Chương 6

Sau khi xác nhận Tina không còn vấn đề gì tôi đưa con bé về nhà bà chủ nhà. Bà ấy vui mừng khôn xiết, nói nhất định phải làm một bữa tiệc thật thịnh soạn để chúc mừng Tina đã trưởng thành.

Tina rúc vào lòng tôi, tôi ôm con bé, nhỏ giọng thủ thỉ: “Tina, mẹ rất vui vì con muốn bảo vệ mẹ. Nhưng nếu điều đó phải đánh đổi bằng việc con làm tổn thương chính mình thì mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận, con hiểu ý mẹ không?”

Tina cười ngọt ngào, xoay người ôm chặt lấy tôi. “Con biết rồi, mẹ. Con chỉ muốn mau mau lớn thôi.”

Tôi trìu mến xoa đầu con bé, chần chừ một lát rồi hỏi: “Mùi hương trên người mẹ… thật sự rõ đến vậy sao?”

“Vâng.” Tina khẽ nhăn mũi. “Là một mùi hương hơi lạnh nhưng lại khiến con thấy lâng lâng. Nhưng mẹ thích thì con cũng thích!”

Con bé chọc tôi bật cười, tôi chạm trán mình vào trán con bé. “Tina, đừng để mẹ trở thành xiềng xích của con, con chỉ cần làm theo điều mình muốn là được. Mẹ hy vọng bảo bối của mẹ sẽ luôn được tự do vui vẻ, mãi mãi đặt bản thân lên trước được không?”

Tina dường như vẫn chưa hiểu hết ý tôi, chỉ ngơ ngác nhìn tôi. Tôi bất lực lắc đầu, nghĩ bụng sau này sẽ từ từ dạy con vậy.

Sau khi nghe tin, Tiểu Bành và Phỉ Địch lại dẫn theo vài người bạn đến. Trong số đó có một Alpha, tôi lén tìm cậu ấy rồi hỏi đúng câu hỏi mà mình đã hỏi Tina.

“Tớ thấy giống mùi rượu.” Cậu ấy suy nghĩ một lúc rồi đáp. “Chắc là loại rượu rất đắt, dù sao tớ cũng chưa từng uống. Nhưng mùi rất dễ chịu, cũng không quá nồng.” Biết hoàn cảnh của tôi, cậu ấy còn an ủi vỗ nhẹ vai tôi.

Tôi cảm ơn cậu ấy.

Trong lòng tôi lại cảm thấy mùi hương ấy quả thật rất hợp với Hàn Vi Hối chỉ là bớt đi vài phần sắc bén. Theo lý mà nói một lần đánh dấu tạm thời chỉ cần khoảng một tháng là sẽ hoàn toàn biến mất. Nhưng có lẽ vì Hàn Vi Hối đánh dấu tôi quá nhiều lần, mỗi lần lại chẳng tiếc tin tức tố mà liên tục rót vào cơ thể tôi, nên đã hơn hai tháng trôi qua trên người tôi vẫn còn lưu lại mùi tin tức tố của cô ấy.

Thảo nào Hàn Như Gặt lại nói như vậy.

Trong mấy tháng tiếp theo, Hàn Như Gặt không đến tìm hai mẹ con tôi nữa. Tôi đã sớm quen với việc họ đột nhiên xuất hiện rồi lại đột nhiên biến mất, chỉ thỉnh thoảng lặng lẽ quan sát xem quá trình phân hóa lần đó có để lại ảnh hưởng gì với Tina hay không.

Trước giờ tôi vẫn luôn cho rằng Tina là một đứa trẻ trưởng thành sớm. Mãi đến khi Hàn Như Gặt xuất hiện tôi mới chợt nhận ra con bé dường như không hoàn toàn giống như tôi vẫn nghĩ.

Ví dụ như những đứa trẻ bình thường đều sẽ tò mò về cha mẹ ruột của mình nhưng Tina chưa từng chủ động hỏi tôi. Trước đây tôi còn tưởng là do Tiểu Bành và mọi người đã khéo léo dạy dỗ con bé nhưng bây giờ tôi nhận ra Tina có sự bài xích rất rõ ràng với “người mẹ còn lại” và “chị gái”.

Cho dù tôi có vô tình nhắc đến con bé cũng sẽ cố ý lảng tránh. Tiểu Bành và họ chắc chắn sẽ không khiến một đứa trẻ nhỏ như vậy nảy sinh cảm xúc thù địch.

Có lẽ là trong một lần nào đó bọn họ nhắc đến, vô tình để con bé nghe được. Đứa trẻ đáng thương… Nhưng cảnh giác cao một chút cũng không phải chuyện xấu, ít nhất còn tốt hơn việc khóc lóc đòi tìm một người mẹ khác.

Có lẽ vì biết tôi rất tò mò về tin tức tố nên Tina đặc biệt thích miêu tả cho tôi mùi hương của các Alpha và Omega xung quanh. Con bé còn nhỏ mà đã có thể ngửi thấy tin tức tố của đại đa số mọi người, đúng là có thiên phú bẩm sinh. Tôi vừa khen con bé vừa không khỏi lo lắng.

Dù hiện nay địa vị của Omega đã được tôn trọng hơn rất nhiều, phong trào bình quyền thậm chí còn diễn ra sớm hơn cả Beta nhưng xét cho cùng về mặt sinh lý họ vẫn ở thế yếu. Nếu để người khác biết Tina là con gái của Hàn Vi Hối hoặc chỉ cần nhìn gương mặt của con bé thôi cũng đủ khiến con bé rơi vào nguy hiểm.

Vì vậy tôi nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn, phải tạo cho con bé một môi trường đủ an toàn để lớn lên.

Ý nghĩ ấy bắt đầu nảy mầm sau khi Tina phân hóa và đến lần thứ hai Hàn Như Gặt chặn tôi trong khuôn viên trường thì cuối cùng cũng hoàn toàn thành hình.

Tôi rất hiếm khi mất kiên nhẫn càng hiếm khi để lộ cảm xúc đó ra ngoài. Nhưng Hàn Như Gặt rõ ràng là một ngoại lệ.

“Ngươi rảnh rỗi lắm sao?”

Hàn Như Gặt đã cắt tóc ngắn, kiểu tóc gọn gàng đầy vẻ anh khí kết hợp với gương mặt xuất chúng khiến không ít người ngoái nhìn. Cô ấy bình thản mỉm cười đáp lại những ánh mắt đó rồi nhanh chân đuổi theo tôi.

“Ta khó khăn lắm mới tranh thủ được thời gian đến thăm ngươi với muội muội, vừa gặp mặt ngươi đã hung dữ với ta rồi. Hà Tồn, ngươi đâu có đối xử với mẫu thân như thế.”

Tôi lười đôi co với cô ấy, chỉ bước nhanh hơn.

“Ngươi không định hỏi xem vì sao ta đến sao?”

Tôi vẫn phớt lờ.

“Có liên quan đến mẫu thân.”

Bước chân tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Hàn Như Gặt bất mãn chậc lưỡi một tiếng, kéo tôi vào một góc khuất.

“Gần đây bà ấy bận đối phó với người khác không có thời gian chơi với ta. Nhưng bà ấy bị thương nên ta thay mặt bà ấy đến thăm ngươi.”

Trong câu nói đó, có lẽ chỉ mỗi chữ “chơi” là đáng tin.

“Ngươi có biết vì sao bà ấy bị thương không?”

Tôi im lặng nhìn cô ấy, cố tỏ ra bình thản như không, không nói một lời.

“Vì bà ấy cuối cùng cũng thông suốt.” Hàn Như Gặt cười nhạt. “Bà ấy muốn hiểu ngươi hơn nên cố ý đến quê của ngươi để tìm dấu vết về quá khứ của ngươi. Ông chú mà ngươi luôn tự cho mình là nhân vật quan trọng kia lập tức như gặp đại địch, liên kết với mấy nhóm người định ám sát bà ấy.”

Cô ấy khẽ cười khinh miệt, rõ ràng đang chế giễu sự không biết tự lượng sức của chú tôi.

“Bị hốt gọn một mẻ rồi, chuyện đó… ngươi không bận tâm chứ?”

Tôi lắc đầu.

Tôi không có bất kỳ tình cảm nào với gia đình chú thím, ngay cả hận cũng không có. Sống hay chết đều chẳng liên quan gì đến tôi.

Chỉ là…

Tôi vô thức siết chặt lọn tóc bị gió nhẹ thổi đến bên tay.

Hàn Vi Hối…

Không nên là như vậy.

Cô ấy đáng lẽ phải mãi mãi ngồi trên vương tọa của mình, cao cao tại thượng, lạnh lùng và bình thản nhìn xuống tất cả mọi người. Cho dù có động lòng cũng phải giống như khi khống chế kỳ mẫn cảm, tuyệt đối không để tình cảm chi phối, chứ không phải đánh mất chừng mực, tự mình bước xuống khỏi thần đàn.

Có như vậy…

Tôi mới có thể không chút lưu luyến mà rời đi.

“Cô ấy…” Giọng tôi khô khốc đến gần như không thể phát ra âm thanh. “Cô ấy… bị thương thế nào?”

Hàn Như Gặt nhìn tôi bằng ánh mắt đầy phức tạp. Một lúc lâu sau, cô ấy mới nở nụ cười đầy tiếc nuối.

“Viên đạn chỉ sượt qua cánh tay, bác sĩ mà đến muộn thêm chút nữa thì vết thương đã tự khép miệng rồi.” Cô ấy nhún vai. “Có điều đối phó với đám người đó đúng là hơi phiền phức, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ngươi?”

Tảng đá trong lòng tôi chợt được đặt xuống.

Ngay sau đó tôi mới nhận ra cô ấy chỉ đang cố tình trêu chọc mình, bèn quay người bỏ đi.

“Thấy chưa?” Hàn Như Gặt không nhanh không chậm đi theo phía sau, cười thành tiếng. “Ta đã nói rồi, sau khi ngươi động lòng đúng là thú vị thật.”

Tôi thầm mắng cô ấy trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh phân tích.

“Vừa rồi ngươi cố ý đứng sát tôi như vậy… không phải là định lén kích thích đấy chứ?”

Lần này cô ấy không trả lời ngay.

Tôi khó tin quay đầu nhìn cô ấy.

Đừng nói là…

Cô ấy thật sự ấu trĩ đến mức đó?

Hàn Như Gặt bĩu môi.

“Sao có thể gọi là kích thích được?” Cô ấy nói đầy chính đáng. “Đây gọi là cho mẫu thân xem một gia đình tái hợp hòa thuận mỹ mãn. Chắc chắn bà ấy sẽ rất cảm động.”

……

Tôi thật sự không muốn tìm hiểu cái gia đình mẹ con kỳ quặc này thêm chút nào nữa.

Hàn Như Gặt theo tôi về ký túc xá, vừa nhìn thấy cô ấy, Tina hơi khựng lại sau đó làm như không nhìn thấy, lập tức nhào vào lòng tôi làm nũng.

“Mẹ, hôm nay mẹ tan học muộn quá.”

Tâm trạng bực bội vì Hàn Như Gặt lập tức được xoa dịu. Tôi ngồi xổm xuống dịu dàng nói: “Xin lỗi bảo bối, sau này mẹ nhất định sẽ về sớm hơn.”

Dường như không chịu nổi cảnh hai mẹ con tôi thân thiết như vậy, Hàn Như Gặt cực kỳ vô duyên chen vào: “Tina, thấy chị mà không chào sao?”

Tina rúc sâu hơn vào lòng tôi.

“Mẹ.” Con bé nhỏ giọng nói. “Mùi trên người cô này hăng quá con ngửi thấy khó chịu.”

Hàn Như Gặt im bặt vài giây.

Tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Cô ấy cũng chẳng thấy mất mặt, thật sự bắt đầu hơn thua với một đứa trẻ năm tuổi.

“Tina, chẳng bao lâu nữa người mẹ còn lại của em sẽ biết sự tồn tại của em. Chúng ta sắp được đoàn tụ thành một gia đình rồi.”

Tina ngẩng đầu khỏi lòng tôi, chớp chớp đôi mắt vô tội.

“Tên đầy đủ của cháu là Justina. Cô à, cháu không quen cô, cô có thể đừng tùy tiện nhận họ hàng được không?”

“Được lắm.” Hàn Như Gặt tức đến bật cười. “Không hổ là con của mẫu thân.” Cô ấy nhìn tôi. “Hà Tồn, ta sẽ còn quay lại.”

Tôi chẳng buồn để ý.

Cô ấy hừ lạnh một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.

“Đi cãi nhau với một đứa trẻ năm tuổi, đúng là ấu trĩ.” Tina ra vẻ ông cụ non, giọng đầy chê bai.

Tôi cười đến không nhịn được nhưng vẫn nhắc con bé phải chú ý an toàn.

Con bé ngoan ngoãn gật đầu, rồi chậm rãi hỏi:

“Mẹ, sao cô ấy lại gọi mẹ là Hà Tồn? Bà chủ nhà và mọi người đều gọi mẹ là Tư Hữu mà.”

“Hà Tồn là tên thật của mẹ.” Tôi không muốn lừa con gái mình, dù biết con bé có lẽ vẫn chưa hiểu hết. “Năm đó mẹ lén trốn đến đây sợ dùng tên thật sẽ bị tìm ra nên mới tự đặt cho mình một cái tên mới.”

Tina trầm ngâm một lúc, rồi đột nhiên nắm lấy tay tôi.

“Mẹ… mẹ định bỏ đi nữa đúng không?”

Tôi kinh ngạc trước sự nhạy bén của con bé nhưng vẫn khẽ gật đầu.

“Lần này… mẹ còn bỏ con lại nữa không?”

Con bé mở to đôi mắt, nước mắt như sắp trào ra.

Tim tôi lập tức thắt lại. Tôi bế con bé lên, áp trán mình vào trán con bé.

“Không đâu, bảo bối. Mẹ đã hứa sẽ không bao giờ rời xa con nữa, mẹ và con sẽ mãi mãi không bao giờ tách rời.”

Đôi tay nhỏ của Tina ôm lấy cổ tôi, đôi môi mềm mại khẽ hôn lên má tôi.

“Vâng, mẹ.”

“Con sẽ bảo vệ mẹ.”

Tôi khẽ gật đầu.

Khóe mắt tôi hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn xanh thẳm.

Tôi…

Lại sắp rời đi rồi.

Chỉ là lần này…

Người tôi giấu sẽ là tất cả mọi người, ngoại trừ Tina.

….

Từ nhỏ tôi đã sống nương nhờ người khác, chưa từng dám nảy sinh dù chỉ một chút ảo tưởng về cái gọi là “gia đình” ở nhà chú thím. Lớn lên lại quen với cuộc sống bị gọi thì đến, đuổi thì đi nên khả năng thích nghi của tôi rất mạnh, ở đâu cũng có thể sống được. Nhưng cũng chính vì vậy, tôi chưa từng có cảm giác gắn bó với bất kỳ nơi nào, kể cả nơi này, nơi tôi có rất nhiều bạn bè.

Đôi khi tôi nghĩ nếu không có con, cả đời cứ theo Hàn Vi Hối phiêu bạt khắp nơi cũng chẳng có gì không tốt.

Đáng tiếc…

Tôi để lại một phần bánh ngọt tự tay làm trước cửa nhà bà chủ nhà, bên trong kẹp một tờ giấy tạm biệt. Sau lần trước, tôi nghĩ mọi người sẽ hiểu.

Chỉ là lần này…

Tôi thật sự không biết còn có cơ hội quay lại hay không.

Tôi khẽ thở dài, cất bước về phía trường của Tina. Trên vai tôi đeo một chiếc ba lô chỉ để ngụy trang, bên trong chỉ có những vật dụng cần thiết nhất. Sau khi đón Tina tan học, tôi sẽ giả vờ đưa con bé đi du lịch rồi vòng vèo sang một quốc gia khác. Chúng tôi sẽ liên tục đổi phương tiện di chuyển, cố gắng chọn những tuyến đường kín đáo nhất, chỉ không biết Tina có chịu nổi hay không.

Đáy mắt tôi thoáng hiện vẻ giằng xé nhưng rất nhanh đã trở nên kiên định.

Thế nhưng ngay khi vừa đến cổng trường, một người đàn ông bỗng bước tới chặn tôi lại.

“Phu nhân, chủ nhân mời ngài lên xe.”

Tôi sững người, nhìn theo hướng anh ta chỉ.

Một chiếc xe thương vụ màu đen đang đỗ bên đường, cửa ghế sau mở hé. Qua khe cửa, tôi mơ hồ nhìn thấy một bóng người ngồi bên trong.

Hàn Vi Hối.

Tôi không biết lúc ấy mình có cảm xúc gì, tôi không nhìn rõ ánh mắt của cô ấy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng chỉ để mặc bản năng điều khiển cơ thể.

Đến khi lên xe, tôi mới phát hiện trong xe không chỉ có Hàn Vi Hối mà còn có Hàn Như Gặt và Tina.

“Mẹ!”

Tina lập tức chạy từ hàng ghế sau đến ôm lấy tôi. Hàn Như Gặt cũng không ngăn con bé.

“Con không sao chứ?” Tôi mượn ánh đèn mờ trong xe nhìn kỹ con bé.

“Con không sao, con không sợ.” Tina nắm lấy tay tôi. “Mẹ cũng đừng sợ.”

Hốc mắt tôi nóng lên, ôm chặt con bé vào lòng. Tina giống như một liều thuốc an thần khiến lý trí và sức lực của tôi nhanh chóng quay trở lại.

“Các người đây là…”

“Chúng ta đã đạt được thống nhất.”

Hàn Vi Hối tiếp lời tôi.

Trông cô ấy có gì đó khác với lần cuối tôi gặp, cụ thể khác ở đâu thì tôi không nói rõ được chỉ cảm thấy ánh mắt dường như sâu hơn trước rất nhiều.

Cô ấy ngồi ngay ngắn trên ghế…

Hình như còn có chút…

Căng thẳng.

“Ngươi theo ta trở về.” Hàn Vi Hối nhìn tôi. “Justina sẽ đi cùng Như Gặt.”

“Không được.”

Đây là lần đầu tiên tôi thốt ra lời trái với ý muốn của Hàn Vi Hối.

Cô ấy còn chưa kịp phản ứng thì chính tôi đã ngây người trước.

Thế nhưng Hàn Vi Hối không hề nổi giận, giọng cô ấy rất nhẹ gần như đang kiên nhẫn khuyên nhủ.

“Hà Tồn, Justina là con của ta, bất kể con bé có chấp nhận ta hay không, con bé vẫn sẽ phải đối mặt với nguy hiểm rất lớn. Thay vì để ngươi một mình nuôi dạy con bé chi bằng để những người chuyên nghiệp huấn luyện con bé, để chính con bé có đủ năng lực tự bảo vệ mình.”

“Con bé không phải món hàng dùng để trao đổi khi các người đình chiến.” Tôi khẽ vuốt tóc Tina. “Hơn nữa, tôi cũng không tin Hàn Như Gặt.”

“Đây không phải trao đổi lợi ích, mà là sự nhượng bộ về mặt tình cảm.” Hàn Như Gặt bình tĩnh đáp. “Hà Tồn, trước đây ta và mẫu thân chỉ là cãi vã lặt vặt mà thôi. Chúng ta không vô tình với người thân như ngươi vẫn tưởng.”

Tôi thật sự không tin lắm.

“Hà Tồn là bạn đời của ta.” Hàn Vi Hối lạnh nhạt lên tiếng. “Ngươi phải dùng kính ngữ với nàng.”

“Mẫu thân.” Hàn Như Gặt bất đắc dĩ đáp. “Chúng ta đã nói là sẽ bàn chuyện này sau mà.”

“…………”

Hai mẹ con họ…

Lại đang diễn trò gì vậy?

Hàn Vi Hối không cho tôi cơ hội suy nghĩ, sau khi nghiêm túc “dạy dỗ” Hàn Như Gặt xong, cô ấy tiếp tục nói: “Như Gặt có thể tìm được hai mẹ con ngươi thì người khác cũng có thể. Cho dù ngươi có thể xóa bỏ huyết mạch và gen của ta trong cơ thể Justina thì quan hệ giữa con bé và ta vẫn là sự thật, nguy hiểm sẽ theo con bé cả đời. Vì con bé, ngươi đã ba lần muốn trốn khỏi chúng ta, nhưng ngươi đã từng nghĩ tuyến đường ngươi dự định đi lần này nguy hiểm đến mức nào, dễ bị bắt cóc đến mức nào chưa?”

Sắc mặt tôi trắng bệch.

Lý trí mách bảo tôi rằng Hàn Vi Hối nói đúng.

Nhưng về tình cảm…

Tôi không muốn thừa nhận sự bất lực của mình.

Cũng không muốn lại một lần nữa phải xa Tina.

Đúng lúc ấy, Tina đột nhiên thò đầu ra, đôi bàn tay nhỏ non nớt nâng lấy gương mặt tôi nhưng ánh mắt và giọng nói lại kiên định đến mức không hợp với lứa tuổi.

“Mẹ, con đồng ý đi cùng chị. Con muốn bảo vệ mẹ cũng muốn có đủ năng lực để bảo vệ chính mình.”

Cô bé từng nói sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa tôi…

Giờ đây lại chủ động buông tay tôi.

Tôi ngây người nhìn con bé.

Hàn Như Gặt lập tức hớn hở đến mức chẳng khác nào một nhân viên bán hàng đang ra sức tiếp thị.

“Bọn ta có những giáo viên giỏi nhất thế giới, ngoài việc hoàn thành chương trình học bắt buộc, muội muội muốn học gì, muốn có gì, ta đều có thể tìm cho con bé những người giỏi nhất.”

“Con…”

Tôi nhìn Tina.

“Con đã quyết định rồi sao?”

Tina nghiêm túc gật đầu.

Tôi nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt con bé.

Tôi quay sang Hàn Vi Hối.

“Ngài… có thể cho con bé ba cơ hội đổi ý được không?”

Hàn Vi Hối khẽ gật đầu.

“Mẫu thân!” Hàn Như Gặt lập tức bất mãn.

“Được.” Hàn Vi Hối bình thản nói. “Chỉ cần ngươi ở lại bên cạnh ta.”

Tôi chấn động, chậm rãi cụp mắt xuống.

Hàn Như Gặt rõ ràng không vui nhưng sau khi trao đổi ánh mắt gì đó với Hàn Vi Hối, cuối cùng vẫn miễn cưỡng chấp nhận.

“Được rồi.” Cô ấy thở dài. “Vậy đến lúc nói tạm biệt rồi.”

“…Bây giờ luôn sao?”

“Ừm. Ta và mẫu thân không thể đi cùng nhau như vậy sẽ rất nguy hiểm.”

Tôi hít sâu một hơi.

Mỗi tế bào trong cơ thể đều đang gào thét phản đối.

Nhưng Tina đã chủ động đưa tay về phía Hàn Như Gặt.

Tôi…

Chỉ có thể buông con bé ra.

Hàn Như Gặt xuống xe trước.

Tina quay người nhìn tôi.

Tôi cúi thấp người xuống.

Con bé hôn thật kêu lên má tôi một cái.

“Mẹ…”

“Con yêu mẹ.”

Trước mắt tôi…

Chỉ còn lại một màn mờ nhòe.

Dường như Tina còn nói gì đó với Hàn Vi Hối rồi tự mình nhảy xuống xe.

Theo bản năng tôi vươn tay giữ con bé lại.

Nhưng thứ lọt vào lòng bàn tay…

Chỉ là không khí.

Con bé còn nhỏ như vậy…

Một bàn tay bất ngờ đan chặt mười ngón với tôi.

Tôi nghe thấy giọng Hàn Vi Hối vang lên trên đỉnh đầu.

“Chỉ cần không có tình huống đặc biệt, con bé sẽ liên lạc với ngươi nửa tháng một lần. Đến kỳ nghỉ, ta sẽ để Như Gặt đưa con bé đến gặp ngươi.”

Cô ấy ôm tôi qua khoảng trống giữa hai hàng ghế.

Tôi như mất hết sức lực, mặc cho cô ấy ôm lấy mình cũng không còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện giữa hai chúng tôi nữa.

“Ngủ đi.”

Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve tuyến thể sau gáy tôi.

Lời nói của cô ấy như mang theo một thứ ma lực kỳ lạ.

Dây thần kinh vốn căng cứng của tôi dần thả lỏng.

Cuối cùng…

Tôi chìm vào giấc ngủ say.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê