Chương 72
Vì bức tranh sẽ là điểm nhấn lớn nhất của lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn Châu Kỳ, Dư Hà Tuệ đề nghị giữ kín tuyệt đối mọi thông tin liên quan trước ngày công bố. Theo yêu cầu của cô, Châu Quân Hiên đã cho chuẩn bị một không gian sáng tác rộng gần hai trăm mét vuông nằm ở khu vực ngoại ô, sâu trong một cánh rừng yên tĩnh, cách xa trung tâm thành phố.
Nơi ấy vốn là một nhà xưởng cũ được cải tạo thành phòng vẽ với hệ thống ánh sáng, điều hòa và thiết bị hỗ trợ đầy đủ, xung quanh gần như không có người qua lại. Toàn bộ khu vực đều được phong tỏa, chỉ những người có quyền hạn mới được phép ra vào. Mục đích duy nhất là để đến thời khắc buổi livestream diễn ra, bức tranh sẽ lần đầu tiên xuất hiện trước hàng triệu người xem mà không hề bị lộ trước dù chỉ một góc nhỏ.
Biết Dư Hà Tuệ đã mất cả hai tay, mọi công việc đòi hỏi sức lực đều được chuẩn bị chu đáo hơn bình thường. Hai nhân viên bảo vệ luôn túc trực tại đây không chỉ để giữ an toàn cho tác phẩm mà còn phụ giúp cô di chuyển giá vẽ, thay màu, nâng hạ khung tranh và hỗ trợ những việc cô không thể tự mình thực hiện.
Châu Quân Hiên còn đặc biệt dặn dò đầu bếp mỗi ngày đều mang thức ăn đúng giờ đến khu nhà nghỉ bên cạnh, sợ rằng một khi đã chìm vào sáng tác, Dư Hà Tuệ sẽ quên cả ăn uống. Gần như ngày nào Châu Quân Hiên cũng lấy lý do kiểm tra tiến độ dự án để lái xe đến khu ngoại ô ấy.
Mỗi lần xuất hiện, cô chỉ bình thản hỏi vài câu về bố cục, màu sắc hay thời gian hoàn thành nhưng ánh mắt lại vô thức dừng trên gương mặt Dư Hà Tuệ lâu hơn một chút, lặng lẽ quan sát xem cô có gầy đi không, có ngủ đủ giấc không, hay hôm nay lại làm việc đến quên cả nghỉ ngơi.
Điều khiến Châu Quân Hiên vừa bất lực vừa buồn cười là suốt gần một tháng ấy, cô chưa từng được nhìn bức tranh lấy một lần. Mỗi khi cô tò mò muốn bước thêm vài bước vào khu vực được che kín bằng những tấm rèm lớn, Dư Hà Tuệ đều mỉm cười lắc đầu, đôi mắt cong cong như đang cất giấu một bí mật rất đáng yêu.
Cô nhẹ nhàng nói: “Sếp Châu, hãy tin tôi một lần nhé, tôi muốn đến khi hoàn thành thật sự rồi mới để cô là người đầu tiên xem nó.” Châu Quân Hiên nhìn vẻ mặt đầy mong đợi ấy cuối cùng cũng chỉ biết bất đắc dĩ gật đầu. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại ngoan ngoãn nghe lời một nhân viên như vậy, nhưng với Dư Hà Tuệ, dường như cô luôn mềm lòng hơn chính bản thân tưởng tượng.
Đêm cuối cùng trước buổi livestream cũng là lúc toàn bộ công việc gần như đã hoàn tất. Căn phòng rộng lớn chỉ còn ánh đèn vàng dịu hắt xuống nền xi măng sạch sẽ. Tấm rèm che kín bức tranh vẫn được kéo lại cẩn thận. Dư Hà Tuệ và Châu Quân Hiên ngồi tựa lưng vào bức tường phía đối diện, khoảng cách rất gần nhưng không ai lên tiếng quá nhiều. Sau những ngày liên tục chạy đua với thời gian, cả hai đều mang theo vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự chờ đợi.
Thỉnh thoảng họ chỉ trao đổi vài câu về buổi ghi hình ngày mai, rồi lại cùng im lặng. Ngoài khung cửa sổ, màn đêm dần phủ kín cánh rừng, tiếng côn trùng vang lên khe khẽ, không gian yên bình và dễ chịu đến mức khiến người ta vô thức muốn kéo dài khoảnh khắc ấy thêm một chút.
Khi đồng hồ đã chỉ gần nửa đêm, Châu Quân Hiên đứng dậy, khẽ phủi lớp bụi trên quần rồi nhìn sang Dư Hà Tuệ. “Về thôi. Ngày mai còn rất nhiều việc, đội vận chuyển sẽ đưa bức tranh đến trường quay từ sáng sớm.”
Dư Hà Tuệ lắc đầu, cô nhìn về phía bức tranh vẫn được che kín, giọng nói mang theo chút tiếc nuối. “Tôi vẫn muốn chỉnh thêm một vài chi tiết nhỏ. Không nhiều đâu nhưng nếu không làm, tối nay tôi sẽ không ngủ được.”
Châu Quân Hiên thở dài. Cô quá hiểu tính cách của Dư Hà Tuệ, một khi trong lòng vẫn còn cảm thấy tác phẩm chưa hoàn hảo, dù có ép thế nào cô cũng sẽ không chịu nghỉ ngơi. Sau vài giây im lặng, cô chỉ biết bất lực mỉm cười.
“Đừng thức quá khuya.”
“Vâng.”
“Ăn gì đó rồi hẵng làm.”
“Được.”
“Nếu có chuyện gì…”
Dư Hà Tuệ mỉm cười cắt ngang, đôi mắt trong veo nhìn cô đầy trấn an. “Ở đây còn có thư ký Kim và hai anh bảo vệ mà. Tôi sẽ ổn.”
Nghe vậy, Châu Quân Hiên mới miễn cưỡng gật đầu, cô quay người rời khỏi phòng vẽ. Phía bên cạnh khu xưởng là một căn nhà nhỏ đầy đủ phòng ngủ, phòng bếp và các vật dụng sinh hoạt. Đó là nơi Dư Hà Tuệ vẫn ở lại mỗi khi làm việc xuyên đêm, nhìn thấy cô bước vào khu nghỉ ngơi chuẩn bị pha một cốc cà phê, Châu Quân Hiên mới yên tâm lên xe.
Chiếc xe màu đen chậm rãi rời khỏi khu nhà, hai hàng đèn ven con đường xuyên qua cánh rừng kéo dài thành những vệt sáng mờ nhạt. Dưới màn đêm tĩnh lặng, tiếng động cơ dần nhỏ lại rồi biến mất sau khúc cua.
Chỉ vài phút sau.
Từ phía con đường dẫn vào khu xưởng, hai chiếc xe màu đen không biển hiệu lặng lẽ xuất hiện. Đèn xe lập tức tắt ngay khi vừa đến gần cổng.
Cửa xe mở ra.
Hơn mười người mặc đồ đen nhanh chóng bước xuống, di chuyển thành từng nhóm nhỏ với động tác thuần thục, không một tiếng động. Tất cả đều đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mít, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng dưới ánh đèn mờ.
Họ dễ dàng vượt qua khu sân trước rồi men theo cầu thang lên tầng hai, nơi bức tranh đang được cất giữ.
Hai người bảo vệ vừa phát hiện có tiếng động liền quay người lại thì đã bị những cây gậy cao su vụt mạnh từ phía sau. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cả hai ngã gục xuống sàn, hoàn toàn không kịp phát ra tiếng kêu cứu.
Ở căn phòng bên cạnh, Dư Hà Tuệ vừa nghe thấy âm thanh va chạm bất thường liền giật mình. Linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, cô lập tức bước nhanh ra khỏi phòng.
Ngay khoảnh khắc nhìn lên tầng hai, sắc mặt cô chợt trắng bệch. Trước mắt cô là một nhóm người mặc đồ đen đang ào ạt lao về phía căn phòng cất giữ bức tranh.
Trong màn đêm tĩnh mịch, bầu không khí bình yên của khu rừng chỉ trong chớp mắt đã bị xé toạc. Trong đầu cô thoáng chốc hiểu ra một số chuyện nhưng điều cô sợ hơn cả là ngày mai, bức tranh này sẽ không thể đến kịp sự kiện.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm