Chương 10

Tiết trời đầu xuân dịu dàng, cảnh vật trong núi sáng trong và tràn đầy sức sống. Hoa mai tuy đã qua mùa nở rộ nhất, trên cành vẫn còn sót lại những đóa trắng pha hồng, thưa thớt nhưng thanh nhã. Mỗi khi gió lướt qua, cánh hoa lại rời cành, chao nghiêng rồi phủ xuống nền đá xanh một lớp mỏng như tuyết.

Thanh Hành chuẩn bị một tiệc cưới nhỏ dưới gốc mai. Hôn lễ không phô trương, cũng chẳng có nghi thức linh đình, chỉ mời vài người bạn thân thiết trong tộc hồ ly đến chứng kiến. Giữa núi rừng yên tĩnh, bàn rượu giản dị cùng những cánh mai rơi đã đủ khiến ngày vui trở nên trọn vẹn.

Lan Thời là người đến sớm nhất, nàng ấy khoác chiếc áo hồ cừu màu hồng nhạt, sắc áo càng làm gương mặt thêm phần kiều diễm. Chỉ tiếc vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, nàng ấy đã ôm mặt khóc nức nở, dáng vẻ đáng thương khiến mọi người xung quanh đều không biết phải dỗ thế nào.

Hóa ra Lan Thời vẫn luôn nghĩ rằng sau khi sức khỏe nàng hồi phục, nàng sẽ rời khỏi ngọn núi này, trở về nhân gian rồi không bao giờ quay lại. Hiểu được nguyên nhân, nàng lập tức bước tới đưa khăn tay cho Lan Thời, kiên nhẫn an ủi mãi mới khiến nàng ấy dần nín khóc.

Không lâu sau, trưởng lão tộc hồ ly cũng đến. Ông có mái tóc cùng chòm râu bạc trắng, thần sắc nghiêm trang, từng bước đi đều mang theo vẻ uy nghiêm của một bậc trưởng bối. Ông đứng trước mặt hai người, giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó hướng mắt về phía Thanh Hành và cất giọng trầm ổn.

“Sơn Thần Thanh Hành, hôm nay thấy ngài cùng Triển thị Húc Ninh kết thành phu thê, toàn thể hồ tộc đều vui mừng và gửi lời chúc phúc đến hai người.”

“Hôm nay, ta lấy danh nghĩa trưởng lão hồ tộc, mong con từ nay có thể buông bỏ chấp niệm, giữ vững sơ tâm, dùng trách nhiệm của một vị thần linh để bảo vệ nàng một đời bình an, giúp nàng không còn phải phiêu bạt, cũng không phải chịu thêm ưu phiền.”

Ông ngừng lại một lát, giọng nói sau đó bớt đi vẻ trang nghiêm, mang theo sự ôn hòa của một người lớn dành cho hậu bối. “Mong hai con dù năm tháng đổi thay, non sông chuyển dời, tình cảm vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu, cùng nhau đi qua năm dài tháng rộng cho đến khi tóc bạc.”

“Nguyện núi Thanh Hành đời đời xanh tốt, hương mai quanh năm còn mãi. Nguyện hai con năm nào cũng được an khang, dù bạc đầu vẫn không rời khỏi nhau.”

Gió xuân đúng lúc tràn qua, những cánh mai trên cành đồng loạt rơi xuống, đậu trên vai hai người, có vài cánh còn rơi vào chén rượu đặt trên bàn đá. Cảnh tượng ấy giống như núi rừng cũng đang dùng cách riêng để chúc mừng cho đôi phu thê mới.

Lan Thời nâng chén rượu, trên mặt vẫn còn những vệt nước mắt chưa kịp khô nhưng đôi mắt đã cười đến chỉ còn một đường nhỏ. Những người bạn thân thiết lần lượt cạn chén, lời chúc tụng vang lên không ngớt, khiến khoảng sân dưới gốc mai tràn ngập tiếng cười.

Đến khi màn đêm buông xuống, gió trong núi trở nên se lạnh, còn hương mai lại càng rõ ràng, thanh sạch. Đám bạn bè vẫn không ngừng trêu chọc, vây quanh đưa hai người đến phòng cưới dưới chân núi. Sau một hồi ồn ào, họ mới chịu tiễn Thanh Hành vào động phòng rồi cười nói tản đi, để lại khoảng sân ngập niềm vui nhưng dần trở về yên tĩnh.

Sân vườn đã được nàng tự tay thu dọn từ trước. Trên khung cửa sổ dán chữ “Hỷ” đỏ thắm, trong phòng thắp những ngọn nến vàng, ánh sáng phủ đầy không gian, xua tan hơi lạnh từ bên ngoài. Thanh Hành trùm khăn đỏ, ngồi ngay ngắn bên mép chiếc giường trải gấm, hai tay nắm chặt chiếc khăn hỷ đặt trên đầu gối.

Chàng đã quen thuộc với nhân gian, từng chứng kiến không ít việc cưới hỏi nhưng đây là lần đầu tiên tự mình tuân theo nghi thức thành thân của người phàm. Nghĩ đến dáng vẻ bản thân trùm khăn, ngồi chờ nàng đến vén lên, trong lòng chàng không khỏi thấp thỏm. Chàng không biết mình có chỗ nào không đẹp, liệu dáng vẻ hôm nay có khiến nàng không vừa ý hay không.

Tiếng bước chân ngoài cửa dần đến gần. Một bước, rồi thêm một bước, mỗi âm thanh vang lên đều khiến nhịp tim Thanh Hành nhanh hơn. Chàng có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc của nàng, mùi hoa mai hòa cùng chút khói bếp trên y phục cũng theo khoảng cách thu hẹp mà trở nên rõ ràng.

Sự căng thẳng lan dần đến tận đầu ngón tay, khiến bàn tay đang nắm khăn hỷ của chàng bất giác run lên. Ngay sau đó, cánh cửa được đẩy mở, luồng gió từ bên ngoài tràn vào khiến ngọn nến trên bàn lay động, ánh sáng trong phòng cũng chập chờn theo.

Qua lớp vải đỏ phủ trước mắt, Thanh Hành chỉ nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của nàng. Nàng đứng lại nơi cửa, tầm mắt lập tức dừng trên người đang ngồi bên giường. Dù trước đó đã chuẩn bị tinh thần, đến lúc thật sự nhìn thấy cảnh này, trong lòng nàng vẫn không tránh khỏi hồi hộp.

Nàng kéo lại vạt áo, cố khiến dáng vẻ bản thân bớt lúng túng rồi từng bước tiến về phía chàng. Bước chân được đặt xuống cẩn thận nhưng trong căn phòng yên tĩnh, mỗi tiếng động vẫn hiện lên vô cùng rõ ràng.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 10
Lá Thư Gửi Sơn Thần