Chương 10

“A lô, xin chào?”

“A lô?”

“…Có phải cảnh sát không?”

“Đúng vậy. Xin hỏi hiện tại cô không tiện nói chuyện sao?”

“Tôi…” Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia vừa gấp gáp vừa run rẩy như thể sợ đánh thức ai đó. “Trong phòng tôi đột nhiên xông vào một Alpha. Cô ấy hình như…”

“A lô?”

“A lô?! Thưa cô, cô có sao không?”

“Xin lỗi.” Một giọng nữ trẻ tuổi mang theo âm mũi nặng nề thay thế người phụ nữ vừa rồi đang hoảng sợ co rúm. Dường như cô ấy vừa mới tỉnh ngủ, trong giọng nói cố nén sự mất kiên nhẫn và bực bội. Chỉ cần nghe cũng biết đây là một Alpha vô cùng mạnh mẽ. “Vợ tôi uống say rồi.”

Điện thoại bị ngắt.

“Thưa trưởng quan.” Nhân viên trực tổng đài lập tức báo cáo tình hình lên cấp trên. “Tôi cho rằng chủ thuê bao hiện đang bị khống chế.”

“Định vị điện thoại của cô ấy, điều động cảnh sát thường phục cải trang thành hàng xóm của cô ấy, không được đánh rắn động cỏ.”

“Rõ!”

“Chủ thuê bao tên Hà Tồn, Beta, địa chỉ hiện tại: đường XX, tòa XX, căn hộ XX. Sống một mình, chưa kết hôn, ba mươi bảy tuổi, nhân viên kỹ thuật của công ty XX. Quan hệ xã hội đơn giản, không có tiền án tiền sự hay bất kỳ hồ sơ bất lương nào khác.”

“Báo cáo trưởng quan, hai cảnh sát thường phục đã liên hệ xong với hàng xóm của cô ấy, bất cứ lúc nào cũng có thể hành động.”

“Tốt, đã quan sát được tình hình bên trong phòng chưa?”

“Báo cáo, bên ngoài phòng ngủ của cô ấy có ban công. Để tránh kích động nghi phạm chúng tôi chỉ có thể quan sát từ xa. Hai người hiện đang ở trên giường, nghi phạm dùng toàn thân khóa chặt Hà Tồn trong lòng, mặt vùi vào ngực cô ấy, nhịp hô hấp lên xuống khá dữ dội, khả năng cao vẫn chưa ngủ. Chúng tôi không thể xác nhận thân phận và trạng thái của nghi phạm, chỉ có thể bước đầu phán đoán cô ta đang ở trong kỳ mẫn cảm.”

“Tình trạng của người bị hại thế nào?”

“Tạm thời không phát hiện có dấu hiệu bị thương.”

“Được, tiếp tục quan sát, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Rõ!”

“Cốc! Cốc! Cốc!”

Hà Tồn mở mắt.

Rạng sáng hôm qua cô đã kiệt sức đến mức ngủ thiếp đi trong nỗi kinh hoàng. Thế nhưng giấc mơ hỗn loạn, đảo lộn khiến đầu cô lúc này đau như muốn nứt ra. Thứ có cảm giác tồn tại còn mãnh liệt hơn cả cơn đau đầu chính là sức nặng đè lên lồng ngực.

Cô cúi đầu xuống.

Đập vào mắt là đôi mắt sáng rực đỏ ngầu tơ máu của người kia.

“Tiểu Tồn?” Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng vang lên. “Chẳng phải hôm nay em nói muốn chị dạy em làm bánh ngọt sao? Vẫn chưa dậy à?”

“Ai vậy?”

Rèm cửa không được kéo lại, ánh nắng lúc này đã chói chang đến lóa mắt. Nhờ tia sáng len qua khe rèm, Hà Tồn cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt người phụ nữ đang đè trên người mình.

Cô ấy trông vô cùng trẻ tuổi.

Nhưng giọng nói lại khàn đặc đến nghẹn ngào như thể đã bị thương.

“…Chủ nhà.”

Hà Tồn gần như lập tức phản ứng lại, đây là kế hoạch giải cứu của cảnh sát.

“Để chị ấy đi!”

“Tôi chỉ là người thuê nhà không có quyền quản chị ấy. Để tôi ra ngoài, nếu không chị ấy sẽ nghi ngờ… được không?”

“Tối qua ngươi còn định báo cảnh sát.” Người phụ nữ xoay người ép Hà Tồn ngã xuống giường, cong lưng đè chặt hai tay cô xuống dưới, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy cô. “Ta không tin ngươi.”

“Tôi không dám.” Hà Tồn khó nhọc nghiêng đầu để lộ phần sau gáy đã bị cắn đến máu thịt be bét. “Tôi đã bị ngươi đánh dấu rồi… Tôi là… bây giờ tôi là Omega của ngươi.”

Người phụ nữ không hề phản bác, trong lòng Hà Tồn lập tức vui mừng, người phụ nữ này không nhận ra cô là Beta.

Điều đó có nghĩa là…

Cô ấy vẫn đang ở trong kỳ mẫn cảm, thần trí vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Tiểu Tồn, tỉnh dậy đi, sắp trưa rồi. Chẳng phải hôm qua tan làm em còn nói…”

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy mở.

“Chủ nhà” vừa bước vào suýt nữa bị cánh cửa hất cho lảo đảo.

“Chị Triệu, xin lỗi.” Hà Tồn cuống quýt kéo chiếc áo khoác rộng không vừa người lên che cơ thể. “Hôm qua em mệt quá nên hôm nay ngủ quên.”

Ánh mắt hai người chạm nhau.

“Chủ nhà” gật đầu với người bị hại đang cố nén hoảng sợ sau đó bình tĩnh dời ánh mắt đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Ôi trời, mặt với cổ em bị sao thế này? Sao bầm tím nhiều chỗ vậy?”

“Em… tối qua không cẩn thận ngã xuống đất.”

“Lớn từng này rồi mà còn bất cẩn như thế à? Mau qua đây, chị bôi thuốc cho em. Ngoài mấy chỗ này còn bị thương ở đâu nữa không?”

“Chị Triệu.”

Một giọng nói khàn khàn chậm rãi vang lên từ phía sau.

“Đây là tình thú giữa chúng tôi.”

“Xin chị…”

“Đừng xen vào chuyện của người khác.”

Một cánh tay từ trong phòng ngủ chậm rãi vươn ra.

Đặt lên vai Hà Tồn.

Không khí trong nháy mắt…rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Người phụ nữ bước ra khỏi bóng tối, cô ấy khẽ nhíu mày đưa tay vuốt ngược mái tóc xoăn dài đang rối tung ra phía sau. Gương mặt sắc sảo, âm trầm kết hợp với động tác tùy ý ấy lại tạo nên một vẻ đẹp có sức uy hiếp, khiến người khác không thể rời mắt.

“Ha ha…” “Chủ nhà” cười gượng hai tiếng. “Tiểu Tồn, đây là ai vậy?”

“Khụ…” Hà Tồn cảm nhận được những vết thương trên người âm ỉ đau nhức. “Đây là… Chân Huyền. Là… cái kia của em… thì… chị hiểu mà.”

Nghe đến hai chữ “cái kia”, Chân Huyền khựng lại gần như không thể nhận ra.

“À~~ Vậy thì đúng là mệt thật.” Chủ nhà làm ra vẻ mặt đã hiểu. “Là Alpha à? Tính khí cũng dữ thật đấy nhưng phải nói là ngoại hình đúng là rất đẹp, bao nhiêu tuổi rồi? Tiểu Tồn nhà chúng tôi là một cô gái rất tốt, cô cũng không thể không chịu trách nhiệm với con bé được.”

“Ta sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.” Chân Huyền lạnh nhạt đáp. “Những chuyện khác không tiện tiết lộ.”

Vừa dứt lời, cánh tay cô ấy vòng từ phía sau qua trước ngực Hà Tồn kéo cả người cô ôm sát vào lòng mình.

“Ngài còn việc gì nữa không?” Chân Huyền ngước mắt nhìn chủ nhà. “Chúng tôi còn có việc.”

Hà Tồn: “…”

“Người trẻ tuổi đúng là tràn đầy sức sống.” Chủ nhà hoàn toàn không để bụng thái độ ác liệt của Chân Huyền. “Được rồi, nhưng vừa nãy dưới lầu tôi gặp một cậu chuyển phát nhanh, bảo đồ của cô đến rồi. Tôi nhìn thấy kiện hàng lớn quá, bà già như tôi không bê nổi lên đây. Người ta vẫn còn đang đợi dưới lầu hay là cô xuống lấy đi?”

“Chuyển phát gì mà còn bắt phải nhận ngay?” Chân Huyền nhíu mày đầy mất kiên nhẫn. “Bảo hắn đặt đồ xuống rồi cút.”

“Ừm…” Ánh mắt Hà Tồn lảng tránh. “Chị Triệu, phiền chị bảo anh ấy đi trước giúp em.”

Nghe Hà Tồn nói vậy, Chân Huyền lại đưa tay bóp cằm cô, xoay mặt cô lại đối diện với mình.

“Ngươi đang chột dạ.”

“Ngươi mua cái gì?”

“Không có gì…” Hà Tồn cụp mắt xuống không dám nhìn cô ấy. “Đều là mấy thứ không quan trọng.”

“Nói.” Giọng Chân Huyền lạnh xuống. “Nếu không ta sẽ tự mình kiểm tra điện thoại của ngươi.”

“Là… tự…”

Giọng Hà Tồn càng lúc càng nhỏ mấy chữ cuối gần như chỉ còn mắc lại trong cổ họng.

Nhưng Chân Huyền vẫn nghe rõ.

“Tốt lắm.” Giọng cô ấy đầy tức giận nhưng trên môi lại nở một nụ cười, khiến gương mặt vốn đã âm trầm càng trở nên đáng sợ hơn. “Ngươi coi ta là cái gì?”

“Đừng quản được không?” Hà Tồn đưa tay ôm lấy cánh tay cô ấy nhưng ngay lập tức bị hất mạnh ra.

“Ta ngược lại muốn xem…” Chân Huyền gạt Hà Tồn đang định ngăn mình sang một bên. “…ngươi định dùng nó như thế nào.”

“Ta đi lấy cho ngươi.”

Hà Tồn lập tức co người nép vào góc tường, bày ra dáng vẻ yếu đuối không dám cãi lời cô ấy chỉ biết đưa mắt nhìn “chủ nhà”, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Khi Chân Huyền mở cửa đi xuống lầu đúng lúc một gia đình mấy người đang khiêng đồ nặng đi lên.

Cầu thang vừa cũ vừa hẹp, vốn không đủ chỗ cho nhiều người cùng đi. Thế nhưng cả nhà kia không hề có ý định tránh đường.

Mà Chân Huyền…

Lại càng không biết nhường.

Cô ấy đút một tay vào túi quần nghiêng người định chen qua mép đoàn người.

“Tách.”

Một chiếc còng tay chuyên dụng dành cho Alpha bất ngờ khóa chặt cổ tay trái cô ấy.

Ngay sau đó, những người đang ôm đồ nặng đồng loạt ném chiếc thùng trong tay xuống, mấy người cùng lúc lao tới đè Chân Huyền xuống, khóa nốt cổ tay phải của cô ấy.

Loại còng tay chuyên dụng dành cho Alpha này khi chưa khóa đủ hai bên thì có thể tách rời nhưng một khi đã khóa hoàn chỉnh sẽ hạn chế khả năng hành động của Alpha đến mức tối đa.

Biết mình đã trúng kế, Chân Huyền ngẩng đầu, ánh mắt âm u hung dữ nhìn chằm chằm mấy cảnh sát thường phục đang chĩa súng vào mình.

“Để ta gặp cô ấy.”

“Nếu không…”

“Ta vẫn có thể chạy thoát.”

“Nếu không tin…”

“Các người cứ thử xem.”

“Cô đã uy hiếp đến tính mạng của người bị hại.” Một cảnh sát thường phục lạnh lùng đáp. “Chúng tôi không thể để cô tiếp tục gây ra tổn thương lần thứ hai cho cô ấy.”

“Không.”

Một giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng vang lên trên cầu thang.

“Làm ơn…” Hà Tồn nhìn về phía các cảnh sát. “Các anh cảnh sát… để cô ấy tới đây đi.”

“Tôi…”

“Tôi muốn biết…”

“Vì sao.”

Mấy cảnh sát thường phục khó xử nhìn nhau, trong tai nghe truyền đến mệnh lệnh của cấp trên.

“Không sao, để cô ta qua đó nhưng phải luôn giữ khoảng cách giữa phạm nhân và người bị hại.”

“Rõ.”

“Cô Hà.” Viên cảnh sát gật đầu. “Xin cô chú ý an toàn.”

Hà Tồn cảm kích gật đầu với anh ta, sau đó mở cửa.

“Mời vào.”

Cô nhìn Chân Huyền.

“Ngươi…”

“Hóa trang.”

“Là lớp hóa trang phải không?”

……

“Ngươi biết ta không phải Omega sao?” Hà Tồn tựa lưng vào bức tường phòng khách. Mấy cảnh sát đứng vây quanh hai người, không quá gần nhưng cũng không quá xa, luôn giữ tư thế sẵn sàng khống chế tình huống.

“Ừm.” Ngụy Trang ngẩng đầu lên, đưa tay hất mái tóc rối che trước mắt ra phía sau. “Bây giờ ta phân biệt được rồi.” Cô ấy khàn giọng nói: “Xin lỗi… đã làm ngươi bị thương, ta mất khống chế.”

“Vì sao ngươi lại tìm đến ta?” Hà Tồn cắn môi dường như câu nói mắc kẹt nơi khóe miệng vô cùng khó thốt ra. “Là… ngẫu nhiên chọn trúng sao?”

“Dĩ nhiên không phải.” Ngụy Trang cười. “Ta đã để ý ngươi rất lâu rồi… tỷ tỷ.”

Toàn thân Hà Tồn chợt run lên.

“…Cái gì?”

“Ba năm trước…” Khóe môi Ngụy Trang hơi cong lên. Trên môi cô ấy vẫn còn vương tia máu, đó là vết Hà Tồn cắn rách trong lúc phản kháng tối qua. “Ba năm trước ta đã thích ngươi rồi. Đáng tiếc… ngươi là người có công việc đàng hoàng, có cuộc sống bình thường. Còn ta… chẳng qua chỉ là một tên côn đồ đầu đường.”

“Cho nên…” Hà Tồn nhìn cô ấy sắc mặt dần tái nhợt. “Cho nên ngươi biết chị chủ nhà…”

“Ừm.” Ngụy Trang mỉm cười. “Ta biết chị ấy là cảnh sát.”

Hà Tồn như hoàn toàn sụp đổ, cô nghẹn ngào đến mức nói năng lộn xộn, nước mắt không ngừng tuôn xuống.

“Vì sao…?”

“Ngươi… sao ngươi có thể làm như vậy!?”

“Cho ta ôm ngươi một lần được không?” Ngụy Trang bước lên một bước, cúi đầu cọ nhẹ vào cổ Hà Tồn. Mấy cảnh sát lập tức căng thẳng định tiến lên nhưng Hà Tồn giơ tay ngăn họ lại.

“Bọn họ rất nhanh sẽ điều tra ra những tội khác ta từng phạm.” Ngụy Trang cười, giọng nói lại vô cùng bình tĩnh. “Ít nhất cũng phải ngồi tù mười năm, ta còn không biết mình có sống được đến ngày ra tù hay không.”

“Tỷ tỷ…”

“Đồng ý với ta yêu cầu cuối cùng này…”

“Được không?”

Hà Tồn do dự rất lâu, cuối cùng cô chậm rãi nhưng kiên định đưa hai tay ôm lấy Ngụy Trang.

Trong nháy mắt, trên gương mặt Ngụy Trang hiện lên vẻ mừng rỡ như phát điên.

Cô ấy giống như đang bế một đứa trẻ, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng Hà Tồn lên ôm vào người.

Hà Tồn hoàn toàn không kịp đề phòng, cả người bỗng chốc lơ lửng giữa không trung. Cô vừa định kinh hô thì môi đã bị Ngụy Trang chặn lại.

Hai tay Ngụy Trang nâng đỡ cơ thể cô, thân người hơi lảo đảo, ép Hà Tồn tựa sát lên bức tường phía sau.

Cô ấy ngẩng đầu hôn lên đôi môi mềm mại đang run rẩy của Hà Tồn.

Nhưng…nụ hôn chỉ dừng lại trên môi.

Giống như…chỉ đơn thuần là một nụ hôn.

“Ngươi…” Hà Tồn đột nhiên biến sắc. “Bụng ngươi… vì sao lại chảy máu?”

“Bởi vì ta bị thương mà, tỷ tỷ.” Hơi thở Ngụy Trang dần trở nên nặng nề. “Vốn dĩ… trước khi chết ta chỉ muốn nhìn ngươi một lần.”

“Nhưng…”

“Ta vẫn không nhịn được.”

“Xin lỗi.”

“Ngươi rốt cuộc là…”

Ngụy Trang không chờ Hà Tồn nói hết câu.

Cô ấy dịu dàng đặt Hà Tồn trở lại mặt đất, khác hẳn với người đã thô bạo ép buộc cô suốt đêm qua.

Sau đó cô lùi về sau mấy bước mở rộng hai tay, lặng lẽ chờ cảnh sát tiến lên. Cô ngoan ngoãn mặc cho cảnh sát giữ chặt hai tay mình. Hà Tồn đứng chết lặng tại chỗ, chỉ im lặng nhìn theo bóng lưng Ngụy Trang.

Ngay lúc sắp bị áp giải ra khỏi cửa, Ngụy Trang đột nhiên quay đầu lại. Cô ấy nở một nụ cười rực rỡ đến chói mắt.

Rồi nhìn Hà Tồn, chậm rãi mấp máy môi.

“Đợi ta.”

Hà Tồn mở to mắt nhìn theo Ngụy Trang.

Cho đến khi…

Bóng dáng cô ấy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mình.

….

Không ai biết từ lúc nào, vẻ mặt Hà Tồn bỗng trở nên mê ly.

Ánh mắt cô nhìn theo bóng lưng Ngụy Trang hoàn toàn không giống đang nhìn một tên tội phạm từng uy hiếp đến tính mạng mình.

Mà giống như…đang ngước nhìn một vị thần đã ban cho cô sự ấm áp và hy vọng.

“Đây đã là lần thứ ba trong tháng này Hà Tồn cố ý báo cảnh sát để bắt cô ta.” Một cảnh sát cầm hồ sơ nhíu mày. “Cô ấy còn nói, nếu lần này vẫn không bắt Ngụy Trang lại thì lần sau sẽ dùng thủ đoạn còn cực đoan hơn. Thưa trưởng quan, chúng ta thật sự không thể mặc kệ nữa.”

“Mấy người nói xem…” Một cảnh sát khác không nhịn được lẩm bẩm. “Có phải chuyện xảy ra tháng trước đã khiến cô ấy phát điên rồi không? Trên đời này làm gì có ai sốt sắng tìm cách vào tù như thế?”

“Cô ấy bây giờ ở đâu?”

“Tạm thời đang bị tạm giữ trong phòng thẩm vấn.”

Trưởng quan lật hồ sơ của Hà Tồn, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hà Tồn từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, vì tính cách khép kín, chậm chạp trong giao tiếp nên hầu như không có bạn bè, nội tâm cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Cho nên… rất có khả năng cô ấy đã nảy sinh hội chứng Stockholm với người đầu tiên bộc lộ tình yêu dành cho mình.”

Ông khép tập hồ sơ lại.

“Cứ xử lý theo đúng trình tự đi.”

Một tuần sau.

“Thưa trưởng quan!” Một cảnh sát vội vàng chạy vào. “Hà Tồn gây gổ đánh nhau trong trại giam đã tạo thành ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng.”

“Cô ấy lại muốn làm gì?”

“Cô ấy yêu cầu được giam cùng buồng với Ngụy Trang.”

Trưởng quan thở dài thật sâu.

“Đúng là tạo nghiệt mà…”

“Vậy ý ngài là…”

“Thôi.” Ông day day trán. “Cứ nhốt hai người họ chung một buồng đi.”

“Để hai người họ tự hành hạ lẫn nhau.”

“…”

“…”

“Rốt cuộc hai người họ lại đang chơi trò gì thế này?”

Hàn Như Gặt nhìn bản báo cáo vừa được gửi lên, khóe mắt khóe môi đồng loạt co giật.

“Hơn bốn mươi tuổi rồi, có thể chín chắn hơn một chút được không?”

Justina vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh.

“Mẫu thân muốn vào tù để đếm thời gian, muốn làm vậy thì phải có một cái cớ, cho nên ngài ấy diễn một vở kịch cùng mẹ.”

“Việc đó ta biết.” Hàn Như Gặt chống trán. “Nhưng có nhất thiết phải ngụy trang mình thành một cô gái hai mươi tuổi không?”

“Còn nữa…”

“Cái tên Chân Huyền, rồi lại Ngụy Trang…”

“Hà Tồn đúng là chấp niệm với đồng âm thật đấy!”

“Mẹ rất thích mẫu thân như vậy.”

Justina thản nhiên đáp.

“Hừ.”

“Dù mẫu thân có biến thành giống hệt ngươi…” Justina liếc Hàn Như Gặt một cái. “Mẹ cũng chỉ thích mẫu thân.”

Ý tứ trong câu nói quá rõ ràng.

Đừng có rảnh rỗi lại đi kiếm chuyện khiêu khích Hàn Vi Hối nữa.

“Ha.”

Không biết Hàn Như Gặt nhớ tới chuyện gì, tâm trạng bỗng nhiên lại tốt lên.

“Ngươi cho rằng…”

“Việc Hà Tồn thích phiên bản trẻ tuổi của mẫu thân…”

“Đối với cô ấy…”

“Thật sự là chuyện tốt sao?”

“Vậy cũng chỉ là tình thú giữa hai người họ thôi.”

Justina bình thản đáp.

“…Tỷ tỷ.”

“Ta biết ngay mà!” Hàn Như Gặt lập tức xù lông. “Tina, mỗi lần ngươi gọi ta là ‘tỷ tỷ’…”

“Quả nhiên chẳng bao giờ có lời gì hay!”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê