Chương 76

Sau thành công vượt ngoài mong đợi của lễ khai mạc, dư luận vẫn không ngừng bàn tán về câu chuyện phía sau bức tranh và người phụ nữ tên Lữ Hà. Những dấu hỏi vẫn còn đó, những lời suy đoán cũng ngày một nhiều hơn, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng chính sự tò mò ấy đã tạo nên hiệu ứng truyền thông mạnh mẽ, trở thành bước đệm hoàn hảo cho chuỗi hoạt động kỷ niệm ba mươi năm của Tập đoàn Châu Kỳ trong suốt tháng. 

Danh tiếng của sự kiện lan rộng với tốc độ ngoài mong đợi, lượng người theo dõi tăng lên từng ngày, còn giới truyền thông thì liên tục đăng tải những bài viết phân tích về tác phẩm hội họa đặc biệt đã khiến cả giới nghệ thuật lẫn công chúng phải xúc động.

Để chúc mừng thành công ấy, Châu Quân Hiên quyết định tổ chức một buổi tiệc liên hoan nhỏ dành riêng cho toàn bộ phòng sáng tạo cùng các bộ phận truyền thông tại chính khách sạn nơi diễn ra sự kiện. 

Không gian ngoài trời được trang trí bằng những dải đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cụng ly và những tràng cười khiến bầu không khí sau nhiều ngày căng thẳng cuối cùng cũng trở nên nhẹ nhõm. 

Trên chiếc bàn dài ở vị trí trung tâm, Châu Quân Hiên ngồi ở đầu bàn. Bên phải cô là Thứ Khinh Nhi, giám đốc phòng sáng tạo, đối diện là hai vị giám đốc của các bộ phận hỗ trợ, còn Dư Hà Tuệ được sắp xếp ngồi cạnh Khởi Ca ở phía cuối dãy bàn. 

Từ lúc buổi tiệc bắt đầu, Dư Hà Tuệ vẫn luôn giữ nụ cười dịu dàng quen thuộc. Vì đã mất cả hai tay, mọi sinh hoạt của cô đều cần người bên cạnh hỗ trợ một chút nhưng trên gương mặt ấy không hề xuất hiện vẻ tự ti hay mặc cảm, chỉ có sự bình yên khiến người đối diện bất giác muốn đối xử với cô dịu dàng hơn.

Một nhân viên hoạt náo bước lên sân khấu nhỏ, cầm micro cười rạng rỡ: “Hôm nay là buổi tiệc thay cho lời cảm ơn gửi đến tất cả mọi người đã đồng hành để tạo nên thành công của sự kiện khai mạc kỷ niệm ba mươi năm Tập đoàn Châu Kỳ. Xin mời mọi người cùng nâng ly!”

Khắp không gian vang lên tiếng ly thủy tinh chạm nhau lanh lảnh.

Những lời chúc mừng nối tiếp nhau không ngớt.

Sau khi mọi người vừa đặt ly xuống, một vị quản lý ngồi đầu bàn mỉm cười nhìn về phía Châu Quân Hiên rồi nói: “Lần này dưới sự dẫn dắt của Phó Tổng Châu và Giám đốc Thứ, sự kiện mới có thể tạo nên tiếng vang lớn như vậy. Thật sự rất đáng chúc mừng.”

Lời khen vừa dứt, Thứ Khinh Nhi liền mỉm cười lắc đầu.

“Tôi không nghĩ người nên được tuyên dương hôm nay là tôi.”

Ánh mắt cô nhẹ nhàng chuyển sang Dư Hà Tuệ.

“Nếu phải cảm ơn ai nhất, tôi nghĩ nên cảm ơn cô Dư. Chính sự sáng tạo, kiên trì và cả sự hy sinh của cô ấy mới tạo nên linh hồn của sự kiện lần này.”

Toàn bộ ánh mắt trên bàn tiệc lập tức đồng loạt hướng về phía Dư Hà Tuệ. Có người mỉm cười. Có người vỗ tay.

Ánh mắt ai nấy đều mang theo sự khâm phục chân thành.

Dư Hà Tuệ ngượng ngùng cúi đầu, gương mặt trắng trẻo hơi ửng hồng vì được nhiều người chú ý. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Cảm ơn Giám đốc Thứ… nhưng nếu không có chị, có lẽ hôm nay tôi cũng không còn ngồi ở đây được nữa.”

Không khí bỗng lặng đi vài giây, rồi một nhân viên ở phía dưới lập tức tiếp lời.

“Đúng rồi nhỉ. Nghĩ lại vẫn thấy đáng sợ thật, đúng lúc quan trọng nhất lại gặp phải đám người đó.”

“May mà Giám đốc Thứ kịp điều người đến hỗ trợ.”

“Nếu không chắc cả bức tranh lẫn cô Dư đều…”

Người kia chưa nói hết câu đã tự khựng lại, một người khác thở dài.

“Đúng là trong cái rủi còn có cái may.” “Lần này cô Dư đúng là quá liều mạng.”

Những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau, nhưng Châu Quân Hiên từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời. Chiếc ly rượu trong tay cô gần như chưa hề được động tới. Ánh mắt cô chỉ lặng lẽ dừng trên gương mặt Dư Hà Tuệ.

Chính xác hơn…

Là dừng ở vết thương trên cổ cô ấy.

Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, dấu hằn màu tím sẫm vẫn còn in rõ quanh chiếc cổ trắng gầy như một sợi dây vô hình siết chặt trái tim Châu Quân Hiên. Dù lớp khăn lụa mỏng đã cố che đi phần nào cô vẫn nhìn thấy vệt vết thường cùng những vết trầy đỏ còn chưa kịp lành.

Khung cảnh trước mắt khiến ký ức của cô bất giác quay trở lại buổi sáng hôm ấy.

Ngay khi bức tranh được xoay theo phương thẳng đứng giữa tiếng hò reo của hàng nghìn người, đầu dây bên kia, giọng thư ký Kim cũng đồng thời vang lên rất rõ.

“Dạ… chúng tôi đều an toàn…”

“…nhưng cô Dư vì chống cự nên bị chúng dùng dây thừng siết cổ.”

“Hiện cô ấy đang được đưa vào bệnh viện.”

Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh của sân khấu như biến mất khỏi tai Châu Quân Hiên. Cô không kịp nói thêm một câu nào. Chỉ lập tức đứng dậy, rời khỏi sự kiện giữa ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, tự mình lái xe đến bệnh viện.

Khi cánh cửa phòng bệnh được mở ra, Châu Quân Hiên khựng lại. Đó là lần thứ hai cô nhìn thấy Dư Hà Tuệ nằm trên giường bệnh.

Ánh nắng chiều nhàn nhạt hắt qua ô cửa sổ, phủ lên thân hình gầy gò của cô gái. Dư Hà Tuệ đã tỉnh lại, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt vì mất sức. Chiếc cổ quấn băng trắng, phía dưới vẫn thấp thoáng vệt máu đỏ nhạt. Vì không còn hai cánh tay, cô chỉ có thể hơi nghiêng người nhìn về phía cửa, đôi mắt cong lên thành một nụ cười khi nhìn thấy Châu Quân Hiên bước vào.

Khoảnh khắc ấy, Châu Quân Hiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng.

Bao nhiêu lời muốn hỏi.

Bao nhiêu lời muốn trách.

Bao nhiêu nỗi sợ hãi vừa trải qua…

Cuối cùng đều không thể nói thành tiếng.

Cô chỉ đứng lặng nhìn vết thương trên cổ Dư Hà Tuệ, trái tim đau đến mức từng nhịp đập đều như bị ai đó bóp nghẹt. Thế nhưng người đang nằm trên giường bệnh lại chẳng hề hỏi đến bản thân mình.

Dư Hà Tuệ nhìn cô, đôi mắt trong veo vẫn dịu dàng như mọi ngày.

“Sếp Châu…”

“Bức tranh… không sao chứ?”

Cô rất muốn bước tới ôm chặt lấy người con gái ấy vào lòng, muốn nói rằng điều cô quan tâm chưa bao giờ là bức tranh, mà là cô ấy. Thế nhưng cuối cùng, cô chỉ kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như tan chảy, giọng nói khẽ khàng như sợ làm đau người trước mặt.

“Sự kiện diễn ra rất thành công.”

“Cô không cần lo gì nữa.”

“Yên tâm nghỉ ngơi đi.”

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 76
Đợi em vẽ lại bình minh