Chương 7

Tiếng “lạch cạch” đều đặn đánh thức tôi khỏi giấc ngủ.

Đập vào mắt tôi là một khoang tàu hỏa xa hoa, ngoài cửa sổ, núi xanh và rừng cây không ngừng lùi về phía sau. Gió nhẹ khẽ lay tấm rèm cửa, khung cảnh yên bình đẹp đẽ đến mức khiến người ta có cảm giác không chân thực.

Đến khi biết đây là tàu hỏa riêng của Hàn Vi Hối, tôi hoàn toàn cứng họng.

Thế giới của người có tiền…

Quả thật vượt ngoài sức tưởng tượng.

“Đây là tàu chạy chậm, rất an toàn.” Hàn Vi Hối bình thản nói. “Ngươi có thể nghỉ ngơi cho tốt.”

An toàn chỗ nào chứ.

Cửa sổ rộng như vậy muốn nhảy xuống lúc nào chẳng được?

Lúc này tôi mới chợt nhận ra mình vẫn đang nằm trọn trong lòng Hàn Vi Hối. Ký ức trước khi ngủ nhanh chóng ùa về mà vấn đề duy nhất còn chưa được giải quyết cũng chắn ngay trước mắt.

Tôi không còn đường nào để né tránh.

Cả người bất giác cứng đờ.

Đó là một cảm xúc hoàn toàn xa lạ đối với tôi.

Tôi khẽ nhúc nhích, định tách ra.

Cô ấy lập tức giữ lấy vai tôi.

Còn chưa kịp để lý trí lên tiếng ký ức của cơ thể đã khiến tôi theo bản năng ngoan ngoãn im lặng.

Tôi: …

Đúng là chẳng có chút tiền đồ nào.

“Không muốn ngủ nữa?” Hàn Vi Hối tựa cằm lên vai phải tôi. “Vậy trò chuyện một chút đi.”

“…Vâng.”

“Ngươi không nói cho ta biết về con bé…” Giọng cô ấy vùi trong vai tôi, nghe hơi mơ hồ. “Là vì sợ ta không dung được con bé sao?”

“Cũng… có một phần như vậy.” Tôi khó nhọc mổ xẻ những ký ức và cảm xúc của chính mình, như lật mở một góc đỏ tươi đã bị chôn giấu từ lâu. “Nhưng nhiều hơn là vì tôi cảm thấy… Ngài vốn không có tư cách can thiệp vào sự tồn tại của con bé.”

“Đứa bé đúng là nằm ngoài dự tính của ta.” Hàn Vi Hối bình tĩnh đáp. “Nhưng con bé là đứa trẻ ngươi sinh cho ta, ta sẽ trân trọng con bé.”

“…Xin lỗi.”

Hàn Vi Hối chưa từng nói lời xin lỗi với tôi.

Bởi cô ấy cũng chưa từng thật sự làm điều gì có lỗi với tôi.

Mọi chuyện xảy ra giữa chúng tôi đều nằm trong giới hạn mà cả hai ngầm chấp nhận. Ngay cả những việc thoạt nhìn giống như cô ấy ép buộc tôi, cũng vì tôi chưa từng thật sự phản kháng mà trở nên hợp tình hợp lý.

Quan hệ giữa hai chúng tôi…

Vốn dĩ không thể dùng lẽ thường để phán đoán.

Ngược lại là tôi.

Bất kể quan hệ giữa hai mẹ con họ rốt cuộc ra sao thì sự tồn tại của Tina cuối cùng vẫn trở thành điểm yếu để Hàn Như Gặt công kích Hàn Vi Hối.

Nếu xét theo nghĩa nghiêm khắc…

Đó có thể xem là một sự phản bội.

“Không có gì phải xin lỗi cả, ngươi chưa từng làm điều gì khiến ta phẫn nộ.” Hàn Vi Hối nói rất chậm như đang cân nhắc từng lời, lại như đang sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình. “Bất kể có hay không có Justina, ta đều có thể hiểu vì sao ngươi làm như vậy. Nhưng tại sao ngươi lại cho rằng ta không có tư cách chấp nhận con bé? Là vì Như Gặt sao?”

“Không.” Tôi lắc đầu. “Là vì tôi chẳng qua chỉ là…” Tôi không nói hết câu. Không phải vì cảm thấy tủi nhục mà chỉ vì tôi biết quan hệ giữa chúng tôi từ giờ sẽ thay đổi. Nhắc lại chuyện đó lúc này chỉ càng khiến cả hai thêm vướng mắc, hoàn toàn không cần thiết.

Hàn Vi Hối im lặng một lúc.

“Ta chưa từng nói ngươi là món đồ chơi hay tình nhân của ta.”

Tôi: …

Hình như…

Đúng là cô ấy chưa từng nói thật.

Chỉ là tất cả mọi người, kể cả chính tôi đều mặc nhiên cho rằng như vậy.

Tôi nhắc cô ấy: “Lúc đầu… chẳng phải Ngài còn định giết tôi để bịt miệng sao?”

“Ta…” Hàn Vi Hối hiếm khi lúng túng đến mức ngập ngừng. “Ta không giỏi mấy chuyện như thế. Lúc mới gặp ngươi ta cũng không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì. Hôm đó đưa ngươi lên tàu chỉ là theo bản năng cảm thấy… không thể để ngươi đi.”

“Lần đầu tiên ngươi rời khỏi ta thật ra ta còn thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì ta nghĩ chỉ cần tránh xa ngươi là có thể kiềm chế ảnh hưởng ngươi mang đến cho ta. Nhưng sau đó ta phát hiện… quên đi hay tránh xa đều vô ích.”

“Cho nên mới có lần thứ hai.”

“Khi ấy ta rất hoảng.”

“Rất, rất hoảng.”

“May mà ta nhanh chóng phát hiện là Như Gặt đã đưa ngươi đi. Ta biết chỉ cần ngươi ở chỗ khác thì sẽ an toàn hơn vì vậy suốt mấy tháng đó ta cũng chưa từng có ý định đi tìm ngươi.”

“Nhưng…”

Cô ấy dừng lại một chút, dường như rất khó mở lời.

“Ta càng ngày càng mất khống chế.”

“Ta nhận ra… thà để ngươi ở bên cạnh cùng ta đối mặt với nguy hiểm còn hơn tiếp tục chịu đựng nỗi đau không thể gặp ngươi.”

“Đến lúc đó ta mới hiểu.”

“Hà Tồn…”

“Ta thích ngươi.”

Vòng tay của Hàn Vi Hối càng lúc càng siết chặt. Chóp mũi cô ấy khẽ cọ từ bả vai tôi lên sau gáy, hơi thở nóng bỏng phả lên tuyến thể của tôi từng nhịp gấp gáp.

Trong khoảnh khắc ấy…

Tôi bỗng có cảm giác mình chỉ là một Beta vậy mà lại gần như bị tin tức tố của cô ấy dụ đến phát tình.

“Ngươi không chấp nhận cũng không sao.”

“Ngươi không thích ta cũng chẳng sao.”

“Nhưng ngươi phải ở bên cạnh ta.”

“Ngươi trốn một lần…”

“Ta sẽ bắt ngươi về một lần.”

“Trốn hai lần…”

“Ta bắt hai lần.”

“Dù có bao nhiêu lần…”

“Ta cũng sẽ bắt ngươi trở về.”

Hàm răng cô ấy cắn xuyên tuyến thể của tôi, tôi khẽ rên một tiếng, toàn thân lập tức mềm nhũn.

Sao có thể…

Tin tức tố của cô ấy…

Sao lại có ảnh hưởng lớn với tôi đến vậy?

“Mãi về sau ta mới nhận ra những chuyện mình từng làm đã xúc phạm ngươi đến mức nào.” Hàn Vi Hối khàn giọng nói. “Nhưng, Hà Tồn…”

“Chính ngươi đã nuông chiều ta đến mức này.”

“Vậy nên…”

“Bây giờ đừng hòng rời khỏi ta nữa.”

Cô ấy xoay người tôi lại, giữ chặt hai cổ tay rồi ép tôi ngã xuống giường.

Dù từ đầu đến cuối cô ấy không hề chính thức nói một câu “Xin lỗi”, nhưng tôi biết để thốt ra những lời ấy đối với Hàn Vi Hối khó đến nhường nào. Hơn nữa… tôi cũng chưa từng cần cô ấy xin lỗi.

Nếu lúc này còn có thể cử động, tôi nhất định sẽ ôm lấy cô ấy trước dùng một nụ hôn để chặn hết những lời còn lại.

Quá nhiều rồi.

Tình cảm mãnh liệt như vậy khiến tôi không sao chịu nổi. Chỉ từng ấy thôi cũng đã đủ làm tôi luống cuống tay chân, cam tâm tình nguyện vì cô ấy mà vượt lửa băng sông.

Dục vọng như ngọn lửa dữ dội thiêu rụi lý trí của tôi, dường như nhận ra phản ứng của tôi, Hàn Vi Hối bỗng dừng lại, chăm chú nhìn tôi thật sâu.

Tôi chủ động vòng tay ôm lấy cổ cô ấy.

“Ta đang trong kỳ mẫn cảm…” Đáy mắt Hàn Vi Hối đã hơi đỏ lên, giọng nói run rẩy bật ra từ kẽ răng như thể đã nhẫn nhịn đến cực hạn. “Ngươi…”

“Không sao…” Tôi khó nhọc hít thở, khẽ cọ vào cô ấy, giống như đang dâng hiến chính mình.

Tựa như ngọn lửa chạm vào rượu mạnh.

Chỉ trong chớp mắt…

Đã hóa thành biển lửa.

“Ta vừa phát hiện ra một chuyện.” Hàn Vi Hối đột nhiên dừng động tác. Đầu lưỡi cô ấy khẽ lướt qua vành tai tôi, khiến cả người tôi run lên. “Trước đây ta vẫn luôn nghĩ nơi nhạy cảm nhất trên người ngươi là đôi tai. Hóa ra…”

“…Là ta.”

Giọng cô ấy vừa ngạc nhiên vừa hưng phấn hơi thở nóng bỏng không ngừng phả vào tai tôi.

“Hay lắm sao?”

“Đủ… đủ rồi…”

Tôi túm lấy mái tóc xoăn của cô ấy, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Tôi…

Đã không còn gì có thể cho cô ấy nữa.

“Giọng của ngươi… còn mê người hơn cả ta.”

“Tồn Tồn.”

Cái gì mà Tồn Tồn chứ…

Tôi nghẹn ngào lắc đầu phản đối.

Có lẽ cô ấy hiểu được ý tôi, bèn hạ giọng thấp hơn nữa.

“Vậy…”

“Bảo bối?”

Da mặt tôi dày đến mức đao thương bất nhập, tâm lý cũng mạnh mẽ đến nỗi bị nhốt trong phòng tối suốt bốn năm vẫn có thể tung tăng như thường. Vậy mà giờ đây, chỉ vì hai chữ ấy, tôi lại xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái khe dưới đất chui xuống.

“Được rồi, được rồi.” Hàn Vi Hối như thể vừa nhượng bộ một chuyện vô cùng to tát. “Ngươi gọi ta một tiếng ‘chồng’ đi, ta sẽ không trêu ngươi nữa.”

Tôi ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn cô ấy, cô ấy từ trên cao nhìn xuống tôi.

“…Chồng.”

Ngay lập tức, cô ấy cúi xuống hôn lấy tôi.

Đến lúc này tôi mới nhận ra, sự nhẫn nhịn của mình chưa bao giờ là đối xử bình đẳng với tất cả mọi người. Đối với nhà chú thím, đó là ngoài mặt thuận theo nhưng trong lòng chống đối; đối với người khác, là thờ ơ và hờ hững; đối với Hàn Như Gặt, tôi thậm chí còn có chút tính khí trẻ con. Chỉ duy nhất với Hàn Vi Hối, tôi lại mềm lòng đến mức bất lực. Cô ấy nói không sai, từ tận đáy lòng tôi vẫn luôn dung túng cô ấy, không hề có bất kỳ giới hạn nào.

Tôi vẫn là món đồ sưu tầm thuộc riêng về Hàn Vi Hối.

Cô ấy nói, những chuyện nguy hiểm nhất sẽ không để tôi tham gia nhưng trước khi tôi có đủ năng lực tự bảo vệ mình, tôi vẫn không được phép rời khỏi phạm vi bảo vệ của cô ấy. Tôi đã sớm quen với điều đó, chỉ gật đầu đáp một tiếng “Vâng.”

Chỉ đáng thương cho một Beta sắp ba mươi tuổi như tôi, ngày nào cũng bị một đám Alpha lôi đi huấn luyện đặc biệt.

Về sau đám Alpha ấy đều bị thay bằng Beta, bởi vì trên người tôi nhiễm mùi tin tức tố của Hàn Vi Hối quá đậm, Alpha nào ngửi thấy cũng sẽ theo bản năng mà e dè.

Hàn Như Gặt sau khi nghe chuyện thì lập tức nóng lòng muốn thử. Trong cuộc gọi video, cô ấy còn lớn tiếng tuyên bố mình không hề ngại tin tức tố của mẫu thân, rất muốn tự mình huấn luyện tôi. Kết quả còn chưa nói xong đã bị Hàn Vi Hối thẳng tay bác bỏ.

Phần lớn thời gian tôi ở trong một căn cứ thuộc quốc gia nơi Hàn Vi Hối hoạt động gần đây nhất. Chỉ có một phần nhỏ thời gian là bị cô ấy mang theo bên mình, chạy khắp nơi trên thế giới.

Thỉnh thoảng tôi cũng gặp lại những người từng đi theo Hàn Vi Hối ở quê mình. Ánh mắt họ nhìn tôi vô cùng phức tạp nhưng vẫn cung kính gọi một tiếng “Phu nhân”.

Ánh mắt tôi nhìn họ cũng chẳng khá hơn là bao.

Tôi âm thầm nghĩ, trong lòng họ, hình tượng của tôi e rằng đã từ “hồng nhan họa thủy” thăng thẳng lên thành “yêu hậu”. Thế nhưng tôi vẫn hy vọng họ đừng gọi tôi là “phu nhân” nữa.

Người khác gọi thì rất tự nhiên như thể chuyện đó vốn là lẽ đương nhiên. Còn mỗi lần những người này cất tiếng, giọng điệu gượng gạo đến mức khiến tôi chỉ muốn đào ba thước đất để chui xuống.

Mối quan hệ giữa tôi và Hàn Vi Hối bây giờ chẳng khác gì mấy cặp đôi mười mấy tuổi mới biết yêu. Hai đứa lúc nào cũng quấn lấy nhau, ngây ngô đến mức có hơi mất mặt. Đương nhiên, những lời này tuyệt đối không thể để Hàn Vi Hối nghe thấy. Cô ấy vốn đã lớn hơn tôi cả một con giáp, nếu nghe được chắc chắn sẽ vin vào chuyện tôi chê cô ấy già để nhân cơ hội đưa ra đủ loại yêu sách. Mà điều đáng buồn là… tôi căn bản không thể từ chối cô ấy.

Nhưng vì phải trải qua những buổi huấn luyện thể năng với cường độ cực cao, lại thêm một thời gian dài không còn làm trợ lý cho Hàn Vi Hối nữa, mức độ chu đáo của tôi đối với cô ấy tụt dốc không phanh. Có lần tôi vô tình lỡ miệng nói ra chuyện đó.

Hàn Vi Hối trước tiên vẫn giữ vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chậm rãi nhắc nhở tôi rằng trong một thế giới mà tuổi thọ trung bình lên tới một trăm bảy mươi tuổi, người ta đều mặc định giai đoạn thanh niên và trung niên kéo dài từ mười tám đến tám mươi tuổi.

Nói cách khác, khoảng cách tuổi tác giữa hai chúng tôi căn bản không đáng để nhắc tới. Sau đó, vào một thời điểm nào đó, cô ấy lại tự mình dùng hành động thực tế để chứng minh cho tôi thấy… sự khác biệt giữa “người trẻ tuổi” và “người trưởng thành” rốt cuộc là như thế nào.

Trò của cô ấy vẫn nhiều như trước.

Quả nhiên suy đoán ban đầu của tôi không hề sai. Sau khi biết tôi là kiểu người cực kỳ mê giọng nói, Hàn Vi Hối gần như triệt để lợi dụng điểm yếu ấy. Cô ấy biến đủ mọi thủ đoạn thành vũ khí đến mức có một khoảng thời gian tôi thật sự nảy sinh ý định đi làm liệu pháp “cai nghiện giọng nói”. Đương nhiên… kết cục chỉ có thể là thất bại thảm hại.

Mặc dù tôi vẫn chưa được phép tự do ra ngoài nhưng Hàn Vi Hối lại không hài lòng với việc lúc nào cũng phải thông qua căn cứ hoặc vệ sĩ để truyền lời cho tôi, vì vậy cô ấy chuẩn bị riêng cho tôi một chiếc điện thoại.

Chiếc điện thoại ấy đã được mã hóa và bảo mật ở cấp độ cực cao. Nghe nói ngay cả đạn cũng có thể đỡ được, dù thật hay giả thì tôi không biết nhưng có một điều chắc chắn là… nó cực kỳ nặng, ít nhất cầm lên đập người thì chắc chắn không thua gì một cục gạch.

Bình thường tôi rất ít khi muốn mang theo chiếc điện thoại đó. Không phải vì nó quá nặng mà là vì Hàn Vi Hối đã tự ghi âm giọng nói của mình, rồi cài làm nhạc chuông độc quyền cho tôi.

Tôi thật sự cạn lời.

Trong lòng chỉ biết cảm thán…

Đúng là người có thể nghĩ ra danh xưng “Hàn hậu”, quả nhiên không bình thường.

Điều đáng giận hơn là cô ấy còn cực kỳ thích nhìn phản ứng của tôi mỗi khi điện thoại reo. Theo lời cô ấy, vẻ mặt đỏ bừng rồi luống cuống xấu hổ của tôi vô cùng mê người.

Nhưng đối với tôi…

Đó hoàn toàn là xã hội tính tử vong.

Có một lần tôi đang gọi video với Tina thì điện thoại đột nhiên đổ chuông. Khi ấy trong phòng chẳng có ai khác, không gian lại rất rộng vì thế giọng nói của Hàn Vi Hối cứ thế vang vọng khắp căn phòng.

Tôi và Tina đồng loạt chết lặng, chỉ biết nhìn nhau.

Ngay sau đó, Hàn Như Gặt chen luôn vào khung hình cuộc gọi.

Vừa nghe thấy nhạc chuông, cô ấy cười đến mức gần như không thở nổi.

Đến khi tôi bắt máy, từ đầu dây bên kia vẫn còn nghe thấy Hàn Như Gặt cố tình âm dương quái khí, thỉnh thoảng còn chen vài câu trêu chọc vào nền cuộc gọi, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc trò chuyện giữa tôi và Hàn Vi Hối.

Sau này tôi từng hỏi Hàn Vi Hối vì sao điều kiện để Hàn Như Gặt chịu nhượng bộ lại là mang Tina đi.

Hàn Vi Hối im lặng một lúc khá lâu rồi mới đáp:

“Như Gặt nhìn thấy tiềm năng của con bé.”

Tôi lập tức hiểu ý cô ấy.

Hàn Như Gặt muốn tự tay bồi dưỡng Tina.

Để sau này…

Hai người cùng nhau đối đầu với Hàn Vi Hối.

Đúng là một cặp mẹ con khiến người ta không sao hiểu nổi.

“Cho nên…” Hàn Vi Hối đưa tay giữ lấy gáy tôi, giọng nói rất trầm còn mang theo một chút tủi thân hiếm thấy. “Ngươi phải đứng về phía ta.”

“Ta…”

“Chỉ có mình ngươi.”

Trong lòng tôi lập tức lớn tiếng phản bác.

Ai mà tin được chứ.

Đường đường là Hàn Vi Hối, bên cạnh muốn người có người, muốn quyền có quyền, vậy mà lại nói mình chỉ có tôi.

Nhưng cuối cùng…

Tôi vẫn bị dáng vẻ ấy của cô ấy làm cho đầu óc choáng váng.

Không hiểu sao lại mềm lòng, ôm lấy cô ấy, dỗ dành và an ủi cô ấy rất lâu.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, đầu óc tôi dần tỉnh táo lại. Tôi nằm sấp trên giường, nghiêng đầu nhìn Hàn Vi Hối rồi chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình: “Tôi nghĩ… Tina sẽ không đứng về phía ai cả. Hơn nữa, tôi cũng không hy vọng con bé bị cuốn vào những chuyện này.”

Tôi nhìn ra được Tina không hề vui khi phải gọi Hàn Như Gặt là “chị”, cũng chẳng muốn gọi Hàn Vi Hối là “mẫu thân”. Con bé chỉ vì sợ tôi khó xử nên mới chủ động thừa nhận sự tồn tại của hai người họ.

Con bé…

Rất thông minh.

“Justina không phải loài cá chỉ có thể sống trong ao.” Hàn Vi Hối hôn lên mái tóc dài đang xõa kín lưng tôi. “Ta nghĩ… sau này con bé sẽ tự đưa ra lựa chọn của mình.”

Tôi vừa mới bị cô ấy đánh dấu không lâu cơ thể vẫn còn vô cùng nhạy cảm. Chỉ một nụ hôn rất nhẹ ấy cũng đủ khiến toàn thân tôi mềm nhũn, gần như lại một lần nữa chìm vào cảm giác choáng váng.

“…Ưm…”

Tôi vô thức ngậm lấy ngón tay cô ấy.

Rõ ràng cô ấy đang cố tình trêu tôi, cứ lửng lơ không chịu cho tôi một sự giải thoát.

“Tiếng em gọi…”

“…Hay lắm, Tồn Tồn.”

Không biết tôi chập mạch ở đâu, đột nhiên chống người ngồi bật dậy nhìn thẳng vào Hàn Vi Hối.

“Trước khi xã hội xuất hiện ba giới tính ABO, chữ ‘chồng’ vốn dùng để chỉ người nam trong quan hệ vợ chồng, còn ‘vợ’ dùng để chỉ người nữ. Vậy Ngài muốn nghe tôi gọi Ngài là ‘chồng’…” Tôi nghiêm túc hỏi. “Là vì thân phận Alpha của Ngài hay là vì quan hệ trên dưới trong một mối quan hệ truyền thống?”

Hàn Vi Hối: “…”

Cô ấy hiếm khi rơi vào trạng thái cứng họng như vậy.

Một lúc sau, Hàn Vi Hối bất đắc dĩ bật cười.

“Là ta sai rồi.”

Cô ấy thuận thế kéo tôi ngồi hẳn lên người mình, vòng tay ôm lấy eo tôi.

“Những lúc thế này…”

“Quả nhiên vẫn nên bớt nói chuyện lại.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê