Chương 4
Lần này, kế hoạch bỏ trốn khó khăn hơn trước rất nhiều.
Tôi không dám xuống tay từ phía vệ sĩ nữa chỉ có thể tìm cách tiếp xúc với người từ bên ngoài đến.
Hai năm trước, tôi đã không còn bị nhốt trong hòm gỗ hay lồng sắt nữa. Chỉ cần không để bị phát hiện, ngay cả lúc có người ngoài ở đây tôi cũng có thể tự do đi lại. Sau bốn năm nghe đoàn kịch tập luyện tôi gần như đã nắm rõ những người thường lui tới nơi này. Ngoài đoàn kịch chuyên nghiệp, tôi đặc biệt để mắt đến các câu lạc bộ kịch của mấy trường học gần đó.
Alpha và Omega thì không được.
Những người quá nhút nhát hoặc quá bảo thủ cũng không được.
Người không có đủ nền tảng thì không được, mà người có nền tảng quá lớn cũng không được.
Sau khi sàng lọc hết một lượt, tôi khóa được mục tiêu.
Một nữ Beta tên Cúc Tri, học sinh của một trường trung học quý tộc.
Cô bé là người phụ trách tổ chức câu lạc bộ đồng thời cũng là biên kịch. Tính cách hoạt bát, nhiệt tình, gan dạ, cởi mở, hơn nữa lần nào cũng là người cuối cùng rời khỏi nhà hát.
Tôi cố ý lướt qua tầm mắt của cô bé vài lần với tốc độ cực nhanh vừa đủ để chỉ mình cô bé nhìn thấy. Quả nhiên, cô bé lập tức nổi lòng hiếu kỳ muốn xác minh xem mình có nhìn nhầm hay không. Nhưng những người xung quanh đều cho rằng đó chỉ là ảo giác.
Vì vậy, một buổi tối nọ Cúc Tri một mình quay lại nhà hát để “thám hiểm”.
Thế là…
Chúng tôi đã có liên lạc.
Mấy năm nay tóc tôi chưa từng cắt vì Đại lão thích tôi để tóc dài. Mái tóc xõa trước người khiến tôi trông chẳng khác nào một oan hồn lởn vởn trong nhà hát. Thế mà Cúc Tri lại gan dạ đến lạ, ngay từ lúc tôi vẫn còn giả thần giả quỷ, cô bé đã tò mò hỏi hết câu này đến câu khác. Đến khi nhìn thấy rõ gương mặt tôi thì lại càng chẳng còn chút kiêng dè.
Điểm bất lợi là tôi khá đau đầu khi phải đối phó với kiểu trẻ con quá hoạt bát như vậy. Nhưng điểm tốt là…
Cô bé rất sẵn lòng giúp tôi.
Một tháng sau chúng tôi hoàn toàn thống nhất kế hoạch.
Tôi mặc bộ quần áo Cúc Tri mang đến, giả làm thành viên trong câu lạc bộ của cô bé để rời khỏi nhà hát. Còn cô bé sẽ ở lại đóng giả thành tôi, đợi đến khi tôi theo câu lạc bộ trở về trường của cô bé thì tôi sẽ tìm cơ hội trốn đi.
Vốn dĩ Cúc Tri đã quá quen với việc lén ra vào nhà hát cho nên dù có bị phát hiện, cô bé cũng còn có gia thế đứng ra chống lưng.
Trong lòng tôi vô cùng áy náy vì đã để một học sinh trung học mạo hiểm giúp mình.
Nhưng…
Đây là cơ hội duy nhất của tôi.
Khi ngồi trên chiếc xe buýt của trường tôi vẫn thấy mọi thứ như một giấc mơ. Bị giam suốt bốn năm, tôi đã có phần không còn thích nghi với thế giới bên ngoài nữa. Xe của đại lão lúc nào cũng là loại kín hoàn toàn, tôi chưa từng biết tuyến đường đến chỗ ở của cô ấy càng không biết khung cảnh bên ngoài trông như thế nào.
Sau khi xuống xe, đám học sinh tản ra trở về lớp học của mình. Theo lời Cúc Tri dặn, tôi lẻn lên bậc thang của hội trường ở tầng ba để chờ cô bé quay lại. Kế hoạch của chúng tôi là sau khi tiết tự học buổi tối kết thúc, tôi sẽ trà trộn vào dòng học sinh rời trường cùng Cúc Tri. Xe nhà cô bé sẽ đưa tôi đến nhà ga, nơi đó không kiểm tra giấy tờ quá nghiêm ngặt, việc cấp bách nhất vẫn là rời khỏi thành phố này trước.
Từng phút từng giây chậm rãi trôi qua, tôi âm thầm vạch sẵn lộ trình sau khi xuống xe. Làm giấy tờ giả đối với tôi vốn đã quá quen thuộc, tìm hiểu một thành phố xa lạ cũng không phải việc khó. Chỉ có một vấn đề duy nhất cần giải quyết là lần này đại lão chắc chắn sẽ lập tức truy tìm tung tích của tôi.
Tôi không thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào dễ bị chú ý, tốt nhất phải liên tục di chuyển qua lại giữa những vùng hẻo lánh. Điều đó cũng có nghĩa là trong một khoảng thời gian rất dài sau khi trốn thoát tôi vẫn sẽ không thể có được cái gọi là “tự do”.
Nếu có ai đó có thể giúp tôi phân tán sự chú ý của cô ấy thì tốt biết mấy.
Cả một ngày căng thẳng cao độ khiến tôi kiệt sức, tôi buồn ngủ ngồi tựa xuống sàn, lưng dựa vào bục đặt cây đàn piano trong hội trường rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Thứ đánh thức tôi là tiếng loa phát thanh ngoài cửa lớp học.
“Toàn thể chú ý! Hiện có một phạm nhân đang lẩn trốn đã đột nhập vào trường học của chúng ta trong tối nay. Đề nghị toàn bộ học sinh lập tức trở về lớp học, giáo viên chủ nhiệm các lớp kiểm tra sĩ số. Toàn bộ cán bộ, nhân viên còn lại ở nguyên tại văn phòng chờ chỉ thị.
Chủ nhiệm các khối xác nhận quân số của giáo viên và nhân viên, hệ thống camera giám sát của nhà trường đã được phủ kín toàn bộ và hiện đã kích hoạt. Bất kỳ ai gây hỗn loạn đều sẽ bị ghi lỗi và xử lý kỷ luật. Xin nhắc lại…”
Tôi chỉ hoảng hốt trong chớp mắt rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Lúc này đang là giờ ra chơi, ngoài hành lang vang lên từng đợt tiếng bước chân dồn dập. Tôi quá hiểu cấu trúc của ngôi trường này mà hội trường lại nằm rất gần khu phòng học.
Một ngôi trường…
Sao có thể không có camera giám sát chứ?
Nhà vệ sinh.
Phòng thay đồ.
Nhà vệ sinh chắc chắn sẽ là nơi bị lục soát đầu tiên. Tiếp theo sẽ là phòng thay đồ của học sinh và giáo viên.
Còn chỗ nào nữa?
Còn chỗ nào nữa…
Cúc Tri từng nói với tôi, trường này có một câu lạc bộ công ích chuyên chăm sóc động vật hoang. Họ trưng dụng phòng thay đồ cũ của nhân viên vệ sinh ở góc tây tầng một làm căn cứ. Vì bên ngoài là một khu vườn nên họ còn đục một lỗ trên bức tường ngoài để những con vật nhỏ có thể tự chui vào kiếm ăn.
Nếu…
Phòng thay đồ đó là một điểm mù thì sao?
Dù thế nào cũng sẽ không thể tệ hơn tình hình hiện tại. Tôi mở cửa, lặng lẽ hòa vào dòng người. Bên tai vang lên những tiếng thì thầm, có người hoảng sợ, có người lại hưng phấn bàn tán. Tôi chỉ thấy vừa hoang đường vừa buồn cười.
Tiếng phát thanh trên hành lang vẫn vang lên chói tai. Bỗng nhiên, bên ngoài cửa sổ sáng bừng lên bởi ánh đèn rực rỡ, tôi nheo mắt nhìn kỹ mới nhận ra đó là cả một dãy đèn pha.
Tôi không biết mục đích của cô ấy là gì nhưng giữa dòng người đông đúc như vậy…
Tôi lại có cảm giác mình chẳng còn nơi nào để ẩn náu.
Xuống đến tầng một, học sinh càng lúc càng ít, ánh đèn pha chiếu lên những bức tường và nền nhà bằng vật liệu mới của ngôi trường quý tộc khiến mọi thứ trắng bệch như một bệnh viện hiện đại hoặc một phòng thí nghiệm nào đó, hoàn toàn không còn chút sức sống mà một ngôi trường nên có.
Ở góc tây tầng một chỉ có duy nhất căn phòng ấy.
Tôi bắt chước tốc độ bước chân và biểu cảm của những học sinh xung quanh, cố tỏ ra bình thường rồi đưa tay ấn xuống tay nắm cửa phòng thay đồ.
Không khóa.
Tôi lập tức lách người đi vào.
Rồi khóa trái cửa từ bên trong.
Phòng thay đồ này hoàn toàn không giống một phòng sinh hoạt của câu lạc bộ, nó chật hẹp đến mức ngột ngạt. Hai bên trái phải đều là những kệ hàng cao ngất, chất đầy đủ loại đồ đạc chồng chất như sắp đổ. Tất cả đều được phủ kín bằng những tấm vải bạt trắng rồi buộc cố định lại.
Hai dãy kệ chiếm gần ba phần tư diện tích căn phòng, khoảng trống ở giữa hẹp đến mức chỉ đủ cho hai người đứng. Cuối phòng có một lỗ nhỏ trên tường, tôi ước lượng nó không đủ để tôi chui ra ngoài.
Lúc ấy tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ hy vọng cô ấy sẽ tìm thấy tôi chậm hơn một chút.
Bên ngoài dần trở nên yên tĩnh.
Rồi tôi nghe thấy những tiếng bước chân đều tăm tắp.
Đó là tiếng đôi bốt ngắn đặc chế của đám vệ sĩ bên cạnh đại lão, tôi quá quen thuộc với âm thanh ấy.
Tiếng bước chân bên tai dần bị tiếng tim đập dữ dội của chính tôi lấn át. Nó vang lên như tiếng trống, mạnh đến mức tôi gần như không thể suy nghĩ nổi.
Trước đây tôi chẳng bận tâm bất cứ điều gì.
Nhưng lần này…
Tôi không muốn bị bắt lại.
Tôi áp lưng vào dãy kệ bên trái, các ngón tay siết chặt tấm vải bạt trắng, mắt không chớp nhìn chằm chằm về phía cánh cửa.
Đột nhiên, một luồng sáng rọi vào từ cái lỗ nhỏ trên tường.
Tôi liều mạng ép sát người vào góc khuất, né tránh chùm sáng ấy, đồng thời hết sức cẩn thận để không vô tình chạm phải đống đồ được phủ dưới tấm vải bạt.
Một lúc sau, ánh đèn rút đi.
Tôi còn chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy một tiếng bước chân khác từ xa tiến lại gần.
Không phải vệ sĩ.
Cũng không phải đại lão.
Nhưng cho dù là giáo viên thì tình hình cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Tôi nhanh chóng tính toán nếu người đó bước vào mình có bao nhiêu phần trăm khả năng khống chế được đối phương, đồng thời chậm rãi dịch người về phía cánh cửa.
“Cạch.”
Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên.
Chắc là giáo viên.
Tôi nín thở, nhìn cánh cửa hé mở một khe nhỏ. Một người bước vào, mái tóc buộc đuôi ngựa, hẳn là một phụ nữ.
Ngay khoảnh khắc cô ta đóng cửa lại, tôi từ phía sau cánh cửa lao vụt ra, giật lấy một tấm vải bạt trắng trùm kín đầu đối phương.
“Đừng lên tiếng.”
Một tay tôi cách lớp vải giữ chặt hai tay cô ta, tay còn lại bịt miệng cô ta, hạ thấp giọng nói:
“Ngươi có hai lựa chọn.”
“Một là bị ta giết ngay tại đây.”
“Hai là phối hợp với ta.”
“Không muốn chết thì gật đầu.”
Cô ta chần chừ một chút.
Rồi gật đầu.
Tôi vẫn không dám buông lỏng cảnh giác định ép cô ta quỳ xuống để dễ khống chế hơn.
Nhưng còn chưa kịp đưa chân ra…đã nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Chỉ trong chớp mắt.
Tôi đã bị bóp chặt cổ họng, cả người bị phản khống chế rồi ép mạnh lên giá đồ phía sau.
Lần này…
May mắn đã không đứng về phía tôi.
“Thảo nào…”
“Cô ấy lại thấy ngươi thú vị đến vậy.”
Người phụ nữ kia cao hơn tôi gần mười phân, cô ta cúi đầu, trán áp sát trán tôi.
Qua lớp vải bạt mờ mịt, tôi lờ mờ nhìn thấy một gương mặt có vài phần giống đại lão nhưng trẻ trung hơn, cũng sắc sảo hơn.
Tôi gần như thốt lên thành tiếng.
Chẳng lẽ…
“Ta nên gọi ngươi là gì đây…”
“Mẹ kế nhỏ?”
…
Quả nhiên…
Là con gái của đại lão!
Tôi như rơi xuống hầm băng.
Tuy chưa từng gặp mặt, đại lão cũng chưa bao giờ nhắc đến cô ấy nhưng nếu người bắt được tôi là con gái của đại lão…
Vậy thì tôi thật sự không còn đường lui nữa.
“Thế mà ngươi còn định trốn.” Cô ấy bật cười. “Ngươi không biết trên người mình nồng đến mức nào mùi hương của mẫu thân ta sao? Ta đứng ở cửa cầu thang đã ngửi thấy rồi.”
…Sao thái độ của cô ấy lại kỳ lạ như vậy?
“Khá thông minh đấy.” Cô ấy nghiêng đầu, buông bàn tay đang bóp cổ tay tôi. “Ta và mẫu thân đúng là không hòa hợp.”
“Ngươi muốn làm gì?” Giọng tôi đã khàn đặc.
“Chỉ là muốn đến gặp ngươi thôi, mẫu thân giấu ngươi kỹ quá, càng khiến ta tò mò.” Một tay cô ấy từ trước ngực tôi chậm rãi vuốt từ trên xuống dưới. Tôi khẽ run lên, muốn né cũng không né được. “Rốt cuộc ngươi có gì đặc biệt chứ? Có điều… sờ đúng là rất thoải mái.”
Bị một người nhỏ hơn mình bảy, tám tuổi dùng giọng điệu khinh bạc như vậy trêu chọc, hiếm khi tôi cảm thấy khó xử đến thế.
“Đừng xuống nữa!” Tôi hạ giọng quát.
“Ta nghe nói ngươi rất ngoan.” Cô ấy cười có như không. “Mẫu thân đối xử với ngươi thế nào ngươi cũng chịu. Ta là con gái của mẫu thân vậy mà ngươi lại dám chống đối ta?”
Tôi trợn trắng mắt với cô ấy.
“Hay là…” Cô ấy nhìn tôi đầy ý vị. “Ngươi cho rằng đứa con kia của ngươi có thể lay chuyển được vị trí của ta?”
Toàn thân tôi cứng đờ, không dám tin nhìn cô ấy.
“Ngươi… đã làm gì con bé?”
“Yên tâm.” Cô ấy ung dung nghịch mái tóc dài của tôi hệt như đại lão, đúng là mẹ nào con nấy. “Ta chẳng làm gì cả.”
Cô ấy quấn một lọn tóc quanh đầu ngón tay, chậm rãi nói:
“Mái tóc này… là để dành cho mẫu thân ta đúng không?”
“Bà ấy thích kiểu này.”
“Đáng tiếc…”
“Chính bà ấy lại không biết.”
Đầu óc tôi lập tức vận chuyển hết tốc lực phân tích ý nghĩa trong từng câu nói của cô ấy.
Một suy đoán dần hiện lên.
Tôi thử thăm dò hỏi:
“Vệ sĩ năm năm trước…”
“Ừ.” Cô ấy gật đầu. “Là người của ta, vì ngươi mà suýt nữa thì bỏ mạng khi làm nhiệm vụ.”
“…Lần này cũng vậy?”
“Đúng vậy.” Cô ấy cười. “Ngươi thật sự cho rằng chỉ dựa vào con bé kia thì có thể tránh được tai mắt của mẫu thân ta sao?”
Ý của câu này là…
“Con bé không sao chứ?”
“Không sao.” Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi. “Bản thân ngươi còn khó giữ nổi mình vậy mà vẫn còn có lòng lo lắng cho người khác?”
“Ngươi không muốn để ta rơi vào tay bà ấy.”
Tôi dần bình tĩnh lại.
Nhưng sự cảnh giác trong lòng không hề giảm bớt.
Con gái của đại lão…
Còn nguy hiểm hơn cả đại lão.
“Ừm…” Cô ấy khẽ ngân một tiếng. “Cũng chưa chắc.”
“…”
“Ngươi có thể đứng cách ta xa một chút rồi nói chuyện được không?”
“Thế mà ngươi lại biết xấu hổ vì cảm giác loạn luân à?”
Quả thật…
Có một chút.
Nhưng tuyệt đối không thể để cô ấy biết.
“Tôi chỉ là… khó thở.”
Cô ấy gần như dùng cả cơ thể ép chặt tôi vào giá đồ.
Tôi có cảm giác lồng ngực mình sắp bị ép bẹp đến nơi.
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ thêm vài lần cuối cùng cũng thôi trêu chọc.
“Mẫu thân ta…” Cô ấy chậm rãi nói. “Từ nhỏ đã lớn lên trong một môi trường cực kỳ cao quý nhưng cũng vô cùng thiếu tình người. Vì vậy, cho dù bà ấy có thể xây dựng những mối quan hệ xã giao cần thiết thì cũng chẳng có khái niệm gì về tình cảm thật sự.”
“Còn ngươi…”
“Lại trở thành một mối uy hiếp đối với bà ấy.”
“Điều đó…”
“Ta không cho phép.”
Toàn là lời vô nghĩa.
Tôi có chết cũng không tin cô ấy làm vậy là vì muốn tốt cho mẹ mình.
“Nếu ta đánh bại bà ấy chỉ vì thứ gọi là tình yêu…”
Cô ấy cười khẽ.
“Thì chiến thắng đó…”
“Sẽ chẳng vẻ vang chút nào.”
“… Chuyện như vậy còn rất nhiều.”
“Việc ngươi không để mẫu thân biết đến sự tồn tại của đứa bé kia là hoàn toàn đúng. Bây giờ ta cũng hy vọng ngươi sẽ cùng nó biến mất.” Cô ấy lùi lại một bước. “Đến quốc gia nơi con gái ngươi đang sống để du học đi. Mọi thứ ta đã chuẩn bị sẵn rồi, ta sẽ giúp ngươi kiềm chân mẫu thân.”
Cô ấy vén tấm vải bạt trắng bên phải lên, ấn vào một công tắc trên tường. Ngay lập tức một phiến gạch trên sàn từ từ hạ xuống, để lộ một đường hầm tối đen.
“Đi xuống đi, ra ngoài sẽ có người trực tiếp đưa ngươi đến sân bay.” Cô ấy khẽ đẩy tôi một cái. “Ta sẽ luôn theo dõi ngươi, đừng làm những chuyện không nên làm.”
Tôi nhìn cô ấy một cái rồi bước xuống những bậc thang dẫn vào lòng đất.
Ngay trước khi phiến gạch phía trên khép kín lại, tôi nghe thấy tiếng cười của cô ấy.
“Thế mà… ngươi lại ngoan ngoãn đến vậy.”
Bằng không thì sao?
Ngoài việc lãng phí thời gian ra phản kháng còn có ý nghĩa gì nữa?
Tôi lắc đầu, bước vào bóng tối…
Để rồi đón lấy ánh sáng.
Người đầu tiên ôm tôi sau khi tôi đến nơi là bà chủ nhà. Cả người tôi được bao bọc bởi hơi ấm quen thuộc, nước mắt suýt nữa đã trào ra.
Thì ra…
Không phải tôi không khao khát tự do.
“Justina sắp tan học rồi, Tiểu Bành đi đón con bé về. Bây giờ chúng tôi thay phiên nhau chăm sóc nó.” Bà chủ nhà lau nước mắt. “Tư Hữu, con trở về thật là tốt quá.”
Đúng vậy.
Justina sắp năm tuổi rồi.
Không biết con bé còn nhận ra tôi không.
Liệu con bé…
Còn chịu gần gũi tôi chứ?
“Đây là những bức ảnh và video chúng tôi quay cho con bé trong mấy năm qua.”
Bà chủ nhà mở TV thực tế ảo.
Tôi ngơ ngẩn nhìn Justina trong đoạn video, từ một em bé đỏ hỏn lớn lên thành một cô bé có thể chạy nhảy tung tăng. Con bé vẫn mang nét đẹp lai nhưng càng lớn lại càng giống tôi hơn. Không ngờ gương mặt của tôi và đại lão kết hợp lại… lại đẹp đến vậy.
Tôi đưa tay muốn chạm vào con bé.
Nhưng đầu ngón tay…
Chỉ chạm phải khoảng không.
“Tư Hữu, đừng buồn.” Bà chủ nhà dịu dàng nói. “Con xem đoạn video này trước đã.”
Trong hình, cô bé đội một chiếc mũ sinh nhật, trước mặt bày đầy bánh kem, kẹo và quà tặng. Con bé được mọi người vây quanh ở chính giữa, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn nở nụ cười ngượng ngùng.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, cảm ơn mẹ đã sinh con ra. Con sẽ chờ mẹ trở về.”
Mọi người bên cạnh giơ lên hơn chục bức tranh, con bé cười tươi chỉ vào từng bức rồi giới thiệu: “Đây là tranh con vẽ mẹ với con lúc con một tuổi rưỡi. Đây là mẹ con vẽ theo ảnh dì Tiểu Bành chụp. Đây là con, mẹ, bà chủ nhà và tất cả các cô chú, anh chị chụp chung. Còn đây là…”
Tôi không chịu nổi nữa, òa lên ôm chầm lấy bà chủ nhà.
Bà ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi. “Tuy con không muốn mang nguy hiểm đến cho con bé nhưng con bé có quyền được biết mẹ ruột của mình là ai. Tư Hữu, con bé rất yêu con. Chúng ta cũng đều rất yêu con.”
Tôi bật khóc nức nở trong lòng bà ấy.
Đến khi nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi, tôi mới xấu hổ đỏ mặt. Bà chủ nhà mỉm cười dịu dàng: “Có muốn sửa soạn một chút để đón con gái không?”
Tôi gật đầu.
Vừa xuống máy bay tôi đã đến đây ngay, quần áo trên người cũng là do con gái của đại lão sai người chuẩn bị, chủ yếu theo phong cách kín đáo nói trắng ra thì trông vô cùng ảm đạm. Trong phòng bà chủ nhà vẫn còn giữ quần áo của tôi, bà chọn một bộ có màu sắc tươi sáng rồi bảo tôi thay vào.
Ở nhà hát tôi quanh năm ăn mặc như một hồn ma không phải trắng thì cũng đen, chủ yếu để đại lão có thể dễ dàng tìm thấy tôi bất cứ lúc nào. Bây giờ đột nhiên mặc kiểu quần áo có tính trang trí như thế này tôi lại thấy không quen. Trong lúc đó bà chủ nhà đứng phía sau chải tóc cho tôi.
“Tóc con dài thật đấy, đến tận eo rồi. Nhưng đẹp lắm.”
“Nặng quá, còn hơi vướng nữa.”
“Có muốn cắt không? Tay nghề cắt tóc của bà cũng không tệ đâu.”
Trong đầu tôi bất chợt hiện lên hình ảnh đại lão vuốt ve mái tóc của mình. Im lặng hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn nói:
“Cứ để vậy đi.”
“Lần này trở về rồi còn đi nữa không? Lần trước Phỉ Địch và mọi người làm hộ khẩu chính thức cho con bây giờ đã hết hiệu lực rồi. Nếu làm lại thì chắc cũng phải chờ rất lâu như lần trước.”
“Tạm thời chưa cần làm.” Tôi khẽ thở dài. “Con sẽ sang Đại học Bạch Đức du học ba năm.”
“Thế thì tốt quá.” Bà chủ nhà cười hiền. “Đó là trường đại học tốt nhất ở đây lại không xa nhà. Bà vẫn luôn nhớ khoảng thời gian còn đi học.”
Tôi mỉm cười đáp lại nhưng trong lòng vẫn đầy bất an. Chuyến du học này có thể kéo dài được bao lâu, con gái của đại lão sẽ còn giở trò gì nữa không, đại lão có tiếp tục tìm tôi hay không… tất cả đều là những điều không ai biết trước.
Thôi thì sống được ngày nào hay ngày ấy.
Chỉ cần có thể bảo vệ được con gái và những người bạn của tôi.
Bà chủ nhà tết cho tôi một kiểu tóc đuôi ngựa cầu kỳ rồi trang điểm nhẹ. Nhìn mình trong gương, tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi bản thân mới có chút sức sống như thế này.
Tôi định vào bếp giúp bà nấu cơm nhưng bị bà kiên quyết đuổi ra phòng khách. Không cãi lại được, tôi đành mở tiếp những đoạn video của con gái.
Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy một tiếng gọi.
“Mẹ!”
Giọng nói của cô bé trùng khớp với giọng trong video.
Tôi bỗng quay đầu lại.
Người con gái mà tôi ngày đêm mong nhớ, luôn hiện hữu trong từng giấc mơ đang chạy ào về phía tôi.
“Mẹ thật sự trở về rồi!”
Tôi quỳ xuống, ôm chặt con bé vào lòng nghẹn ngào đến mức không nói thành câu.
“Bảo bối…”
“Con của mẹ…”
“Mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận