Chương 8
Cuối tháng mười hai, thành phố đón trận tuyết đầu mùa hiếm hoi. Những bông tuyết mỏng tan rất nhanh khi chạm xuống mặt đất, chỉ đủ phủ lên những hàng cây ven đường một màu trắng nhạt như sương. Cũng trong ngày ấy, giới thượng lưu đón sự kiện được mong chờ nhất năm, dạ tiệc từ thiện của Hiệp hội Doanh nhân nơi quy tụ gần như toàn bộ những gia tộc danh giá cùng các tập đoàn lớn trong thành phố.
Đây vốn không phải nơi dành cho một phòng thí nghiệm nhỏ đang trên bờ vực phá sản nhưng dự án Hồi Quang vừa lọt vào danh sách đề cử sản phẩm sáng tạo tiêu biểu. Lúc này, Thẩm Chi Ninh nhận được một tấm thiệp mời với tư cách khách đặc biệt.
Trước khi rời đi, cô đứng rất lâu trước tủ quần áo. Bên trong chỉ còn vài bộ lễ phục từ nhiều năm trước, được bọc cẩn thận bằng túi chống bụi. Cuối cùng cô chọn chiếc váy màu xanh nhạt từng mặc trong lễ trao giải quốc tế đầu tiên của mình.
Đường cắt thanh lịch, kiểu dáng đã không còn hợp mốt nhưng lại khiến cô nhớ đến quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Khi cài chiếc trâm bạc lên mái tóc, Thẩm Chi Ninh bỗng bật cười. Con người đôi khi kỳ lạ như vậy, càng mất đi điều gì thì càng thích mang theo những kỷ niệm liên quan đến nó, giống như sợ một ngày nào đó ngay cả ký ức cũng sẽ phản bội mình.
Khách sạn Minh Đình tối nay sáng rực dưới hàng nghìn ngọn đèn pha lê. Tiếng đàn violin hòa cùng tiếng cười nói tạo nên bầu không khí vừa náo nhiệt vừa xa hoa. Ngay khi Thẩm Chi Ninh bước vào đại sảnh, không ít ánh mắt đã lập tức hướng về phía cô. Ba năm trước, cô từng là vị khách được săn đón nhất trong những buổi tiệc như thế này. Các thương hiệu nước hoa danh tiếng tranh nhau mời hợp tác, giới truyền thông luôn vây quanh chỉ để chờ một cuộc phỏng vấn ngắn.
Còn hôm nay người ta nhìn cô bằng ánh mắt tò mò nhiều hơn kính trọng. Một vài vị phu nhân ghé đầu thì thầm điều gì đó với nhau, vài cô gái trẻ đưa mắt quan sát từ đầu đến chân rồi mỉm cười. Thẩm Chi Ninh hiểu rất rõ loại nụ cười ấy, đó không phải khinh thường mà là thương hại. Đối với tầng lớp này, một người từng đứng trên đỉnh cao rồi ngã xuống luôn thú vị hơn một kẻ chưa từng thành công.
“Đây chẳng phải Thẩm tiểu thư sao?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên phía sau khiến cô dừng bước. Người vừa lên tiếng là Lâm Vi, thiên kim của tập đoàn Viễn Khải, cũng là người từng nhiều lần thất bại trước Thẩm Chi Ninh trong các cuộc thi điều hương.
Cô ta khoác chiếc váy dạ hội đỏ thẫm, nụ cười trên môi hoàn mỹ đến mức không tìm được chút sơ hở nào. “Đã lâu không gặp, tôi cứ tưởng cô sẽ không tham dự những buổi tiệc thế này nữa.”
Thẩm Chi Ninh mỉm cười đáp lễ, giọng điệu vẫn ôn hòa như thường lệ. “Nhận được lời mời thì tôi đến thôi.” Lâm Vi bật cười, ánh mắt lướt qua chiếc váy cô đang mặc. “Chiếc váy này… hình như là bộ cô mặc ở lễ trao giải quốc tế năm năm trước phải không? Tôi còn nhớ lúc ấy báo chí khen nó rất nhiều.”
Nàng ta cố ý dừng lại vài giây rồi mới nói tiếp. “Đúng là đồ đẹp thì mặc bao nhiêu năm vẫn không lỗi thời.” Xung quanh lập tức vang lên vài tiếng cười rất nhỏ, câu nói nghe qua tưởng như lời khen nhưng ai cũng hiểu ý tứ bên trong. Một người phải mặc lại chiếc váy cũ của năm năm trước, chẳng phải đã nói lên tất cả sao?
Thẩm Chi Ninh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. “Có lẽ vì tôi không thích lãng phí.” Câu trả lời bình tĩnh khiến Lâm Vi hơi khựng lại. Nhưng rất nhanh, cô ta lại nâng ly rượu, mỉm cười với những người xung quanh. “Đúng là Thẩm tiểu thư vẫn luôn đặc biệt như vậy. Chỉ tiếc…” Nàng ta đưa mắt nhìn về phía sân khấu đang trưng bày các tác phẩm điều hương của những thương hiệu nổi tiếng. “…ngành nước hoa phát triển quá nhanh, người không theo kịp sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau.”
Một vị tiểu thư đứng cạnh phụ họa: “Nghe nói dự án mới của cô Thẩm vẫn đang tìm nhà đầu tư?” Người khác lập tức tiếp lời: “Thật đáng tiếc, nếu còn như trước đây thì chắc chẳng cần phải vất vả như vậy.” Từng câu nói đều được bao bọc bằng vẻ lịch thiệp nhưng lại giống như từng mũi kim nhỏ chậm rãi ghim vào lòng người đối diện.
Thẩm Chi Ninh biết họ không thật sự quan tâm đến mình, họ chỉ cần một câu chuyện để giết thời gian trong buổi tối dài đằng đẵng này.
Đúng lúc không khí ngày càng trở nên khó xử, cánh cửa chính của đại sảnh một lần nữa mở ra. Tiếng trò chuyện gần như đồng thời lắng xuống, người phụ nữ mặc bộ lễ phục màu đen đơn giản chậm rãi bước vào dưới ánh đèn pha lê. Không có bất kỳ món trang sức lộng lẫy nào ngoài chiếc đồng hồ bạc quen thuộc. Nhưng chỉ cần xuất hiện, nàng đã khiến tất cả những người có mặt vô thức nhường đường.
Tần Dư Hạ gật đầu đáp lại lời chào của chủ tiệc rồi bình thản tiến vào giữa đại sảnh. Gương mặt nàng vẫn lạnh lùng như ngày đầu Thẩm Chi Ninh gặp ở Thịnh Thế, đôi mắt đen sâu thẳm không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Thẩm Chi Ninh chỉ nhìn thoáng qua rồi lập tức dời mắt. Cô không muốn nhớ lại cuộc gặp khiến mình mất đi cơ hội cuối cùng ấy.
Thế nhưng dường như số phận luôn thích trêu đùa con người. Khi Tần Dư Hạ đi ngang qua nhóm khách mời, ánh mắt nàng vô tình dừng trên người Thẩm Chi Ninh. Chỉ một giây rất ngắn, cả không gian như lặng đi. Lâm Vi lập tức mỉm cười bước tới. “Chủ tịch Tần, thật vinh hạnh được gặp cô. Chúng tôi đang nói chuyện với Thẩm tiểu thư về dự án mới của cô ấy.” Tần Dư Hạ đưa mắt nhìn sang Thẩm Chi Ninh, vẻ mặt lạnh lẽo.
“Đây là tiệc từ thiện, tôi nghĩ nó hợp lý với cô Thẩm đây.”
Từng chữ đều ôn hòa không hề mang ý mỉa mai nhưng cũng chẳng chừa lại cho đối phương chút đường lui nào. Giữa bao ánh mắt đang dõi theo, câu nói như xé toạc lớp thể diện của Thẩm Chi Ninh.
Lâm Vi cong môi, những người đứng cạnh cũng trao nhau ánh nhìn đầy ẩn ý nụ cười nơi khóe môi ngày một rõ rệt. Chỉ có Thẩm Chi Ninh vẫn đứng nguyên tại chỗ, đầu ngón tay vô thức siết chặt chiếc ly thủy tinh trong lòng bàn tay, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô không đáp lại, cũng không thể cười nổi.
Lần đầu tiên kể từ khi quen biết người ấy, cô bỗng hiểu ra một sự thật mà trước đây mình chưa từng dám thừa nhận. Tần Dư Hạ không phải lạnh nhạt với tất cả mọi người… chỉ là người này thật sự ghét mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận