Chương 5
Bạn bè của tôi đã chuẩn bị một buổi tiệc nhỏ để chúc mừng tôi và Tina được đoàn tụ. Họ rất tinh ý, không ai hỏi bốn năm qua tôi đã đi đâu chỉ dỗ dành Tina kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện thú vị của con bé.
Vốn dĩ tôi quá cẩn thận không dám chủ động gần gũi con bé nhưng dưới sự cổ vũ của mọi người, chẳng bao lâu tôi cũng gạt bỏ được những băn khoăn trong lòng. Tina tuy có tính cách giống tôi nhưng hoạt bát và đáng yêu hơn tôi rất nhiều. Con bé quấn quýt lấy tôi mang đến cho tôi cảm giác an toàn lớn nhất.
Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ nhập học. Lý trí nói với tôi rằng để Tina tiếp tục sống ở nhà bà chủ nhà mới là lựa chọn an toàn và thích hợp nhất. Nhưng trước khi đi, tôi vẫn không nhịn được hỏi con bé có muốn chuyển vào ký túc xá ở cùng tôi không.
Con bé lập tức gật đầu đồng ý, còn lanh lợi đòi giúp tôi thu dọn hành lý. Nhìn đôi mắt sáng long lanh của con bé tôi chỉ mong từng giây từng phút đều được nhìn thấy con.
“Không có tiết học thì nhớ về nhà nhé.” Bà chủ nhà vỗ nhẹ vai tôi rồi bế Tina lên, âu yếm bế xốc con bé một cái.
“Vâng.” Tôi mỉm cười ôm lấy bà.
Phỉ Địch và Tiểu Bành cùng đưa hai mẹ con tôi đến trường. Tina vì phấn khích quá lâu nên ngủ thiếp đi ngay trên xe, Phỉ Địch hạ thấp giọng nói với tôi:
“Tư Hữu, cậu biết Tina sắp phân hóa rồi chứ? Chắc khoảng hai tháng nữa.”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
“Có lẽ cậu chưa hiểu rõ…” Phỉ Địch ngập ngừng một chút rồi tiếp tục. “Trẻ con khi phân hóa phải đến bệnh viện, có bác sĩ theo dõi trong suốt quá trình. Bệnh viện tốt nhất ở đây phải đặt lịch trước, hơn nữa trước khi phân hóa cũng sẽ xuất hiện một vài triệu chứng. Đợi cậu ổn định chỗ ở xong mình sẽ gửi toàn bộ thông tin và quy trình cho cậu.”
“Được, cảm ơn cậu.”
Quả thật…
Tôi hoàn toàn không biết những chuyện này.
Tôi phân hóa khá muộn, khoảng chín tuổi. Khi ấy tôi rất khó chịu nhưng chỉ cần không phải bệnh nguy hiểm đến tính mạng hoặc không làm “mất mặt gia đình” thì chú thím sẽ chẳng buồn để ý đến tôi. Tôi chỉ có thể co ro trong phòng mình, một mình cắn răng chịu đựng. Mãi đến khi nghe họ ghét bỏ nói: “Chỉ là một Beta thôi à.” Tôi mới biết hóa ra mình đã phân hóa.
“Nếu có chuyện gì cần giúp thì nhất định phải tìm bọn mình.” Tiểu Bành quay đầu từ ghế phụ nhìn tôi. “Bốn năm cậu mất tích bọn mình thật sự rất khổ sở.”
“Làm mọi người phải lo lắng rồi.” Tôi mỉm cười với họ nhưng vẫn không dám hứa hẹn điều gì.
Bởi chính tôi cũng không biết cuộc sống bình yên và tốt đẹp này sẽ đột ngột kết thúc vào lúc nào.
Ký túc xá của Đại học Bạch Đức là phòng đơn, đủ rộng cho cả tôi và Tina ở cùng. Phòng của tôi nằm trên tầng cao nhất còn có thêm một gác xép nhỏ. Tôi biết đây là sự sắp xếp của con gái đại lão trong lòng không khỏi nghĩ cô ấy đúng là chu đáo.
Cầu thang lên gác xép khá cao, Tina tự leo sẽ hơi vất vả. Tôi bế con bé lên chậm rãi bước từng bậc thang. Khoảnh khắc ấy, cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện gần như lấp đầy cả trái tim tôi. Tôi hôn nhẹ lên trán con bé, lặng lẽ cầu mong những ngày tháng như thế này có thể kéo dài thêm một chút… thêm một chút nữa.
Chương trình học không hề nhẹ nhưng may là số tiết không nhiều, tôi có đủ thời gian đưa đón Tina đi học mỗi ngày. Các bạn học xung quanh đều rất thân thiện, ai gặp Tina cũng tỏ ra yêu mến. Tôi cũng không cố ý giữ khoảng cách hay chủ động thân thiết với họ, nhìn chung việc hòa nhập cũng khá thuận lợi.
Mỗi khi bận học, tôi từng định đưa Tina về ở với bà chủ nhà nhưng con bé không muốn rời tôi. Chỉ cần đôi mắt to tròn đáng yêu ấy nghiêm túc nhìn tôi là lòng tôi lại mềm nhũn, cuối cùng đành để con bé ở bên cạnh.
Tina luôn ngoan ngoãn ở trong tầm mắt tôi, yên lặng đến mức khiến tôi có chút lo lắng, tôi sợ con bé quá ngoan sẽ bị người khác bắt nạt vì vậy chỉ cần nơi nào tôi có thể đưa con theo, tôi đều nắm tay con cùng đi.
Bà chủ nhà thường cười trêu tôi:
“Không phải con gái không nỡ rời mẹ…mà là mẹ quá dính con gái.”
Tôi cũng biết như vậy không tốt.
Trẻ con không nên bị tôi trói buộc.
Con bé là một cá thể độc lập.
Chỉ là…
Tôi nhớ con bé quá lâu rồi.
Chỉ một năm thôi.
Tôi không ngừng tự nhủ với bản thân.
Một năm sau, tôi sẽ từ từ tập cho con bé sống độc lập.
Cả chính tôi cũng vậy.
Hai tháng trôi qua trong chớp mắt. Tuyến thể của Tina bắt đầu ngứa ngáy. Tôi cẩn thận quan sát từng thay đổi trên cơ thể con bé theo đúng những thông tin Phỉ Địch đã gửi. Theo lời cậu ấy, nếu không có gì bất thường thì chỉ cần thêm một ngày nữa tôi sẽ xin nghỉ học để đưa Tina đến bệnh viện.
Không hiểu vì sao hai ngày nay tôi luôn cảm thấy bồn chồn bất an, có lẽ vì quá căng thẳng. Tôi ngồi trong ký túc xá, hết lần này đến lần khác lật xem cuốn sổ tay hướng dẫn về quá trình phân hóa thì đột nhiên điện thoại reo lên.
“Xin chào, xin hỏi có phải mẹ của bé Justina không? Bé vừa đột ngột bước vào giai đoạn phân hóa. Tuy nhiên chị gái của bé đã đưa bé đến bệnh viện rồi, để đảm bảo, chúng tôi vẫn gọi điện thông báo cho chị một tiếng.”
Gần như cùng lúc đó, điện thoại hiện lên một tin nhắn.
“Đến đây tìm ta.”
Bên dưới chỉ có một bức ảnh chụp một bệnh viện tư nhân.
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Trên đường lao đến bệnh viện, vô số suy nghĩ hỗn loạn hiện lên trong đầu. Người nhắn tin không thể nghi ngờ chính là con gái của đại lão. Nhưng chẳng phải lúc này cô ấy đang bận tranh đoạt quyền lực với đại lão sao?
Vì sao đột nhiên lại nhớ đến con gái tôi?
Rốt cuộc cô ấy có mục đích gì?
Giữa tôi và Tina…
Có thứ gì đáng để cô ấy lợi dụng hay mưu tính?
Một vệ sĩ bước ra đón tôi.
Chính là người năm năm trước đã cố ý thả tôi chạy trốn.
Nhưng lúc này tôi hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện đó chỉ vội vã đẩy mạnh cửa phòng bệnh.
Tina đang yên lặng nằm trên giường bệnh.
Xung quanh con bé đứng kín một vòng bác sĩ, bên cạnh còn có đủ loại máy móc mà tôi không hiểu đang liên tục theo dõi mọi chỉ số sinh lý của con bé.
Con gái của đại lão ngồi ở vị trí gần cửa nhất.
Vừa nhìn thấy tôi bước vào cô ấy lập tức đứng dậy.
“Những người ta mời đến đều là bác sĩ giỏi nhất, trình độ còn tốt hơn bệnh viện công, ngươi có thể yên tâm.”
Hai tháng trước ánh sáng quá mờ nên tôi không nhìn rõ diện mạo của cô ấy. Lần này dưới ánh đèn trắng sáng của bệnh viện cuối cùng tôi cũng thấy rõ.
Vị Omega nam kia hẳn là người nước ngoài, dòng máu lai trên người cô ấy còn đậm hơn cả mẫu thân. Ngũ quan sâu sắc, sắc nét mang theo cảm giác áp bức rất mạnh. Nếu sự kiêu ngạo của đại lão là thứ đã được năm tháng mài giũa thành vẻ ung dung đầy tự tin thì cô ấy lại là kiểu ngông cuồng chỉ người trẻ mới có. Đương nhiên…
Cô ấy cũng có đủ tư cách để ngông cuồng như vậy.
“Bây giờ con bé thế nào rồi? Vì sao lại đột nhiên phân hóa?”
Cô ấy cười giơ hai tay lên tỏ vẻ vô tội.
“Các bác sĩ vẫn đang theo dõi, ta thề với trời là ta chưa làm gì cả. Có khi vì nhìn thấy mẹ ruột đã lâu không gặp nên kích động quá chăng?”
Tôi không buồn để ý đến cô ấy định đi thẳng đến bên giường Tina.
Không ngờ vừa bước được một bước cô ấy đã ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
“Ở trước mặt mẫu thân ta thì ngươi ngoan ngoãn như vậy thế mà đối với ta lúc nào cũng quát mắng.”
Giọng cô ấy mang theo ý cười.
“Ta tên là Hàn Như Gặt.”
“Sau này ngươi phải gọi tên ta.”
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời, ngay trước mặt bao nhiêu bác sĩ như thế, cô ấy lại dám không biết xấu hổ đến vậy.
Cô ấy có thể chẳng quan tâm điều gì.
Nhưng con gái tôi…
Bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại.
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Cô ấy khẽ siết vòng tay hơn, giọng nói bỗng trầm xuống.
“Ta cũng muốn được mẹ ôm.”
Nghe giọng điệu làm nũng hoàn toàn trái ngược với gương mặt của cô ấy làm tôi nổi hết cả da gà. Giọng cô ấy tuy không lạnh lùng uy nghiêm như mẫu thân nhưng vẫn đầy áp bức. Thật không thể hiểu nổi làm sao cô ấy có thể dùng gương mặt và chất giọng như vậy để làm nũng được chứ?
Tôi nghiến răng, hạ thấp giọng:
“Buông ra! Đừng làm mấy chuyện thế này trước mặt con gái tôi.”
“Ta chẳng phải cũng là con gái của ngươi sao?” Cô ấy cười. “Hay ngươi đúng là loại mẹ kế độc ác trong truyện cổ tích?”
Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với cô ấy.
“Tôi và mẫu thân ngươi không có bất kỳ quan hệ gì càng không thể là mẹ kế của ngươi. Làm ơn buông tôi ra.”
Cô ấy ghé sát bên má tôi thì thầm như mê hoặc:
“Nếu tránh mặt muội muội, ngươi có bằng lòng chuyện gì cũng nghe ta không?”
“Tina không liên quan gì đến ngươi!” Tôi không mắc bẫy cô ấy. “Hay là vì thua mẫu thân mình nên ngươi mới chạy đến chỗ tôi để tìm lại chút thể diện?”
“Đừng cố chọc giận ta.”
Nụ cười trên môi cô ấy biến mất, cô ấy mạnh mẽ ôm lấy tôi, ép tôi ngồi xuống ghế.
“Nếu ta thật sự thua…”
“Thì bây giờ ngươi đã bị nhốt trở lại trong cái rương kia rồi chứ đâu còn có thể yên ổn đứng đây nhìn con gái mình.”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Tôi không ngờ…
Đến cả chuyện đó cô ấy cũng biết.
Thấy phản ứng của tôi, cô ấy hài lòng mỉm cười.
“Có lẽ mẫu thân chưa từng thấy ngươi có nhiều biểu cảm như thế này.”
Biết mình không thể thoát được tôi đành thả lỏng cơ thể, khẽ thở dài.
“Vì sao ngươi nhất định phải dùng cái cách trẻ con như thế để tìm kiếm thứ cảm giác thành tựu nực cười đó?”
“Ta giống mẫu thân.”
“Điều bà ấy thích…”
“Đương nhiên ta cũng thích.”
Ai muốn cùng hai người diễn cái màn luân lý rối rắm này chứ!
“Muội muội rất giống ngươi.”
Cô ấy khẽ nói.
“Ta rút lại lời mình từng nói.”
Rồi như một lữ khách giữa trời đông đang khát khao hơi ấm, cô ấy vùi mặt thật sâu vào vai tôi.
Tôi lập tức căng thẳng.
“Ngươi… sẽ không…”
“Tina có quan hệ huyết thống với ngươi đấy!”
Cô ấy bật cười.
“Ngươi nghĩ gì vậy?”
“Ta có thể có ý đồ gì với một cô bé năm tuổi?”
Cánh tay cô ấy siết chặt hơn ghì đến mức dạ dày tôi đau nhói.
“Ta chỉ là…yêu ai yêu cả đường đi.”
Toàn lời nhảm nhí!
“Ngươi phải bảo đảm, dù Tina trưởng thành…ngươi cũng sẽ không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ không đứng đắn nào.”
“Cho dù ta có hứa…ngươi sẽ tin sao?”
Bàn tay cô ấy lại bắt đầu lần lên trên.
“Hay là…ngươi dùng hết mọi cách lấy lòng ta đi.”
“Để ta chẳng còn sức mà để ý đến người khác nữa.”
…
So với cô ấy…
Đại lão đúng là còn biết giữ thể diện hơn nhiều!
Tôi vội nắm chặt lấy bàn tay đang làm loạn của cô ấy miễn cưỡng ngăn không cho cô ấy tiếp tục sờ lung tung.
“Tôi không muốn.”
“Cũng không có tư cách…”
“Trở thành công cụ của hai người.”
“Ngươi thật vô tình.”
Cô ấy ngược lại bắt đầu nghịch từng ngón tay của tôi.
“Đối với mẫu thân cũng vậy.”
“Đối với ta cũng thế.”
Tôi tức đến bật cười.
Hai mẹ con họ…
Rốt cuộc có điểm nào đáng để tôi “có tình” chứ?
Tôi đâu phải mắc hội chứng Stockholm.
“Nhưng…”
“Ít nhất ngươi thật sự từng thích mẫu thân.”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Hai người các ngươi đều là những kẻ mù mờ về tình cảm.” Cô ấy dường như vừa vạch trần bí mật của tôi, giọng điệu hưng phấn đến mức vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn.
“Ngươi thích mẫu thân. Theo ta đoán, là vì từ nhỏ ngươi luôn thiếu thốn tình thương của trưởng bối. Mẫu thân lớn hơn ngươi nhiều tuổi lại cho ngươi cơ hội thoát khỏi cuộc sống bị trói buộc trước kia. Ngươi biết ơn bà ấy, trong tiềm thức cũng dựa dẫm vào bà ấy, chỉ là bản thân ngươi không chịu thừa nhận. Hơn nữa khả năng chịu đựng của ngươi quá cao, những thủ đoạn hành hạ của mẫu thân đều không đủ khiến ngươi hận bà ấy. Sau này bà ấy đối xử với ngươi ngày càng tốt, từng chút một gõ vỡ lớp phòng bị của ngươi. Ngươi bắt đầu hoảng loạn cho nên mới lựa chọn bỏ trốn.”
“Ngươi biết điều đó chứng tỏ điều gì không?” Cô ấy vén mái tóc dài của tôi. “Ngươi đã động lòng. Tuy ngươi bỏ trốn khỏi bà ấy nhưng trên người ngươi, từng tấc da thịt đều lưu lại dấu vết của bà ấy.”
Tôi không thể kìm nén mà run rẩy.
Những ký ức và cảm xúc bị tôi cố tình lãng quên, bị phủ bụi tận sâu trong lòng lúc này như phá đất chui lên, cuồn cuộn càn quét khắp lục phủ ngũ tạng. Tôi muốn phản bác cô ấy, muốn phủ nhận cô ấy, muốn trách mắng cô ấy nhưng đầu óc rối như tơ vò, cuối cùng vẫn không thể thốt ra những lời trái với lòng mình.
Tôi hình như thật sự…
Đã thích Hàn Vi Hối.
“Vì sao…” Tôi khàn giọng hỏi. “Vì sao lại nói những chuyện này cho tôi biết?”
“Vì thú vị.” Cô ấy dường như rất thích thú khi nhìn tôi đau khổ. “Ngươi biết không, người bình thường khi bị ép buộc, cho dù vì đủ loại nguyên nhân không thể phản kháng thì ít nhất cũng sẽ đứng ngồi không yên. Nhưng ngươi thì khác, từ đầu đến cuối gần như chưa từng giãy giụa. Một người như ngươi, nếu thật sự động lòng thì sẽ có bộ dạng thế nào? Ta thật sự rất tò mò.” Cô ấy mỉm cười. “Ta muốn xem… cuối cùng các ngươi sẽ đi đến đâu.”
“Vậy thì ngươi sẽ rất thất vọng.” Giọng tôi lạnh xuống.
Đúng lúc ấy bác sĩ bước tới phá vỡ bầu không khí giương cung bạt kiếm. “Cô Hàn, cô Hà, bé Justina đã hoàn thành quá trình phân hóa, là một Omega.”
Hàn Như Gặt buông tay, tôi lập tức chạy đến bên giường bệnh.
“Xin cô đừng căng thẳng.” Bác sĩ vừa thu dọn dụng cụ vừa trấn an tôi. “Khoảng năm phút nữa bé sẽ tỉnh lại.”
“Có điều gì cần đặc biệt chú ý không?”
“Mọi vấn đề liên quan đến Omega, lát nữa y tá sẽ mang cho cô một quyển sổ hướng dẫn. Có điều nhà họ Hàn nhân tài đông đúc có lẽ cũng không quá cần đến sự hướng dẫn của chúng tôi.”
“Không.” Tôi tha thiết nhìn bác sĩ. “Tôi rất cần. Xin hỏi… vì sao Tina lại phân hóa sớm như vậy?”
Bác sĩ chợt mỉm cười. “Trước khi cô đến chúng tôi đã kiểm tra toàn diện, tất cả các chỉ số đều hoàn toàn bình thường. Vì vậy nguyên nhân duy nhất có thể giải thích chỉ là yếu tố tâm lý. Có lẽ… bé Tina chỉ muốn mau chóng phân hóa để có thể bảo vệ mẹ mình.”
“Muốn phân hóa thành Alpha, kết quả lại trở thành Omega sao?” Hàn Như Gặt bước đến bên cạnh tôi.
Tôi lạnh lùng liếc cô ấy một cái.
“Có điều…” Cô ấy khẽ cười. “Mang dòng máu của nhà họ Hàn chúng ta, biết đâu sau này con bé thật sự sẽ trở thành một Omega không hề thua kém Alpha.”
“Không liên quan gì đến các ngươi.” Tôi đè thấp giọng, sợ đánh thức Tina.
Sau cơn chấn động vừa rồi tôi dần bình tĩnh lại. Cho dù tôi thật sự thích Hàn Vi Hối thì sao? Cho dù Hàn Vi Hối cũng thích tôi thì sao? Tôi không thể để con gái mình rơi vào nguy hiểm, tôi nhất định phải tránh xa tất cả những gì có liên quan đến hai mẹ con họ.
“Mẹ…” Giọng Tina kéo tôi trở về hiện thực.
Tôi vội nắm lấy bàn tay nhỏ của con bé. “Con thấy trong người thế nào? Có khó chịu không?”
Con bé gật đầu rồi đưa tay sờ tuyến thể sau gáy. “Con là Omega sao?”
“Đúng vậy, bảo bối.” Tôi sợ con bé buồn nên cố gắng nở nụ cười. “Con có ngửi thấy mùi tin tức tố của mình không? Mau nói cho mẹ nghe xem.”
“Ừm… vẫn còn rất nhạt, con không ngửi rõ lắm.” Tina nghiêng đầu suy nghĩ. “Nhưng trên người mẹ có một mùi rất dễ chịu, đó là tin tức tố của mẹ sao?”
Tôi khựng người.
Hàn Như Gặt đứng bên cạnh xen vào: “Đó là tin tức tố của người mẹ còn lại của con.”
Nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt nhỏ của Tina lập tức biến mất. Con bé khựng lại một chút rồi nhìn thẳng Hàn Như Gặt nghiêm túc nói: “Con không có người mẹ nào khác, cũng không có chị gái.”
Hàn Như Gặt nheo mắt lại, tôi lập tức xoay người chắn trước mặt Tina.
“Được.” Cô ấy cười lạnh. “Vậy ta không quấy rầy hai mẹ con các ngươi nữa.” Cô ấy dừng một chút rồi nhìn tôi. “Ngoài ra, Hà Tồn, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi trước. Đứa con gái nhỏ này của ngươi mang một nửa dòng máu của bà ấy, con bé không phải là một đóa hoa được nuôi trong nhà kính.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận