Chương 43

Ngay từ đầu, Ngu Tố Tinh quả thực có ý định bằng mặt không bằng lòng với Tần Phái Cẩn. Nhưng ý nghĩ này đã tan biến ngay khi nàng biết Thẩm Thanh Tuyết trọng sinh. Nàng muốn đem vạn kiếp khổ hình trút lên người Tần Phái Cẩn, hôm nay chỉ đánh một trận như vậy, đã xem như là quá nhẹ tay cho hắn rồi.
Ai bảo hắn tự đưa mình tới cửa để bị ghét cơ chứ?
Nàng không hối hận vì đã đánh Tần Phái Cẩn, nhưng việc để Thẩm Thanh Tuyết trông thấy lại là một chuyện khác.
“Kia, thấy dáng vẻ hắn như vậy, trong lòng nàng có chút cảm giác sảng khoái nào không?” Ngu Tố Tinh ôm lấy vòng eo mềm mại của nữ tử, thử hỏi.
Thẩm Thanh Tuyết tức giận đến mức phải ngước mắt lên nhìn nàng. Trong tâm trí nàng vẫn còn hiện lên cảnh tượng Tần Phái Cẩn nằm bệt dưới đất, bò cũng không bò dậy nổi. Vốn nên là thần sắc buồn bực, giờ lại thoáng nhiễm một tia ý cười. Nàng giơ tay đấm nhẹ vào ngực Ngu Tố Tinh: “Nàng sao lại như thế, ta đang nghiêm túc nói chuyện với nàng đấy.”
“Ta cũng rất nghiêm túc mà.” Ngu Tố Tinh nắm lấy bàn tay nàng đặt vào lòng bàn tay xoa xoa, “Tiểu nương tử của ta à, xin nàng yên tâm. Tuy hôm nay trông ta có vẻ điên cuồng vô lý, nhưng kỳ thật ta không hề đánh một trận không có sự chuẩn bị. Ta đã đánh cược rằng Tần Phái Cẩn không dám làm ầm ĩ chốn đông người. Hắn muốn quá nhiều, nên phải kiêng dè nhiều thứ, quyền thế địa vị trên người hắn cũng chính là gông cùm trói buộc hắn.”
“Ai là tiểu nương tử của nàng?” Thẩm Thanh Tuyết cương quyết rút tay ra, nói giọng trịnh trọng, “Dù vậy nàng cũng không thể xúc động như thế, chúng ta có thể bàn bạc kỹ hơn mà. Sau này nàng muốn làm gì, nhất định phải nói trước với ta, không được phép che giấu như hôm nay, lại còn để người khác gạt ta rằng nàng đi hái hoa, thật không chút thành thật nào cả.”
Rõ ràng là đang bị trách mắng, nhưng khóe miệng Ngu Tố Tinh đã suýt cong lên vì vui sướng: “Nàng nếu không phải tiểu nương tử của ta, thì sao lại muốn quản ta?”
“Nàng điên như vậy, ai dám quản nàng chứ?” Thẩm Thanh Tuyết vừa nói vừa lấy khăn tay, cầm lấy bàn tay phải vẫn luôn giấu giếm của Ngu Tố Tinh, nhẹ nhàng lau vết trầy xước trên mu bàn tay nàng, “Không phải nàng nắm chắc phần thắng sao? Sao còn để mình bị thương thế này?”
“Đều tại trên người Tần Tứ đeo nhiều trang sức quá, ta không chú ý nên mới bị quẹt trúng.” Ngu Tố Tinh nhìn Thẩm Thanh Tuyết đang cúi đầu thổi thổi miệng vết thương cho mình, nuốt xuống câu “không đau” đang chực trào nơi đầu lưỡi.
Nàng nhìn quanh, rồi khom lưng hái một đóa hoa phấn trắng trong bụi hoa, giơ tay cài lên tóc mai Thẩm Thanh Tuyết: “Được rồi, như vậy là không tính là lừa nàng nữa nhé.”
Thẩm Thanh Tuyết giơ tay sờ đóa hoa nhỏ, hừ nhẹ một tiếng, cúi đầu giấu đi ý cười trong mắt, dùng khăn tạm thời băng bó mu bàn tay cho Ngu Tố Tinh, rồi nắm lấy đầu ngón tay nàng: “Được rồi, đi thôi.”
Ngu Tố Tinh nắm chặt lấy eo nàng không buông: “Vậy nàng còn giận không?”
Thẩm Thanh Tuyết lạnh lùng liếc nàng một cái: “Yến hội xong rồi tính sổ với nàng sau.”
Ánh mắt nữ tử lạnh lẽo, cái liếc nhìn nhẹ nhàng ấy lại khiến lòng người xao xuyến lạ thường.
Ngu Tố Tinh buông eo Thẩm Thanh Tuyết ra, đổi lại là nắm chặt lấy những ngón tay nàng: “Được, ta đợi nương tử tới tính sổ.”
Thẩm Thanh Tuyết hơi nhíu mày, sao nàng cứ cảm giác Ngu Tố Tinh có vẻ… mong chờ thế nhỉ?
Sau khi yến hội bắt đầu, Ngu Tố Tinh cùng Thẩm Thanh Tuyết đứng dậy kính rượu. Uống xong, buông chén xuống, Ngu Tố Tinh nắm lấy tay Thẩm Thanh Tuyết, vẻ mặt hớn hở nói: “Trước kia ta chưa đính hôn, cùng mọi người cãi cọ ầm ĩ cũng chẳng sao. Nhưng từ hôm nay trở đi, ta đã có tiểu nương tử quản thúc rồi. Sau này hy vọng chư vị giữ khoảng cách với ta một chút, mấy cái động tác như khoác vai bá cổ thì nên bớt lại đi, nếu không ta không đảm bảo được bản thân có theo bản năng mà cho các vị ăn một cú quá vai quăng ngã hay không đâu.”
Lời vừa dứt, mọi người trong yến tiệc đều cười hì hì, bày ra bộ dạng “chúng ta hiểu mà”.
Thẩm Thanh Tuyết xấu hổ đến đỏ bừng cả gương mặt. Nàng không ngờ Ngu Tố Tinh vẫn còn nhớ lời hứa ngày đó, lại thực sự bắt những bằng hữu này giữ khoảng cách với nàng.
Còn nói cái gì mà nàng quản nàng? Nàng nào có quản nàng chứ?
Thật quá đáng!
Thẩm Thanh Tuyết lườm Ngu Tố Tinh một cái, rồi rút tay ra.
Ngu Tố Tinh loáng thoáng cảm thấy mình lại chọc nàng giận rồi, chủ động rót thêm rượu trái cây vào chén cho Thẩm Thanh Tuyết.
Lần trước ở Thiên Hương Lâu, nàng đã nhận ra tửu lượng của Thẩm Thanh Tuyết không tệ, tuy có chút men say nhưng chỉ cần gió thổi qua là tan. Nay đang ở trong nhà, nàng muốn uống thì cứ uống thêm chút cũng không sao.
Loại rượu trái cây này chua chua ngọt ngọt, các nữ tử trong yến tiệc phần lớn đều bất tri bất giác mà uống hết chén này đến chén khác.
Đến cuối cùng, cũng chỉ có Lâu Lệnh Quân và Đàm Hi là không say.
Lâu Lệnh Quân vừa ghét bỏ vừa bất đắc dĩ đẩy cái đầu đang dựa vào mình của Lâu Lệnh Dao ra: “Đã bảo đừng uống nhiều rồi mà cứ phải uống, xem xem giờ nàng trở về kiểu gì đây.”
“Kia không phải là có ngươi sao.” Lâu Lệnh Dao cười hì hì, còn nấc một cái.
Lâu Lệnh Quân càng thêm bất lực. Nàng nhìn sang phía Thẩm Thanh Tuyết cũng đang đỏ bừng cả mặt vì say, thấy nàng cầm cái chén không định uống tiếp, liền vội vàng nhắc Ngu Tố Tinh: “Mau đừng cho nàng uống nữa, tửu lượng dù tốt đến đâu cũng không nên uống quá nhiều, cẩn thận kẻo tỉnh rượu lại đau đầu.”
“Ngoan, chúng ta không uống nữa.” Ngu Tố Tinh lấy đi chiếc chén không từ tay Thẩm Thanh Tuyết.
Thẩm Thanh Tuyết nhíu mày giận dữ nhìn nàng: “Người này sao lại như vậy, ta còn chưa quản nàng cơ mà, nàng dựa vào cái gì mà quản ta?”
“Bằng việc nàng là thê tử của ta.” Ngu Tố Tinh một tay ôm lấy lưng nàng, một tay luồn qua khoeo chân, bế thốc “con ma men” đang đòi uống rượu lên: “Được rồi, chúng ta về Lan Tuyết viện trước, về đó rồi cho nàng uống sau được không?”
“Thật chứ?” Thẩm Thanh Tuyết nghi hoặc nhìn nàng, lẩm bẩm nhỏ một câu: “Ai biết nàng có gạt ta không.”
Ngu Tố Tinh dở khóc dở cười, ôm Thẩm Thanh Tuyết bước ra ngoài: “Ta chỉ lừa nàng một lần, nàng cần gì phải ghi thù đến thế?”
“Mới không phải, nàng đã lừa ta rất nhiều lần rồi,” Thẩm Thanh Tuyết ôm lấy cổ nàng, bắt đầu liệt kê: “Nàng gạt ta cùng ngủ, cùng tắm, rồi còn thân thân, thân xong lại không thừa nhận, nói cái gì mà đều là ngoài ý muốn. Nàng còn thích giả đáng thương, chính là nắm thóp ta không nỡ làm nàng buồn. Nàng sao lại xấu xa đến thế chứ?”
Ngu Tố Tinh còn chưa bước ra khỏi phòng khách, những lời này của Thẩm Thanh Tuyết đã lọt thẳng vào tai các bằng hữu phía sau.
Lý Thiền cười lớn ha ha: “Tiểu bá vương hóa ra là dùng chiêu này để lừa được tẩu tẩu về tay sao? Mau dạy ta với, dạy ta cách lừa một nương tử về để thân thân đi…”
Lý Thiền loạng choạng đứng dậy muốn đi thỉnh giáo Ngu Tố Tinh.
Đàm Hi nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lại, che cái miệng không biết giữ ý tứ kia của nàng: “Nàng bớt nói vài câu đi, coi chừng Tố Tinh tỷ thực sự đánh cho đấy.”
Người ta là tình nhân, gọi là “lừa” là tình thú, nàng đi xen vào làm gì!
Lý Thiền xiêu vẹo ngã nhào vào người Đàm Hi, nghiêng mặt nhìn nàng, đôi mắt sáng rực: “Hắc hắc, tiểu nương tử, sao nàng lại ở đây một mình thế này, là vì chờ ta sao?”
Đàm Hi trợn mắt, gạt cái mặt hoa si kia sang một bên: “Ai là tiểu nương tử của ngươi, còn nói nhảm hai câu nữa, ta cắt lưỡi ngươi đấy.”
“Tiểu nương tử hung dữ quá, nhưng tiểu nương tử xinh đẹp, ta thích ngắm!” Lý Thiền vẫn tiếp tục làm càn.
Đàm Hi đỏ mặt, tự nhủ với bản thân rằng không được tin lời kẻ say.
Khi các đại nhân trong phủ tới đón những “con ma men” nhà mình về, Ngu Tố Tinh đã ôm Thẩm Thanh Tuyết trở về Lan Tuyết viện.
Dọc đường đi, Thẩm Thanh Tuyết không oán trách gì nữa, ngoan ngoãn nằm trong lòng Ngu Tố Tinh, ánh mắt cứ dán chặt vào khuôn mặt nàng.
Thấy Ngu Tố Tinh đi càng lúc càng nhanh, đến khi về tới Lan Tuyết viện định đặt nàng xuống sạp, Thẩm Thanh Tuyết rốt cuộc cũng có động tác. Nàng giơ tay câu lấy cổ áo Ngu Tố Tinh, nắm chặt không buông: “Nàng không được đi.”
“Ta không đi, ta chỉ là đặt nàng xuống thôi.” Ngu Tố Tinh bị nàng túm cổ áo, không thể không khom người, buồn cười nhéo nhéo mũi Thẩm Thanh Tuyết: “Tửu lượng của nàng thật sự khá lắm, uống nhiều như vậy mới say đến mức này. Con ma men nhỏ, đúng là cái gì cũng dám nói ra.”
“Nàng mới là con ma men, ta không phải.” Thẩm Thanh Tuyết phản bác, nàng đổi sang ôm lấy cổ Ngu Tố Tinh, ghì chặt đầu nàng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt dài anh khí sáng ngời của Ngu Tố Tinh, giận dữ chất vấn: “Người này thật xấu xa, lúc thì thân lúc thì sờ, lúc lại giữ khoảng cách. Nàng nói đi, có phải nàng cố ý nắm thóp ta, có phải đang học cái trò như gần như xa đó không?”
“Nàng còn biết cả kịch bản như gần như xa cơ à?” Ngu Tố Tinh dứt khoát ngồi xuống, chống hai tay bên cạnh Thẩm Thanh Tuyết, vây lấy nàng, nheo đôi mắt dài lại: “Nói xem, nàng nhìn thấy từ đâu thế? Có phải lại đọc mấy quyển sách xấu xa nào rồi không?”
Thẩm Thanh Tuyết chột dạ né tránh tầm mắt nàng, nhưng lát sau lại đường hoàng nhìn lại: “Ta đang hỏi nàng vấn đề, nàng chưa trả lời ta, không được hỏi ngược lại ta.”
Ngu Tố Tinh không cần hỏi cũng biết câu trả lời.
Nàng rất muốn ép “con ma men” này lôi quyển sách xấu xa đó ra, nhưng lại thấy nàng lúc này thật sự quá đáng yêu, không nhịn được nhéo nhéo mặt Thẩm Thanh Tuyết: “Nói chuyện phải có đạo lý chứ, chúng ta đã từng xa cách bao giờ chưa? Ngày ngày chung chăn chung gối, làm gì có chuyện như gần như xa?”
“Vậy sao nàng không thân ta, không sờ ta? Trước kia nàng thích sờ ta lắm mà,” Thẩm Thanh Tuyết nói rồi nắm lấy tay phải của Ngu Tố Tinh, trực tiếp dán lên ngực mình, “Nàng còn thích dụi vào đây, còn thân, từng thân chỗ này nữa.”
Lòng bàn tay áp lên sự mềm mại, đầu óc Ngu Tố Tinh “oanh” một tiếng, căn bản không nghe rõ Thẩm Thanh Tuyết nói gì tiếp theo.
Đây là lần đầu tiên nàng ấy trực tiếp ấn tay mình vào đó, dù cách một lớp áo nhưng vẫn quá mức thân mật, nhiệt ý bốc lên làm tâm trí nàng rối loạn.
Ngu Tố Tinh gắng gượng khôi phục lý trí, dùng sức rút tay ra. Động tác quá nhanh, nhanh đến mức khiến đôi mắt Thẩm Thanh Tuyết nhòe đi trong chớp mắt.
Trong đôi mắt màu hổ phách của nữ tử chực trào dòng lệ nóng, sống mũi Thẩm Thanh Tuyết cay cay, nàng từ từ buông cổ Ngu Tố Tinh ra, rũ mắt xuống: “Ta biết rồi, nàng không thích ta, nên mới không muốn sờ ta, không muốn thân ta. Là ta tình nguyện, là ta không nên cưỡng ép nàng thân cận với ta. Nàng đi đi, ta sẽ không ngăn nàng.”
Nói là không ngăn, nhưng giọng nàng đã nghẹn ngào.
Từng giọt, từng giọt nước mắt cứ thế rơi xuống, muốn nhịn cũng không nhịn nổi.
“Đừng khóc,” Ngu Tố Tinh nâng gương mặt nàng lên, luống cuống lau nước mắt cho nàng, “Ta không phải không thích nàng, nàng cũng không cưỡng ép ta gì cả. Tất cả là lỗi của ta, là ta không nên thiếu chừng mực như vậy, không nên đối với nàng lúc thì thân lúc thì sờ, không nên làm nàng đau lòng… Thanh Tuyết, xin lỗi nàng, nàng nói đúng, ta là kẻ xấu, là tra nữ, nàng đánh ta mắng ta đi, đừng khóc được không?”
Thẩm Thanh Tuyết đẫm lệ nhìn Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh từng giải thích với nàng về ý nghĩa của từ “tra”, trong tai nàng, tra nữ đồng nghĩa với “người phụ nữ xấu xa tội ác tày trời”.
Thẩm Thanh Tuyết lao vào lòng Ngu Tố Tinh, ôm chặt eo nàng, lắc đầu nguầy nguậy: “Nàng không phải tra nữ, cũng không phải người xấu. Ta nói nàng xấu xa là vì… không phải ý nàng thực sự xấu, nàng đừng nghĩ như vậy…”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 43
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu