Chương 1
Hầu như chẳng có học sinh nào không mong đợi tiếng chuông tan học. Thế nhưng tại Học viện Saviens, bất cứ điều gì cũng có thể xuất hiện ngoại lệ. Với một số người, khoảnh khắc cánh cổng trường mở ra không đồng nghĩa với tự do. Trái lại, đó mới là lúc cơn ác mộng thật sự bắt đầu.
“Nghe nói cô dám đứng ra bênh vực đám học sinh diện đặc cách trên diễn đàn học viện?”
Giờ tan trường, ánh hoàng hôn xuyên qua bức tường kính, tràn vào sân vận động vắng người. Những vệt nắng cuối ngày đổ xuống một nữ sinh đang đứng giữa sân, khiến gương mặt vốn tái nhợt của cô càng trở nên thiếu sức sống. Trước câu chất vấn lạnh lùng ấy, cô thậm chí không đủ can đảm ngẩng đầu.
Nữ sinh cúi gằm mặt, co rúm chẳng khác nào một con chim cút đang hoảng sợ. Ánh mắt cô dán chặt vào mũi giày, cổ họng khô khốc vì căng thẳng. Sau một hồi chật vật, cô mới nuốt được ngụm nước bọt đang mắc nghẹn. “Tôi nghĩ… chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, đàn chị Sirari…”
Một quả bóng rổ bất ngờ lao tới, đập mạnh vào bức tường cách cô chưa đầy nửa mét. Tiếng “bộp” vang lên chát chúa giữa sân vận động rộng lớn, khiến nữ sinh giật bắn người. Luồng gió do quả bóng mang theo quét ngang gương mặt, làm sống lưng cô lạnh ngắt. Dù vậy, cô vẫn không dám rời mắt khỏi nền đất.
Qua khóe mắt, nữ sinh trông thấy một bóng người cao gầy kéo dài trên mặt sân dưới ánh hoàng hôn. Người ấy ung dung đón lấy quả bóng vừa bật ngược trở lại, từng động tác đều tự nhiên nhưng đầy ngạo nghễ. Mái tóc dài được buộc cao sau đầu, vài lọn tóc rơi xuống bên má, càng làm đường nét sắc sảo trở nên khó gần.
“Đàn chị cũng là cách để cô tùy tiện gọi sao?” Giọng Sirari vang lên, kiêu ngạo đến mức không cho người khác cơ hội phản bác.
Nữ sinh lập tức sửa lời, âm thanh phát ra nhỏ đến mức gần như không nghe rõ: “… Xin lỗi, ý tôi là, tiểu thư Owen.”
Sirari Owen hừ lạnh, ôm quả bóng bước ra ngoài đường biên sân. Cô chống một tay lên mép đài cao bên cạnh, bật người ngồi lên đó một cách gọn gàng. Đôi chân dài tùy ý đung đưa, còn ánh mắt lại mang theo vẻ khinh miệt nhìn xuống đàn em đang co rúm trước mặt.
“Ngẩng đầu lên.” Sirari chống tay phía sau, giọng nói không có chút kiên nhẫn nào. “Hơn nữa, danh xưng tiểu thư này cũng không phải thứ cô có tư cách gọi.”
Cô hơi nghiêng đầu, ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng. “Nói thử xem, để học sinh diện đặc cách dùng thời gian sau giờ học quét dọn sân vận động thì có gì không thỏa đáng?”
Nữ sinh buộc phải ngẩng đầu, miễn cưỡng đối diện với Sirari. Bên ngoài sân vận động, tiếng nói cười và bước chân của những học sinh đang ra về thỉnh thoảng vọng vào. Chính sự náo nhiệt xa xôi ấy càng làm khoảng sân rộng lớn trở nên trống trải đến nghẹt thở. Ngay cả ánh hoàng hôn bao phủ khắp nơi cũng dường như đã mất đi hơi ấm vốn có.
“Dĩ nhiên là không có.” Nữ sinh lắp bắp, cố nói cho trọn câu dù hàm răng đang run lên. “Những học sinh không đủ khả năng đóng học phí tới đây quét dọn, cũng có thể xem như vừa học vừa làm. Đó vốn là nghĩa vụ của họ.”
Cô vội vàng bổ sung: “Thưa Ủy viên Kỷ luật, tôi tuyệt đối không có ý nghi ngờ quyết định của Hội đồng quản trị. Xin hỏi… tôi có thể đi được chưa?”
Sirari Owen không trả lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào nữ sinh khóa dưới. Đôi mắt xanh lục của cô lạnh như mặt hồ sâu không thấy đáy, càng nhìn lâu càng khiến người ta có cảm giác mình sắp bị nhấn chìm. Dưới áp lực từ ánh mắt ấy, đôi chân nữ sinh run dữ dội hơn.
Cuối cùng, cô không chịu nổi nữa, hoảng hốt quay đầu nhìn về phía bên kia sân. “Đàn chị Lâm, cứu em với!”
Nữ sinh gần như bật khóc, giọng nói tràn đầy cầu khẩn. “Em thật sự biết lỗi rồi, sau này tuyệt đối không dám nói năng bậy bạ nữa. Cầu xin chị…”
Ánh mắt cô dừng lại tại khu vực nghỉ ngơi bên cạnh sân bóng. Nơi đó có một cô gái tóc đen đang tựa lưng vào ghế dài, trong tay cầm một quyển sách.
Nghe thấy tiếng cầu cứu, Lâm Tồn cũng không buồn ngẩng đầu. Cô chỉ đưa tay chỉnh lại gọng kính, sau đó bình thản tiếp tục đọc trang sách đang dang dở. Thái độ dửng dưng ấy chẳng khác nào hoàn toàn không nghe thấy chuyện đang xảy ra.
Nữ sinh chưa kịp nói thêm, một tiếng động nặng nề đã bất ngờ vang lên.
“Bộp!”
Quả bóng rổ đập thẳng vào ngực khiến cô lùi liên tiếp hai bước. Nữ sinh gập người vì đau nhưng vẫn cuống quýt đưa tay ôm lấy quả bóng, không dám để nó rơi xuống đất. Trên trán cô nhanh chóng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Sirari phủi bàn tay như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu. “Bây giờ mới biết tìm người cầu cứu sao? Tìm Lâm Tồn cũng vô dụng.”
“Em không dám tự cho mình là đúng nữa đâu, đàn chị!” Nữ sinh sắp khóc đến nơi, ôm chặt quả bóng trước ngực như nắm lấy chút hy vọng cuối cùng. “Em chỉ nghe nói trong số những người bị ép tham gia lao động công ích, có hai vị đàn chị rất để tâm đến nữ sinh diện đặc cách đó.”
Cô vừa nói vừa quan sát sắc mặt Sirari, giọng phía sau càng lúc càng thiếu tự tin. “Cho nên em mới muốn thay cô ấy lên tiếng, biết đâu sau này có thể…”
Ánh mắt Sirari chợt trở nên nguy hiểm. Cô im lặng trong chốc lát, sau đó bật ra một tiếng cười lạnh vì tức giận. “Để tâm?”
Hai chữ ấy được cô nhắc lại, nghe như một lưỡi dao mỏng lướt qua da thịt. Sirari chống tay nhảy khỏi đài cao, từng bước tiến về phía nữ sinh khóa dưới.
“Ý cô là tôi và đám bạn của mình lại đi để tâm đến Lục Hạ?” Sirari dừng ngay trước mặt cô, chiều cao nổi bật tạo thành cảm giác áp bức rõ rệt. “Cái người suốt ngày chỉ biết đối đầu với tôi ấy sao?”
Nữ sinh lập tức lắc đầu liên tục, sắc mặt trắng bệch. “Không… không phải, thưa đàn chị. Xin chị tha thứ cho sự suy đoán lung tung của em…”
Sirari đưa tay định túm lấy cổ áo cô thì một tiếng “reng” bất chợt vang lên. Âm thanh thông báo trong trẻo từ phía xa vọng tới, quanh quẩn giữa sân vận động vắng lặng, nghe chói tai hơn bình thường. Động tác của Sirari lập tức khựng lại, vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trên gương mặt.
“Lâm Tồn!” Sirari nghiến răng, quay đầu về phía khu vực nghỉ ngơi. “Cô không thể khiến cái điện thoại ch//ết tiệt của mình im lặng một lát được sao?”
Lâm Tồn bình thản đặt quyển sách xuống, lấy điện thoại từ túi áo ra. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên tròng kính, che khuất cảm xúc trong mắt cô. “Các cô cứ tiếp tục đi.”
Vẻ tuyệt vọng lập tức hiện rõ trên mặt nữ sinh khóa dưới. Lâm Tồn mở điện thoại kiểm tra tin nhắn, còn chưa kịp đọc xong thì cánh cửa sân vận động đột nhiên bị đẩy mạnh. Một nữ sinh khóa dưới khác hớt hải chạy vào, hơi thở gấp gáp.
“Đàn chị Sirari!”
Sirari quay đầu, tâm trạng vốn đã không tốt càng thêm mất kiên nhẫn. “Cút sang một bên.”
Nữ sinh vừa chạy vào lập tức dừng bước nhưng không thật sự nghe lời rời đi. “Xin lỗi đàn chị nhưng tin tức này… e rằng chị sẽ không muốn bỏ lỡ.”
Cô rõ ràng là đàn em thân tín của Sirari, dù sợ hãi vẫn đánh liều tiến lại gần. Sirari lạnh lùng liếc nữ sinh đang bị mình chặn lại, sau đó đẩy cô sang một bên. Cô nghiêng người để đàn em ghé sát tai nói nhỏ vài câu.
Chỉ trong chớp mắt, đôi đồng tử xanh lục của Sirari đột ngột co lại. Vẻ kiêu ngạo và giận dữ trên mặt cô cũng theo đó biến mất.
“Cái gì?” Sirari gặng hỏi, từng chữ như bị ép ra khỏi kẽ răng. “Cô chắc chắn chứ?”
Cô nhìn chằm chằm vào đàn em trước mặt, bàn tay vô thức siết chặt hơn. “Diệp Miên tỉnh rồi?”
Nữ sinh run rẩy gật đầu. Gương mặt Sirari trở nên trống rỗng trong một giây, như thể nhất thời không thể tiếp nhận tin tức vừa nghe thấy. Ngay sau đó, cô đột ngột quay người, ánh mắt vừa vặn chạm phải tầm nhìn của Lâm Tồn.
Lâm Tồn đã hạ điện thoại xuống, trên màn hình lờ mờ hiện ra một bức ảnh chụp bệnh viện không rõ nét. Môi Sirari động đậy, giọng nói thấp hơn trước: “Xem ra cô cũng biết rồi.”
Lâm Tồn không nhìn cô quá lâu, chỉ tắt màn hình rồi cất điện thoại vào túi. Cô khép quyển sách đang đọc dở, nhanh chóng đứng dậy. Trong từng động tác thoáng lộ vẻ vội vã hiếm khi xuất hiện ở người luôn giữ được bình tĩnh như cô.
“Tin tức vừa được truyền đến.” Lâm Tồn cầm quyển sách trong tay, bước nhanh khỏi khu vực nghỉ ngơi. “Diệp Miên đã tỉnh. Sau ba tháng, cuối cùng cô ấy cũng mở mắt.”
Cô đi ngang qua Sirari, giọng nói vẫn bình thản nhưng tốc độ bước chân lại nhanh hơn thường ngày. “Ngài Ủy viên Kỷ luật cứ tiếp tục tâm sự với đàn em của mình đi. Thứ lỗi cho tôi không thể ở lại tiếp chuyện.”
Dứt lời, Lâm Tồn lập tức đi về phía cửa sân vận động. Sirari dùng đầu lưỡi đẩy vào má trong, vẻ mặt thoáng hiện sự khó chịu khi bị bỏ lại phía sau.
“Khoan đã, tôi đi cùng cô.”
Cô ném quả bóng cho đàn em bên cạnh rồi sải bước đuổi theo. Nữ sinh thân tín cũng không dám chậm trễ, vội vàng chạy phía sau hai người.
Cánh cửa lớn ầm ầm khép lại, sân vận động nhanh chóng trở về trạng thái tĩnh mịch. Nữ sinh khóa dưới vừa thoát nạn vẫn đứng ngơ ngác giữa sân, hai tay ôm quả bóng rổ trước ngực. Cô không hiểu vì sao chỉ một cái tên lại có thể khiến Sirari và Lâm Tồn lập tức thay đổi thái độ.
Cô càng không biết người vừa tỉnh lại kia rốt cuộc có thân phận thế nào.
Cùng lúc đó, tại phòng hồi sức tích cực đặc biệt của Bệnh viện tư lập Raymond. Những con số trên màn hình theo dõi vẫn không ngừng thay đổi. Hàng mi của Diệp Miên rung động vài lần, sau đó cô chậm rãi mở mắt.
Đập vào tầm nhìn là một khoảng trắng lạnh lẽo, sạch sẽ đến mức không có lấy một chút tạp sắc. Ánh đèn trên trần nhà khiến đôi mắt vừa tỉnh lại của cô đau nhức.
Xung quanh giường bệnh là vô số thiết bị y tế đang phát ra ánh sáng. Những con số biến đổi liên tục trên màn hình, dây điện và ống truyền dịch đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới dày đặc bao quanh cơ thể cô.
Diệp Miên thử mở miệng, cổ họng chuyển động khó khăn. Thế nhưng dù đã cố gắng, cô vẫn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cánh cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
“Tiểu thư, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”
Một nữ y tá đeo khẩu trang vội vã bước vào, nhanh chóng đi đến bên giường. “Đúng là đại nạn không ch//ết, nhất định sẽ có phúc về sau.”
Giọng nói của cô ấy tràn đầy vui mừng nhưng động tác kiểm tra thiết bị vẫn vô cùng cẩn thận. “Mấy ngày nay bệnh viện đã gửi không biết bao nhiêu thông báo tình trạng nguy kịch. Lão phu nhân lo lắng đến mức suýt ngất đi mấy lần.”
Nữ y tá cúi xuống quan sát phản ứng của Diệp Miên. “Tiểu thư, tôi biết hiện giờ cô rất mệt nhưng vẫn phải cố gắng thêm một lát nữa, tạm thời chưa thể ngủ lại.”
Diệp Miên nhíu mày, dường như muốn hỏi điều gì đó. Thế nhưng chỉ một luồng không khí lọt qua khe cửa cũng đủ khiến cơ thể cô run lên, hai hàm răng va vào nhau vì lạnh.
Nữ y tá lập tức điều chỉnh nhiệt độ trong phòng, sau đó dùng bàn tay ấm áp vén mí mắt mỏng manh của bệnh nhân. Cô ấy dùng đèn pin chuyên dụng kiểm tra đồng tử, xem xét các thiết bị rồi ấn nhẹ vào vài vị trí trên cơ thể Diệp Miên.
“Hạng mục cuối cùng thôi.” Nữ y tá lấy từ bên cạnh ra một chiếc gương cầm tay. “Nào, tiểu thư, nhìn vào đây.”
Chiếc gương được đặt trước mặt Diệp Miên, cách chóp mũi cô khoảng mười centimet. “Cô có nhận ra người trong gương là ai không? Nếu nhận ra, hãy chớp mắt ba lần.”
Diệp Miên khó nhọc nâng mí mắt lên.
Trong gương phản chiếu một gương mặt tái nhợt như ánh trăng bị phủ bởi sương lạnh. Cô gái trẻ gầy gò đến mức xương quai xanh hiện rõ dưới lớp áo bệnh nhân, làn da trắng bệch tương phản với mái tóc đen dài đang trải trên gối.
Đôi mắt đen sâu thẳm khiến sắc mặt vốn nhợt nhạt càng trở nên thiếu sức sống. Theo từng nhịp thở yếu ớt, đường gân mảnh bên cổ cô hiện lên rõ ràng. Đôi môi khô khốc chỉ còn lưu lại một sắc hồng nhạt vì cơ thể đã mất quá nhiều máu.
Dẫu hơi thở bệnh tật phủ kín toàn thân, đường nét của cô vẫn thanh tú và lạnh lùng. Cả người giống như một nắm tuyết đầu mùa, đẹp đẽ nhưng tưởng chừng chỉ cần chạm vào cũng có thể lập tức tan biến.
Diệp Miên nhìn chằm chằm vào gương mặt trong gương, rất lâu vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Đôi mắt đen sâu lặng ấy dường như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ, không phải chính bản thân mình.
Nữ y tá bắt đầu lo lắng, nghi ngờ bài kiểm tra nhận thức cuối cùng có thể không đạt yêu cầu. Đúng lúc cô ấy định gọi bác sĩ, người trong gương cuối cùng cũng hạ mí mắt xuống.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Nữ y tá trưởng thở phào, sự căng thẳng trên gương mặt cuối cùng cũng dịu đi. Cô ấy thu chiếc gương lại, kiểm tra thêm các chỉ số trên màn hình rồi mới Yến Dương Ninh đứng thẳng người.
“Tốt quá rồi, tiểu thư, tôi sẽ lập tức thông báo tin mừng này cho bác sĩ điều trị và bác sĩ riêng của gia đình.”
“Cô cứ nằm nghỉ trước đi nhưng cố gắng đừng ngủ lại ngay.” Nữ y tá kéo chăn lên, cẩn thận phủ kín vai cho Diệp Miên. “Cứ mười phút tôi sẽ vào kiểm tra tình trạng của cô một lần.”
Nói xong, cô ấy nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, để lại Diệp Miên một mình giữa những tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên đều đặn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận