Chương 42
Đây là lần thứ hai Thẩm Thanh Tuyết được gặp gỡ tỷ muội nhà Lâu gia.
Trước đây khi tổ mẫu mừng thọ, Lâu lão phu nhân đau ốm nằm trên giường, hai vị cháu gái đều ở phụ cận hầu bệnh. Khi ấy, Lâu gia chỉ phái người gửi thọ lễ đến chứ không có bậc trưởng bối nào lộ diện. Tổ mẫu và Lâu lão phu nhân thời niên thiếu tuy có giao tình tốt, nhưng sau khi Thái Tổ hoàng đế đăng cơ, hai người lại nảy sinh nhiều bất đồng trong chính kiến.
Một người là đứng đầu văn thần, một người là đứng đầu võ tướng, quan hệ giữa họ không tốt, đối với Hoàng đế mà nói lại là chuyện tốt.
Nương của Ngu Tố Tinh và Lâu đại nương tử cũng không hòa thuận cho lắm, nhưng cũng không ngăn cản tiểu bối lui tới.
Trải qua bao năm tháng chung đụng, Ngu Tố Tinh hiểu rất rõ sở thích của Lâu Lệnh Quân: Nàng thích người khác gọi mình là tỷ tỷ.
Lâu Lệnh Dao sinh sau Lâu Lệnh Quân, thế nào cũng không chịu gọi một tiếng tỷ tỷ, ngày nào cũng ồn ào nói mình mới là người làm chị.
Thân muội muội không chịu gọi, được tiểu cô nương nhà người khác gọi hai tiếng lại cảm thấy vô cùng êm tai.
Thế nhưng, các nàng chỉ mới gặp mặt lần thứ hai, làm sao có thể nói đến chuyện thích hay không thích? Thẩm Thanh Tuyết không những không phản bác, còn thuận theo mà ngoan ngoãn gọi một tiếng “Tỷ tỷ”, chẳng lẽ Thanh Tuyết lại có hảo cảm với Lâu Lệnh Quân?
Sao có thể chứ?! Các nàng mới gặp nhau có hai lần!
Trong lòng Ngu Tố Tinh có một tiểu nhân đang gào thét “không thể nào”. Tầm mắt nàng đảo qua đảo lại giữa Thẩm Thanh Tuyết và Lâu Lệnh Quân, thấy hai người nói cười vui vẻ, trò chuyện vô cùng ăn ý.
Quả nhiên đều là những nữ tử được đọc thi thư mà lớn lên, phong thái nói chuyện cũng rất có trình độ.
Lâu Lệnh Quân nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ phòng khách mà ngẫu hứng làm một bài thơ, thắng được ánh mắt ngưỡng mộ cùng kính nể của Thẩm Thanh Tuyết.
Ngu Tố Tinh nhìn mà ruột gan nóng như lửa đốt, rất muốn xông lên bảo rằng ngâm thơ có gì hay, chi bằng xem nàng múa thương.
Nhưng làm vậy thì nàng quá nhỏ nhen. Rõ ràng đã nghĩ thông suốt rồi, muốn để Thanh Tuyết làm quen thêm vài bằng hữu, nhìn ngắm thế giới rộng lớn bên ngoài, nàng không thể là người ngăn cản bước chân của Thanh Tuyết.
Nếu không, nàng với Tần Phái Cẩn kẻ kia có gì khác biệt?
Ý niệm này vừa thoáng qua chưa lâu, Ngu Tố Tinh nghiêng đầu nghe thị nữ khẽ bẩm báo, Tứ hoàng tử tới.
Ngu Tố Tinh nhướng mày. Nếu Tần Phái Cẩn không làm gì cả, nàng ngược lại sẽ lo lắng, lo lắng hắn quá thâm trầm, ngầm bày trò phá hoại. Nay Tần Phái Cẩn đường hoàng chạy tới tính sổ, đúng lúc hợp ý nàng.
Ngu Tố Tinh liếc nhìn Thẩm Thanh Tuyết đang cùng Lâu Lệnh Quân trò chuyện vui vẻ, không kinh động đến nàng, lặng lẽ bước ra ngoài phòng khách.
Nàng sắp xếp người dẫn Tần Phái Cẩn đến một gian sảnh nhỏ để khách, cửa sổ trong sảnh đóng kín mít. Ngay khoảnh khắc Tần Phái Cẩn bước vào, thị vệ Hầu phủ ở phía sau đóng sập cánh cửa duy nhất lại. Trong phòng lập tức tối sầm xuống.
Ngu Tố Tinh lười biếng ngồi trên ghế, nghe tiếng tranh chấp ngoài cửa, chậm rãi ăn nốt miếng điểm tâm trong tay. Nàng thong dong đến mức không giống như là sắp sửa làm chuyện gì lớn lao.
Tần Phái Cẩn thần sắc không đổi, cất cao giọng nhắc nhở thị vệ ngoài phòng: “Chớ có vọng động.”
Tiếng tranh chấp ngoài cửa yếu dần, cho đến khi lặng ngắt không tiếng động.
Ngu Tố Tinh ăn xong điểm tâm, một tay chống cằm, nhìn Tần Phái Cẩn từng bước tiến lại gần mình. Tầm mắt nàng lướt qua từng chỗ trên người hắn, thứ ánh nhìn khinh miệt đánh giá ấy, thường là ánh mắt của kẻ bề trên nhìn kẻ bề dưới, là ánh mắt của nam tử nhìn nữ tử.
Tần Phái Cẩn dừng bước, đứng từ trên cao nhìn xuống Ngu Tố Tinh: “Ngu cô nương đây là có ý gì?”
“Ân?” Ngu Tố Tinh vẻ mặt hoang mang lại khinh bạc, “Tứ hoàng tử nói lời này, người không biết còn tưởng rằng là ta viết thư mời ngài đến dự yến đính hôn của ta đó.”
Ba chữ “yến đính hôn” được nàng nhấn mạnh đầy chậm rãi.
Thần sắc Tần Phái Cẩn khẽ lay động. Lúc mới nhận được tin này, hắn không thể tin nổi, giờ đây vẫn như cũ không tin. Trong mắt hắn, đây chẳng qua là kế sách tạm thời để Ngu Tố Tinh né tránh hôn sự. Nhưng đối tượng nàng lợi dụng không nên là Thẩm Thanh Tuyết, các nàng không nên ở bên nhau.
“Ngươi cố tình truyền tin đính hôn khắp Ngọc Kinh, truyền tới tai phụ hoàng,” Tần Phái Cẩn giọng điệu tự tin không chút nghi ngờ, “Nhưng ngươi có từng nghĩ, một khi để phụ hoàng phát hiện yến đính hôn là giả, chỉ để trốn tránh hôn sự, ngươi chính là phạm tội khi quân.”
“Nga?” Ngu Tố Tinh lộ vẻ tò mò, “Vậy Tứ hoàng tử có diệu kế gì hay không? Nói nghe xem nào.”
Lời hiến kế của hắn, cứ như thể hắn là vị môn khách cầu cạnh trước cửa, khiến Tần Phái Cẩn nảy sinh sự khó chịu.
Tần Phái Cẩn mặt không đổi sắc, định liệu trước: “Nếu ta là ngươi, sẽ không dùng hạ sách đó. Lục đệ luôn không hiểu chuyện, cho rằng nữ tử cũng có tài năng, cũng có thể kề vai sát cánh cùng nam tử. Tài năng quân sự của Ngu cô nương rành rành ra đó, lại bị vài câu nói nhẹ nhàng của Lục đệ mà hủy hoại hết thảy. Ta vì Ngu cô nương, vì những nữ tử bị cướp đoạt công lao như thế mà cảm thấy đau lòng. Các ngươi vốn nên như Hoàng tổ mẫu, được rong ruổi tự do trong thiên địa rộng lớn, chứ không phải bị giam cầm trong những bức tường cao này.”
Tần Phái Cẩn quang minh lỗi lạc nói ra những lời này, hắn tiến lên một bước, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn: “Ngu tiểu tướng quân, ta hiểu ngươi, cũng hiểu những nữ tử bị trói buộc kia. Ngươi có thể làm được rất nhiều việc cho họ, chứ không phải như bây giờ, vì một hôn ước giả tạo mà lãng phí thời gian trong trạch viện.”
“Vậy sao?” Ngu Tố Tinh nhướng mày.
“Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta có thể kết thành đồng minh,” Tần Phái Cẩn kiên định, nắm chắc phần thắng, “Quân công của ngươi không phải giả, triều đình cũng không phải chỉ có mình Lục đệ. Ta có thể giúp ngươi mưu sự trong Cấm quân, giúp ngươi tổ kiến một chi nữ tử Cấm quân, để ngươi đứng trên triều đường, trở thành người mà ai cũng không dám coi thường. Những cơ nghiệp thuộc về Thái Tổ đế đang dần sụp đổ kia, sẽ do chúng ta từng bước xây dựng lại, thời Nguyên Hưng rồi sẽ tái hiện.”
Nguyên Hưng là niên hiệu thời Thái Tổ đế cầm quyền.
Ngu Tố Tinh nheo mắt nhìn Tần Phái Cẩn, lần đầu tiên được chứng kiến tài ăn nói của vị nam chính nguyên tác này, trách không được có thể diễn màn kịch “lợi dụng” thành “si tình khắc cốt ghi tâm”.
Càng như vậy, càng khiến người ta buồn nôn.
Chỉ vài câu đồng tình ủng hộ, đã muốn nàng bán mạng đi tổ chức nữ tử Cấm quân giúp hắn đoạt ngôi? Làm sao, bọn họ là nam tử thì trời sinh cao quý hơn sao, mà cứ phải bắt nữ tử dùng hết sức lực mới có thể sánh vai?
Ngu Tố Tinh thu lại vẻ nhàn tản, ánh mắt trở nên sắc lạnh, nàng đứng dậy hỏi: “Đây là thượng sách của Tứ hoàng tử, vậy thì nó có liên quan gì đến yến đính hôn hôm nay của ta?”
“Ta biết ngươi vốn không phải là ma kính,” Tần Phái Cẩn vào thẳng vấn đề, “Yến đính hôn hôm nay cũng là bất đắc dĩ. Thay vì để lại hậu họa, chi bằng nghe ta một lời. Ta có thể kết duyên cùng biểu cô nương của phủ ngươi, ta nạp Thẩm cô nương vào phủ, còn ngươi và ta sinh ra oán hận, chúng ta ngoài mặt không hòa thuận, đó mới là thượng sách.”
Ngu Tố Tinh tức đến nghiến răng, thật là một cái “thượng sách” hay ho.
“Tứ hoàng tử đây là muốn ta lợi dụng cả đời của biểu muội để hoàn thành kế hoạch lớn của ngài sao?”
“Ta sẽ chăm sóc tốt cho Thẩm cô nương, tuyệt không để nàng chịu một chút thiệt thòi. Nếu ngày đại sự thành công, nàng muốn rời đi, ta tuyệt không ngăn cản. Ta có thể viết thư phóng thiếp, giao lại cho ngươi…”
“Đi ch3t cái thư phóng thiếp của ngươi đi!” Ngu Tố Tinh giận dữ, một cước đá thẳng vào ngực Tần Phái Cẩn, đá đến mức hắn lảo đảo ngã về phía bàn ghế đối diện.
Tần Phái Cẩn ôm ngực đau đớn, không thể tin nhìn nàng: “Ngu Tố Tinh, ngươi đang làm cái gì vậy?!”
“Nhìn không ra sao?” Ngu Tố Tinh vừa tiến lên vừa vén tay áo, lẽ đương nhiên đáp, “Ta muốn đánh ngươi đó.”
Tần Phái Cẩn đồng tử co rút, định cất giọng gọi thị vệ. Ngu Tố Tinh giơ tay điểm trúng á huyệt của hắn, mặc cho Tần Phái Cẩn vùng vẫy, nàng túm lấy cổ áo hắn, vỗ vỗ vào cái bộ mặt dối trá kia, rồi giơ đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn: “Tứ hoàng tử, ngươi muốn cướp thê tử của ta, còn nói một đống lời lẽ hỗn trướng đến cực điểm. Ta đánh ngươi một trận cho tỉnh người ra, ngươi nên cảm ơn ta mới phải.”
Ngu Tố Tinh ra tay cực kỳ có chừng mực, đánh những kẻ ăn chơi trác táng mà đúc kết được kinh nghiệm. Nàng biết đánh vào đâu đau nhất, cũng biết làm thế nào để không nguy hiểm đến tính mạng, càng không để lại dấu vết trên mặt Tần Phái Cẩn.
Tần Phái Cẩn đau đến run người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn nhìn Ngu Tố Tinh ác như hung thần, không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Rõ ràng Ngu Tố Tinh không thể đứng về phe của Tần Phái Ngôn, vậy chẳng phải kết minh với hắn mới là đáp án tốt nhất sao?
“Không phải người ta vẫn nói Tứ điện hạ văn võ song toàn sao? Sao lại yếu đuối thế này?” Ngu Tố Tinh vặn ngược hai tay hắn ra sau lưng, đầu gối đè chặt lên lưng hắn ấn xuống đất, khinh thường cười nhạt, “Còn nói cái gì noi theo Thái Tổ, dáng vẻ này của ngươi mà Thái Tổ đế biết, sợ là phải tức đến bật dậy khỏi lăng mộ. Con người, quý ở chỗ có tự mình hiểu lấy, đáng tiếc ngươi không có.”
Tần Phái Cẩn liều mạng ngoái đầu lại, đôi mắt phun lửa nhìn Ngu Tố Tinh, há miệng không tiếng động như muốn nói gì đó.
“Ta làm càn đấy?” Ngu Tố Tinh cười khẽ, “Ta cứ làm càn thì sao nào.”
Nàng vỗ nhẹ lên mặt Tần Phái Cẩn, nhẹ nhàng nhưng đầy ác ý nhắc nhở: “Nếu ta là Tứ hoàng tử, hôm nay ra ngoài tuyệt đối sẽ không kể lại chuyện đã xảy ra ở đây. Ngươi hôm nay đã nói những lời đại nghịch bất đạo gì, không cần ta nhắc lại chứ? Bệ hạ đang độ tráng niên, ngươi lại dám nói ngài ấy đang làm suy yếu căn cơ Thái Tổ đế để lại. Lời này mà truyền đến tai Bệ hạ, ngươi nghĩ mình sẽ thế nào?”
Trên mặt Tần Phái Cẩn hiện lên một tia hoảng sợ. Nếu Ngu Tố Tinh không thể trở thành minh hữu, thì những lời vừa rồi sẽ trở thành điểm yếu chí mạng của hắn. Những năm nay hắn ngoài mặt ủng hộ nữ quan đã khiến Bệ hạ không ít lần bất mãn. Giả sử Ngu Tố Tinh thật sự nổi điên đem chuyện hôm nay bẩm báo trong cung, hắn không dám đánh cược liệu Bệ hạ có tin hay không. Dù không tin, những lời đó chắc chắn sẽ gieo vào lòng Bệ hạ một sự ngăn cách.
Hắn không thể đánh cược, không thể đánh cược lòng nghi ngờ của Bệ hạ, cũng giống như không thể đánh cược xem Ngu Tố Tinh có nổi điên hay không.
Ở trong Ngu phủ, nàng ta dám ra tay đánh cả hậu duệ quý tộc?! Trong lòng nàng ta rốt cuộc còn biết lễ pháp là gì không?! Còn có lý trí không?! Nàng không sợ hắn bẩm báo việc này để Đại Lý Tự nghiêm trị sao?
Ngu Tố Tinh nhìn thấu suy nghĩ của hắn, khinh bỉ buông tay ra. Tần Phái Cẩn cố kỵ quá nhiều, còn nàng thì vừa điên vừa chẳng sợ gì cả, Tần Phái Cẩn hoàn toàn không dám đánh cược.
Ngu Tố Tinh giải huyệt cho hắn, đứng dậy, phủi phẳng lại tay áo, sắc lạnh vẫn chưa vơi: “Tần Phái Cẩn, ta cảnh cáo ngươi lần nữa, đừng có mơ tưởng đến thê tử của ta. Ta hy vọng đây là lần đầu cũng là lần cuối, nếu còn lần sau, ta nhất định đánh cho ngươi rụng hết răng.”
“Mở cửa!” Ngu Tố Tinh cất giọng, không cho Tần Phái Cẩn lấy một giây để đứng dậy từ dưới đất.
Thị vệ Hầu phủ mở cửa, ánh nắng rực rỡ ngoài kia đổ ập vào trong phòng. Ngu Tố Tinh quay người lại, thấy có người đang đứng ngược sáng, ngẩn ngơ nhìn về phía nàng.
Ngu Tố Tinh dừng bước, giấu tay phải ra sau lưng, có chút chột dạ và lúng túng.
Thẩm Thanh Tuyết rảo bước tiến vào phòng, nàng liếc nhìn Tần Phái Cẩn đang được thị vệ đỡ dậy đầy chật vật, thần sắc lạnh băng. Tiếp đó, nàng chuyển tầm mắt sang Ngu Tố Tinh, thần thái lập tức nhu hòa xuống.
Nàng tiến lên nắm lấy tay trái của Ngu Tố Tinh, ôn nhu nói: “Yến hội sắp bắt đầu rồi, ta đến đón nàng.”
Ngu Tố Tinh nhất thời lưỡng lự, thấy bộ dạng này của Thẩm Thanh Tuyết, hình như nàng chẳng nghe thấy gì cả? Nàng ôm một tia may mắn, đan ngón tay vào khe tay Thẩm Thanh Tuyết: “Được, vậy chúng ta đi thôi.”
Tần Phái Cẩn nhìn đôi bàn tay mười ngón đan chặt của hai người, nhớ lại câu “Thê tử của ta” của Ngu Tố Tinh, khóe mắt muốn nứt ra. Ngu Tố Tinh thật sự là ma kính? Trận yến đính hôn này lại là thật?
Không thể nào, Thẩm Thanh Tuyết rõ ràng phải là của hắn! Giấc mơ tiên tri kia mới là tương lai chân chính phải xảy ra!
“Thẩm Thanh Tuyết!” Tần Phái Cẩn được thị vệ dìu đứng vững, hắn lạnh giọng gọi, “Ngươi thực sự nghĩ kỹ rồi sao? Ngươi nếu ở bên ta, tương lai chờ đợi ngươi là vinh quang cùng sự tôn sùng vô tận. Còn ở bên nàng, ngươi có thể có được cái gì? Mang danh ma kính, đời này không thể kéo dài huyết mạch. Nàng có thể bảo vệ ngươi bao lâu, yêu ngươi bao lâu? Chờ ngươi tuổi già sắc suy, ngươi sẽ chỉ còn lại một mình, chẳng có gì cả! Mà Ngu Tố Tinh kia hoàn toàn có thể đi tìm những tiểu nương tử trẻ đẹp hơn…”
“Vậy còn ngài, ngài không sao chứ?” Thẩm Thanh Tuyết không quay đầu lại, nàng không muốn nhìn cái bộ mặt khiến người ta buồn nôn của Tần Phái Cẩn. Nàng nhìn vào mắt Ngu Tố Tinh, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp đầy quan tâm và để ý kia: “Ta không cần nàng bảo vệ ta cả đời. Ta sẽ tự mình trưởng thành, trở nên ngày càng lợi hại, ta có con đường riêng của mình phải đi. Hiện giờ chúng ta đi cùng nhau, nếu thực sự có ngày đó, đôi bên chia lìa, ta cũng sẽ không hối hận về lựa chọn hôm nay.”
“Bởi vì, đây là lựa chọn của chính ta.”
“Nàng không giống ngài. Lấy tâm tư của mình mà đo lòng người khác, ngài có bao giờ tự hỏi lại chính mình, ngài xứng sao?”
Trong ánh sáng phản chiếu, bóng lưng Ngu Tố Tinh và Thẩm Thanh Tuyết càng lúc càng xa.
Tần Phái Cẩn cảm thấy một sự mất kiểm soát và khủng hoảng tột độ. Thẩm Thanh Tuyết nói vậy, liệu có phải nàng cũng giống như hắn, đã mơ thấy giấc mộng tiên tri kia?
Không được, hắn phải cướp đi trước một bước.
Ngọc khấu! Cái ngọc khấu đó! Hắn phải giành lấy nó trước!
Cách xa sảnh nhỏ, xa đến mức không còn nhìn thấy Tần Phái Cẩn nữa, Ngu Tố Tinh kéo Thẩm Thanh Tuyết dừng lại sau một bụi hoa xanh mướt, thẳng thắn hỏi: “Có phải nàng đã nghe thấy gì rồi không? Ta…”
“Lần sau nàng không được làm vậy nữa,” Thẩm Thanh Tuyết cắt lời, nhào vào lòng nàng, ôm chặt lấy eo nàng, “Ta không cần nàng vì ta mà báo thù. Nàng lấy thân mình thử hiểm như vậy, ta chỉ thấy lo lắng và tự trách thôi.”
Thị vệ canh cửa vốn không ngăn nàng tới gần, cho nên động tĩnh bên trong nàng đại khái đã nghe rõ mồn một.
Rõ ràng lần tiệc mừng thọ trước, Ngu Tố Tinh còn có tâm trí xã giao với Tần Phái Cẩn, thế mà giờ đây lại trực tiếp xé rách mặt, nếu không phải vì nàng thì còn có thể vì ai?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận