Chương 7

Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, thứ mưa mùa thu rả rích và buốt giá như muốn thấm qua từng lớp gạch đá để gieo cái lạnh vào tận xương tủy con người. Trong thư phòng cũ của người mẹ quá cố, không khí đậm đặc mùi gỗ mục và bụi bặm của thời gian. Mộ Thừa Hiên ngồi lặng yên trên nền đất lạnh, xung quanh anh là những chiếc hộp gỗ bách hương đã xỉn màu. 

Mẹ anh lúc sinh thời là một người phụ nữ kỳ lạ. Bà không màng đến những tranh đấu hào môn thế gia, cả đời chỉ đắm chìm trong những cổ thư và những học thuyết tâm linh huyền bí mà người đời cho là hoang đường. Khi bà mất, bà chỉ để lại cho anh một chiếc rương khóa chặt bằng đồng thau, dặn dò rằng chỉ khi nào anh cảm thấy cuộc đời mình hoàn toàn sụp đổ, mới được phép mở ra

Kiếp trước, Thừa Hiên chưa từng chạm vào nó. Nhưng đêm nay, sau những hoài nghi bóp nghẹt lồng ngực về sự trùng sinh của chính mình, anh đã dùng chiếc chìa khóa rỉ sét tra vào ổ.

*Cạch.*

Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc vang lên giữa không gian tịch mịch. Chiếc nắp hộp hé mở, để lộ bên trong vài cuốn sổ tay ố vàng và một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ hơn. Thừa Hiên run rẩy cầm cuốn sổ tay của mẹ lên. Những dòng chữ viết tay mềm mại nhưng chất chứa sự u uất hiện ra dưới ánh đèn dầu leo lét. 

Bà viết về một thuật pháp cổ xưa, một thứ cấm thuật mà nhân loại không bao giờ nên chạm tới: *Nghịch Chuyển Thời Không.*

“…Trên đời này không có thứ gì là miễn phí, đặc biệt là thời gian. Kẻ muốn quay ngược bánh xe số phận để cứu một người đã chết, phải dâng hiến thứ trân quý nhất của bản thân. Đó không phải là thể xác, mà là linh hồn. Kẻ thực hiện giao ước sẽ phải chịu đựng ngọn lửa vô hình thiêu đốt linh hồn hằng đêm, vĩnh viễn mất đi cơ hội bước vào luân hồi, hóa thành tro bụi hư vô sau khi tâm nguyện hoàn thành…”

Tim Thừa Hiên như ngừng đập. Những ngón tay anh co quắp lại, siết chặt trang giấy đến mức nó nhăn nhúm. Anh vội vã mở chiếc hộp nhung đỏ còn lại dưới đáy rương. Bên trong không có châu báu, chỉ có một mặt dây chuyền bằng ngọc bích nứt đôi, nhuốm một màu đỏ sẫm khô khốc màu của máu và một tờ giấy tuyên ngôn được viết bằng nét chữ mà anh có hóa thành tro cũng nhận ra.

Đó là nét chữ của Thẩm Ngôn Chi. 

Nét chữ thanh mảnh nhưng vô cùng cứng cỏi, những nét bút hằn sâu vào mặt giấy như thể người viết đã dùng toàn bộ sinh mệnh của mình để đặt bút.

“Con, Thẩm Ngôn Chi, tự nguyện dâng hiến linh hồn này cho bóng tối. Xin đổi lấy năm năm quay ngược thời gian. Xin cho Mộ Thừa Hiên được sống lại. Nỗi đau của anh ấy, con xin gánh chịu. Cái chết của anh ấy, con xin thế mạng. Dẫu cho linh hồn này có phải chịu vạn kiếp rách nát, dẫu cho kết cục có là tro tàn không thể siêu sinh, con cũng không hối tiếc.”

Một giọt nước mắt nóng hổi đột ngột rơi xuống, làm nhòe đi chữ “Ngôn Chi” trên mặt giấy. 

Thừa Hiên khuỵu xuống, hai tay ôm lấy ngực, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nát trái tim anh. Anh đau đến mức không thể thở nổi, cổ họng nghẹn đắng, phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn. 

Thì ra là thế. 

Thế gian này làm gì có phép màu dâng tận tay? Làm gì có chuyện số phận rủ lòng thương cho anh một cơ hội thứ hai để sửa sai? Sự trùng sinh của anh, từng hơi thở mà anh đang có lúc này, mỗi nhịp đập trong lồng ngực này, tất cả đều được đánh đổi bằng linh hồn của Ngôn Chi.

Kiếp trước, anh xem cậu là đối thủ truyền kiếp, dùng những lời lẽ cay độc nhất để làm tổn thương cậu, xua đuổi cậu ra khỏi cuộc đời mình. Vậy mà khi anh chết trong vụ tai nạn thảm khốc đó, khi tất cả những kẻ tự xưng là người thân, là người yêu quay lưng phản bội anh, thì chỉ có Thẩm Ngôn Chi, kẻ oan gia mà anh luôn căm ghét, lặng lẽ nhặt nhạnh những mảnh linh hồn vỡ nát của anh, cầu xin một khế ước tàn nhẫn với quỷ dữ.

Cậu đã đau đớn đến nhường nào khi tự tay rạch máu để ký vào tờ giấy này? Cậu đã cô độc ra sao khi đối mặt với bóng tối vô tận để đưa anh trở về? 

Thừa Hiên nhớ lại những buổi sáng ở văn phòng, khi Ngôn Chi bất chợt ôm ngực, gương mặt tái nhợt không một giọt máu, hay những lúc cậu nhìn anh bằng ánh mắt chất chứa vạn ngàn tâm sự nhưng lại vội vã lảng tránh khi anh nhìn lại. Anh đã nghĩ đó chỉ là những cơn đau ốm thông thường, nghĩ rằng cậu vẫn là Thẩm Ngôn Chi kiêu ngạo của ngày xưa. Anh đâu biết rằng, đằng sau sự kiêu ngạo ấy là một linh hồn đang rách nát từng ngày, đang bị ngọn lửa của khế ước gặm nhấm từng chút một.

“Ngôn Chi… tại sao em lại ngốc như vậy?” Thừa Hiên khóc nghẹn, tiếng gọi tên cậu run rẩy tan vào hư vô. “Anh không đáng… anh thực sự không đáng để em phải làm thế này…”

Anh ôm chặt bức thư vào lòng, như thể muốn dùng chút hơi ấm muộn màng của mình để sưởi ấm cho linh hồn đang lạnh giá của người kia. Sự dịu dàng, cưng chiều mà anh dành cho cậu suốt thời gian qua, giờ đây nghĩ lại chỉ thấy toàn là sự châm biếm tàn nhẫn. Anh tưởng mình đang bảo vệ cậu, đang bù đắp cho cậu, nhưng thực chất anh lại chính là kẻ đã đẩy cậu vào con đường không có khứ hồi.

Năm năm. 

Thời hạn của khế ước là năm năm. Bây giờ đã là năm thứ nhất kể từ khi anh trùng sinh. Nghĩa là, cậu chỉ còn lại bốn năm ngắn ngủi trước khi hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, không có kiếp sau, không có luân hồi, ngay cả một mảnh linh hồn cũng không thể lưu lại.

Lòng ngực Thừa Hiên thắt chặt, một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí anh. Anh không thể mất cậu. Anh vừa mới tìm thấy cậu, vừa mới chạm vào sự ấm áp của cậu trong kiếp sống này, làm sao anh có thể trơ mắt nhìn cậu tan biến thành hư vô?

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ bỗng nhiên rung lên, phát ra những âm thanh dồn dập giữa đêm thanh vắng. 

Thừa Hiên giật mình, vội vàng gạt đi nước mắt trên mặt, cầm điện thoại lên. Trên màn hình hiển thị ba chữ: *Thẩm Ngôn Chi*.

Anh run rẩy nhấn nút nghe, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không quá vỡ vụn: “Ngôn Chi?”

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời ngay lập tức, chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã và tiếng thở dốc đầy nặng nề, khó nhọc. Một lúc sau, giọng nói yếu ớt, run rẩy của Ngôn Chi mới vang lên, mang theo một sự sợ hãi tột cùng mà anh chưa từng nghe thấy ở cậu:

 

“Mộ Thừa Hiên, sao anh không nghe máy.”

 

Tiếng sấm rền vang ngoài trời như muốn xé toạc bầu trời đêm. Mô Thừa Hiên như thức tỉnh điều gì, anh bỗng im lặng, đầu óc trống rỗng. Dường như đầu dây bên kia nhận ra điều gì đó nên đã tắt máy …..

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Khế Ước Mộ Gia