Chương 8
Nửa năm sau, Hàn Như Gặt đưa Tina trở về. Bốn người chúng tôi cuối cùng cũng có dịp tụ họp cùng nhau đón sinh nhật sáu tuổi của con bé.
Vị trí căn cứ của Hàn Vi Hối thuộc cấp độ cơ mật tuyệt đối không thể tiết lộ cho bất kỳ ai. Nhưng Hàn Như Gặt nói với tôi rằng trên đường trở về, cô ấy đã cố ý vòng qua một nơi an toàn để gặp bà chủ nhà và mọi người, báo cho họ biết chúng tôi đều bình an vô sự.
Bọn họ ít nhiều cũng đoán được thân phận của chúng tôi không bình thường chỉ là chưa từng hỏi nhiều. Chỉ cần biết tất cả đều khỏe mạnh, họ cũng yên tâm, không tiếp tục lo lắng nữa.
Nửa năm không gặp, Tina đã cao hơn một chút, gương mặt cũng hồng hào khỏe mạnh hơn trước. Có lẽ nhờ được chăm sóc rất tốt nên khí sắc của con bé khác hẳn ngày xưa.
Chỉ là tính cách vẫn không thay đổi nhiều, đối mặt với người lạ, con bé vẫn vừa ngoan ngoãn vừa ngượng ngùng, gặp ai cũng lễ phép gọi một tiếng “anh”, một tiếng “chị”, khiến những người trong căn cứ đều có phần lúng túng.
Đối với vị “tiểu chủ nhân” này, mức độ bao dung của họ rõ ràng còn cao hơn cả tôi – cái người luôn bị âm thầm gọi là “yêu hậu”.
…
Nghĩ kỹ thì…
Cũng hợp lý thôi.
Ngay khi nhìn thấy tôi, Tina lập tức thay đổi hẳn bộ dạng ban nãy. Con bé chạy thật nhanh về phía tôi, lao thẳng vào lòng tôi như một viên đạn nhỏ.
Tôi vừa đau lòng vừa vui mừng ôm chặt con bé vào lòng. Dù hai cánh tay đã mỏi nhừ tôi vẫn không nỡ buông ra.
“Justina.”
Hàn Vi Hối đứng bên cạnh nhàn nhạt nhắc nhở.
“Ngươi ôm lâu quá rồi.”
Tina lập tức ngẩng đầu nhìn tôi đầy lưu luyến, trong đôi mắt tràn ngập vẻ tủi thân nhưng cuối cùng vẫn rất ngoan ngoãn tự mình nhảy xuống khỏi lòng tôi.
“Mẹ.”
“Đêm nay con có thể ngủ cùng mẹ không?”
Tôi không muốn làm trái ý Hàn Vi Hối chỉ đành quay sang nhìn cô ấy, dùng ánh mắt lặng lẽ cầu xin.
Hàn Vi Hối khẽ day trán, dường như có hơi đau đầu nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
“Được.”
Hàn Như Gặt lập tức hít sâu một hơi đầy khoa trương.
“Tina.” Cô ấy ôm ngực làm ra vẻ vô cùng đau lòng. “Chị cũng muốn ngủ cùng em mà.”
Tina mím môi, bộ dạng như giận mà không dám nói. Con bé chỉ lặng lẽ nắm lấy góc áo tôi kéo tôi tránh xa Hàn Như Gặt thêm một chút.
Nhìn cảnh ấy, trong lòng tôi lại chua xót, trước đây, Tina còn dám thẳng thừng cãi lại Hàn Như Gặt.
Bây giờ…
Con bé đã học được cách nhẫn nhịn. Điều đó chứng tỏ trong nửa năm qua con bé thật sự đã trưởng thành rất nhiều.
Nhưng sự trưởng thành ấy…
Lại khiến tôi đau lòng hơn bất cứ điều gì. Tôi khẽ kéo Tina lại gần mình thêm một chút nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
Hàn Như Gặt nhìn tôi, lặng lẽ đưa một ánh mắt ra hiệu. Ý của cô ấy rất rõ ràng, đợi đến tối… hai người sẽ nói chuyện riêng.
Hàn Vi Hối liếc Hàn Như Gặt một cái đầy cảnh cáo nhưng vì có mặt tôi và Tina ở đây nên cuối cùng cũng không nói gì.
Tina còn nhỏ, cần ngủ nhiều hơn người lớn, sau khi dỗ con bé ngủ say tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Vừa ra ngoài đã thấy Hàn Vi Hối và Hàn Như Gặt đang ngồi song song với nhau, cả hai đều chăm chú nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tôi: “…”
Tôi biết ngay mà.
“Ngồi.” Hàn Vi Hối khẽ vỗ lên đùi mình.
Tôi ngoan ngoãn bước tới nghiêng người ngồi lên đùi cô ấy. Hàn Vi Hối đưa tay tháo dây buộc tóc của tôi, mái tóc đuôi ngựa lập tức xõa xuống, vừa khéo che khuất ánh mắt của Hàn Như Gặt đang nhìn về phía tôi.
“Chúng ta đã thỏa thuận rồi, mẫu thân.” Giọng Hàn Như Gặt mang theo vài phần nguy hiểm. Bây giờ tôi đã quá hiểu Hàn Vi Hối, mơ hồ cảm nhận được hai người họ đang âm thầm dùng tin tức tố để đối kháng lẫn nhau. “Con đã cho em gái cơ hội đổi ý và quay về vậy người cũng phải cho con cơ hội tiếp xúc với Hà Tồn.”
Tôi giật mình, theo bản năng muốn quay đầu nhìn Hàn Như Gặt nhưng Hàn Vi Hối đã giữ lấy gáy tôi, ép đầu tôi tựa vào hõm vai cô ấy.
Chuyện gì vậy…
Đứa nhóc này vẫn chưa chịu từ bỏ ý định sao?
“Hay thế này.” Hàn Như Gặt khẽ cười một tiếng. “Con nhượng bộ thêm một bước.”
“Ba người chúng ta… cùng nhau.”
“Không được.”
Hàn Vi Hối dứt khoát từ chối, những ngón tay cô ấy khẽ vuốt ve tuyến thể sau gáy tôi. Nơi đó tối qua vừa mới được cô ấy đánh dấu, chỉ một động tác vuốt ve nhẹ cũng khiến cả người tôi không ngừng run rẩy trong lòng cô ấy.
“Sao ngươi không hỏi ý kiến của Hà Tồn?” Hàn Như Gặt chuyển ánh mắt sang tôi. “Hà Tồn, tin tức tố của ta và mẫu thân rất tương đồng. Theo lý mà nói, hai Alpha sẽ mang lại khoái cảm vượt xa một Alpha. Ngươi… thật sự không muốn thử sao?”
…
Dù thế nào thì tôi cũng chưa bao giờ hiểu nổi mạch não của Hàn Như Gặt.
“Tồn Tồn.”
Hàn Vi Hối nâng cằm tôi lên, ánh mắt chăm chú như có thực thể.
“Ngươi trả lời nó đi.”
“Mẫu thân.” Hàn Như Gặt khẽ cười. “Người dùng tin tức tố ép cô ấy thì có thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”
Nghe vậy, Hàn Vi Hối thật sự thu lại tin tức tố rồi nhẹ nhàng đặt tôi ngồi xuống giữa cô ấy và Hàn Như Gặt.
Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Ngài… muốn để tôi lựa chọn sao?”
Hàn Vi Hối im lặng một lát rồi mới đáp:
“Ngươi có quyền đó.”
Tôi bật cười.
Tôi hiểu cô ấy đang nghĩ gì.
Hàn Vi Hối vẫn luôn cho rằng mối quan hệ giữa chúng tôi là do cô ấy cưỡng ép nhiều hơn. Hơn nữa, trước đây tôi còn từng cùng Hàn Như Gặt bỏ trốn vì vậy trong mắt cô ấy, tôi hoàn toàn có lý do để thích Hàn Như Gặt, hơn nữa Hàn Như Gặt trẻ tuổi hơn, cũng là người đã từng cứu tôi thoát khỏi chiếc lồng son ấy.
Nhưng đồng thời cô ấy cũng không thể nào buông tay để tôi rời đi.
Vì thế, lần này, dưới sự ngầm chấp nhận của cô ấy, nếu tôi thật sự “ngoại tình”, thì đó cũng được xem như một sự bù đắp dành cho tôi.
Dù sao…
Cuối cùng tôi vẫn sẽ thuộc về cô ấy.
“………………”
Phải nói thế nào đây…
Đúng là mẹ nào con nấy.
“Tôi chỉ có một thắc mắc.” Tôi suy nghĩ một lúc rồi dè dặt hỏi. “Theo cách nói của hai người… chẳng phải cuối cùng sẽ thành hai người làm chuyện của hai người, còn tôi chỉ đơn thuần… cung cấp địa điểm thôi sao?”
Sắc mặt của Hàn Vi Hối và Hàn Như Gặt đồng thời tối sầm lại.
Không bàn đến việc sau khi Tina rời đi Hàn Vi Hối đã “trừng phạt” tôi như thế nào, nhưng kể từ ngày hôm đó hai mẹ con họ cũng không bao giờ nhắc lại đề nghị kỳ quái ấy nữa.
…..
Vài năm sau, cuối cùng tôi cũng vượt qua bài khảo hạch của Hàn Vi Hối chính thức được phép một mình ra ngoài.
Hàn Vi Hối nói tôi có thể bắt đầu tìm một công việc cho riêng mình. Cô ấy hỏi tôi muốn làm gì nhưng bất ngờ là tôi lại không trả lời được.
Xong rồi.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn giống như một cọng bèo trôi theo dòng nước, mặc cho số phận đưa đẩy. Tuy rằng cũng có vài kỹ năng đủ để kiếm sống nhưng ngẫm đi ngẫm lại, dường như thật sự không có công việc nào là điều tôi đặc biệt muốn làm.
Thế là tôi rất tùy hứng ném ra một đáp án kiểu “vạn năng bôi đâu cũng được”.
“Tùy ý.”
“Cũng tốt.” Hàn Vi Hối mỉm cười. “Nơi làm việc của chúng ta vốn thay đổi liên tục, ngươi cũng có thể bất cứ lúc nào đổi sang công việc khác.”
Tôi cố ý gây khó dễ cho cô ấy.
“Thế còn làm công chức thì sao?”
Hàn Vi Hối vừa nghịch mái tóc dài của tôi vừa cười.
“Ngươi sẽ không tránh khỏi việc tham gia vào những chuyện của ta. Mà ta cũng sẽ không để lãng phí một nguồn nhân lực tốt như vậy.”
Trong lòng tôi cười lạnh.
Ai muốn vừa làm trâu ngựa cho chính phủ nước người ta lại còn kiêm luôn gián điệp cho người yêu mình chứ?
Đã thế…lại chẳng có ai trả cho tôi gấp đôi tiền lương.
“Tôi vẫn tự biết lượng sức mình.”
“Nhưng ngươi không thấy như vậy rất thú vị sao?” Hàn Vi Hối hạ thấp giọng. Hơi thở nóng bỏng của cô ấy khẽ lướt qua tuyến thể sau gáy tôi. “Bề ngoài chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường chẳng có gì nổi bật…”
“Nhưng sau lưng lại là một sát thủ nhanh nhẹn, quyến rũ và nguy hiểm.”
Đừng có tự tiện thêm mấy thiết lập kỳ quái như thế chứ! Tôi khổ cực nâng cao thể lực đâu phải để cô ấy có thêm nhiều cách chơi tôi hơn!
“Ta muốn thẩm vấn ngươi.” Cô ấy chống hai tay lên hai bên đầu tôi, mái tóc xoăn mềm mại buông xuống hai bên má như thể dùng chính mái tóc của mình dệt thành một chiếc lồng, nhốt tôi ở bên trong. “Kiểm tra xem… lòng trung thành của ngươi với tổ chức đến đâu.”
Mặt tôi nóng bừng.
Tôi vô thức nghiêng đầu sang một bên.
Đúng lúc ấy…tôi nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay cô ấy.
Đó là vết thương do trúng đạn khi cô ấy đến quê tôi năm ấy.
“Sao…”
Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo đã nhạt màu ấy.
“Vì sao ngài không xóa nó đi?”
Với trình độ y học hiện nay, muốn xóa sạch một vết sẹo như thế hẳn không phải việc khó.
Hàn Vi Hối chăm chú nhìn tôi thật sâu.
“Đây là một bằng chứng.”
Tôi lập tức hiểu ý cô ấy.
Đó…
Là bằng chứng cho việc cô ấy đã yêu tôi.
Do bản năng trời sinh cả tôi và Hàn Vi Hối đều không phải kiểu người dễ dàng hứa hẹn chuyện vĩnh viễn với đối phương, thậm chí ngay cả những lời yêu đương quá thẳng thắn cũng rất khó nói thành lời.
Hơn nữa, vì tôi là Beta nên cô ấy không thể đánh dấu vĩnh viễn tôi được. Chính vì vậy Hàn Vi Hối lúc nào cũng sống trong cảm giác được mất, luôn lo sợ một ngày nào đó tôi sẽ rời khỏi cô ấy.
Tôi đã không biết bao nhiêu lần nói với cô ấy rằng tôi ở lại hoàn toàn là do tự nguyện, chưa từng bị cô ấy ép buộc, cũng chưa từng có ý định rời đi. Nhưng cô ấy vẫn không dám hoàn toàn tin tưởng, cứ hết lần này đến lần khác thử thăm dò giới hạn của tôi, rồi không ngừng dùng những lần đánh dấu tạm thời mới để chồng lên dấu cũ, như thể chỉ có như vậy mới có thể giữ tôi lại.
Rõ ràng trên người tôi lúc nào cũng ngập tràn tin tức tố của cô ấy giống như cả người đều được ngâm trong mùi hương ấy, vậy mà cô ấy vẫn không cảm thấy đủ.
Hàn Vi Hối luôn cho rằng tôi ngoan ngoãn nghe lời cô ấy chỉ vì tính cách của tôi vốn như vậy.
Nhưng cô ấy không hề biết…
Chỉ riêng sự tồn tại của cô ấy thôi cũng đã đủ khiến tôi say mê đến hoa cả mắt.
Để có thể ở bên cạnh cô ấy lâu dài, công việc của tôi thay đổi liên tục. Về sau gần như nghề gì tôi cũng từng thử qua. Có lẽ vì khả năng thích nghi quá mạnh cho dù xảy ra chuyện lớn đến đâu tôi vẫn giữ nguyên một gương mặt bình tĩnh không đổi sắc.
Dĩ nhiên, tôi vẫn luôn kiên quyết cho rằng đó đơn giản chỉ là biểu cảm nửa sống nửa chết đặc trưng của mọi nhân viên văn phòng mà thôi.
Ngay cả Hàn Vi Hối cũng thừa nhận tôi cực kỳ thích hợp với việc truyền đạt và chuyển giao tin tức. Kết quả là sau vài lần làm giúp cô ấy, tôi vô tình trở thành… nửa gián điệp.
…
Nghĩ theo một góc độ nào đó…
Cũng xem như trở về nghề cũ.
Chuyện này khiến cấp dưới của Hàn Vi Hối càng thêm công nhận tôi. Mỗi lần gặp mặt ai nấy đều chân thành gọi tôi một tiếng “Phu nhân”, khác hẳn vẻ miễn cưỡng ban đầu.
Nhưng trời đất chứng giám tôi thật sự không cần kiểu “được công nhận” như thế.
Người duy nhất là ngoại lệ vẫn luôn là Hàn Như Gặt.
Ai cũng biết cô ấy không thật sự thích tôi, thứ cô ấy thích chỉ là chọc tức mẫu thân mình. Thế nhưng ngoài miệng, cô ấy vẫn vô cùng thích trêu ghẹo tôi, đến cả thuộc hạ của cô ấy mỗi lần gặp tôi cũng đều bất chấp ánh mắt đầy sát khí của Hàn Vi Hối, cố chấp gọi tôi là…
“Thiếu phu nhân.”
Đơn giản vì Hàn Như Gặt tự nhận mình là…
“Thiếu chủ.”
Tôi từng nghiêm túc phản đối cách gọi đó.
Xét cho cùng thì Tina cũng là “Thiếu chủ”. Tôi thật sự không muốn để người khác nảy sinh thêm bất kỳ hiểu lầm kỳ quái nào nữa.
Mối quan hệ giữa chúng tôi…vốn đã đủ rối rắm rồi.
Nghe tôi nói vậy, gương mặt Hàn Như Gặt lập tức tối sầm như màu đất còn Hàn Vi Hối thì cười đến mức không dừng lại được. Tina đứng bên cạnh nhỏ nhẹ nói:
“Mẹ muốn người ta gọi thế nào thì cứ gọi như thế.”
Tôi mỉm cười xoa đầu con bé nhưng trong lòng lại âm thầm lo lắng.
Con bé càng lớn đặc điểm của một Omega càng ngày càng rõ rệt. Tuy tôi vẫn luôn cho rằng tính cách của một đứa trẻ nên do chính nó quyết định nhưng vì chút ích kỷ của bản thân, tôi vẫn lựa lời nhắc nhở Tina rằng, dù là tôi hay Hàn Vi Hối đều sẽ luôn là chỗ dựa của con bé.
Vì vậy, đối với người khác, con bé không cần lúc nào cũng dịu dàng như thế, thỉnh thoảng cũng có thể mạnh mẽ và cứng rắn hơn một chút. Tina vẫn chỉ mỉm cười dịu dàng rồi ngoan ngoãn gật đầu. Nhìn dáng vẻ ấy của con bé, tôi chỉ có thể thở dài gần như không phát ra tiếng.
Hàn Vi Hối bảo tôi đừng lo lắng, ngoài miệng thì an ủi tôi tay lại nhân cơ hội hết sờ rồi lại vuốt người tôi.
Biểu cảm của Hàn Như Gặt lập tức méo mó vô cùng đặc sắc.
Rõ ràng cô ấy rất muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng…
Vẫn đành nghẹn trở lại.
——–
Cuộc sống của chúng tôi vẫn cứ trôi qua một cách lộn xộn như thế.
Hàn Vi Hối không quá đồng tình với cách tôi dùng từ “lộn xộn”. Có đôi khi tôi lại nhớ đến việc mình từng cho rằng ưu điểm lớn nhất của bản thân là biết tự lượng sức mình. Chính điều đó khiến tôi luôn có thể đánh giá bản thân một cách chính xác, từ đó bình tĩnh đối mặt với mọi sự bất công và mọi biến cố bất ngờ trong cuộc đời.
Hàn Vi Hối không tỏ ý kiến về điều ấy.
Nhưng tôi từng nói với cô ấy rằng việc cô ấy chú ý đến tôi rồi dần dần thích tôi cũng không thoát khỏi nguyên nhân đó. Cô ấy nhìn tôi chăm chú rất lâu sau đó mới chậm rãi nói:
“Ngươi vẫn chưa đủ biết tự lượng sức mình.”
Tôi còn chưa kịp hiểu ý, cũng chẳng hề đồng tình với lời cô ấy nói thì Hàn Vi Hối đã cúi người hôn xuống.
Cô ấy hôn đến mức đầu óc tôi mơ màng cả người vô thức ngã xuống giường. Ngay trước khi hoàn toàn chìm vào men say mà cô ấy dệt kín khắp bầu trời, tôi nghe thấy giọng nói vốn luôn lạnh lùng của cô ấy dần trở nên dịu dàng, quấn quýt bao bọc lấy tôi.
“Ngươi không biết…”
“…Ngươi quan trọng với ta đến nhường nào.”
……
Sau khi trưởng thành, Justina vẫn dịu dàng như trước. Làm việc gì cũng nhẹ nhàng, ôn hòa, nói năng nhỏ nhẹ, hoàn toàn phù hợp với khuôn mẫu mà thế gian vẫn áp đặt lên một Omega.
Nhưng con bé…
Lại còn giỏi ngấm ngầm hại người hơn cả Hàn Vi Hối và Hàn Như Gặt.
Mỗi lần nhìn thấy con bé mỉm cười dịu dàng, dùng gương mặt xinh đẹp ấy để bình thản nói ra những lời khiến người khác lạnh sống lưng, tôi chỉ muốn lôi Hàn Vi Hối với Hàn Như Gặt ra đánh một trận.
Đứa con gái đáng yêu của tôi…rốt cuộc vì sao lại lớn lên thành bộ dạng này chứ? Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cái tên “Justina” cả!
Hàn Vi Hối nói đó là thứ đã khắc trong huyết mạch của con bé, tôi lập tức đưa tay đẩy gương mặt đang ghé sát của cô ấy ra.
Hàn Như Gặt thì nói em gái cô ấy sao có thể là một con thỏ trắng ngây thơ được.
Tôi hung hăng lườm cô ấy một cái.
Nhưng mức độ phản kháng ấy rất nhanh đã bị hai người họ hóa giải.
Một người ôm lấy tôi, một người quấn lấy cánh tay tôi, tôi giống như bị hai con bạch tuộc khổng lồ bám chặt lấy người đến mức tức ngực, khó thở.
Những lúc như vậy, Tina sẽ bước tới, giống hệt một vị kỵ sĩ. Con bé quỳ một gối trước mặt tôi nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay tôi rồi mỉm cười nói:
“Mẹ.”
“Con đã nói rồi, con sẽ bảo vệ mẹ, con cũng sẽ có đủ năng lực để thực hiện bất cứ nguyện vọng nào của mẹ.”
Nói xong, con bé liếc nhìn hai người còn lại một cái, vẻ mặt vẫn bình thản như mây trôi gió thoảng.
“Bao gồm cả…”
“Một ngày nào đó mẹ không còn muốn họ nữa.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận