Chương 11

Thanh Hành nghe thấy nàng dừng lại ngay trước mặt. Tim chàng đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy bằng tai, bàn tay cũng siết chiếc khăn hỷ chặt hơn. Chàng không dám ngẩng đầu, chỉ hạ mắt xuống, chờ nàng dùng gậy hỷ vén lớp khăn đỏ đang che trước mặt.

Nàng nhìn thấy chiếc khăn trong tay chàng gần như bị vò thành một nắm, không nhịn được mà bật cười. Hóa ra người căng thẳng trong đêm nay không chỉ có mình nàng.

“Sao chàng lại căng thẳng đến vậy? Trong phòng này chỉ có ta thôi.”

Bàn tay Thanh Hành lập tức khựng lại, chàng ngập ngừng một lát mới thành thật đáp: “Ta sợ mình không khiến nàng vừa ý, cũng sợ nàng không thích dáng vẻ này của ta.”

“Bất kể chàng trở thành dáng vẻ nào, ta vẫn yêu chàng.”

“Trước kia là vậy, hiện tại cũng vậy, sau này vẫn sẽ không thay đổi.”

Nói xong, nàng dùng gậy hỷ nâng lớp khăn đỏ lên. Khi tấm vải được vén sang một bên, gương mặt Thanh Hành hiện rõ dưới ánh nến. Chàng mang theo vẻ ngượng ngùng hiếm thấy nhưng những lo âu và bất an trước đó cũng dần được lời nói của nàng xoa dịu.

“Đẹp lắm.” Nàng ngồi xuống bên cạnh chàng. “Có thể có được chàng, hẳn là phúc phận ta đã tu từ kiếp trước.”

Hai bàn tay tìm đến nhau rồi đan chặt. Nàng nhìn chàng, nghiêm túc nói: “Có thể cùng chàng bầu bạn trăm năm, cho dù sau đó phải chết, ta cũng không còn điều gì hối tiếc.”

Ánh sáng vui vẻ lập tức tràn vào đôi mắt Thanh Hành. Chàng nhìn nàng rồi hỏi: “Chỉ một trăm năm đã đủ sao?”

Nàng bật cười bất lực: “Nếu có thể ở bên chàng mãi mãi, vậy dù có thêm bao nhiêu lần một trăm năm cũng không bao giờ đủ.”

“Thật sao?”

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang chờ đợi câu trả lời, sau đó cúi xuống hôn tân lang của mình. “Thật.”

“Vậy nương tử nhất định phải giữ lời.” Thanh Hành đáp lại nụ hôn ấy, niềm vui không còn cách nào che giấu.

Sau một lát, chàng mới kể: “Từ khi nàng mất, ta đã tìm kiếm khắp trời đất, ngày này qua ngày khác không hề dừng lại. Có lẽ ông trời không muốn nhìn ta tiếp tục sa vào tuyệt vọng, cuối cùng đã để ta tìm được một phương pháp.”

“Phương pháp gì?” Nàng nhìn chàng, trong mắt hiện rõ vẻ khó tin.

“Phải chịu đựng nỗi đau xuyên tim suốt bốn mươi chín ngày để giữ linh hồn nàng không tan biến, sau đó tìm một vật làm thành thân xác. Chỉ khi hồn phách nhập được vào thân thể mới có thể đưa nàng trở lại từ cõi chết.”

“Ta đã chọn cây hoa mai gắn liền với bản thể của mình.” Thanh Hành nắm tay nàng, đặt lên lồng ngực chàng. “Như vậy, từ nay chúng ta sẽ cùng sống cùng chết. Nếu nàng chết, ta cũng sẽ không phải tiếp tục sống một mình.”

“Thanh Hành…” Cổ họng nàng nghẹn lại, không thể nói trọn một câu. Nàng chỉ còn cách đưa tay ôm lấy chàng, giữ thật chặt trong lòng. “Sao chàng lại ngốc đến vậy? Vì ta mà làm những chuyện này hoàn toàn không đáng.”

Thanh Hành lập tức ôm lại nàng. “Nàng không còn, ta cũng chẳng còn nơi để nương tựa giữa thế gian. Chỉ cần nàng có thể quay về, bất kể phải làm gì cũng đều đáng giá.”

Nếu thành công, chàng có thể đưa nàng trở lại. Nếu thất bại, ít nhất chàng cũng có thể cùng nàng rời khỏi thế gian, không phải tiếp tục chịu đựng nỗi nhớ bị năm tháng mài mòn đến kiệt quệ.

“Ta sẽ không bao giờ rời xa chàng nữa.” Nàng nói.

Chỉ một câu ấy đã khiến tất cả đau đớn Thanh Hành từng chịu trở nên xứng đáng.

“Đau lắm phải không?” Nàng không dám tưởng tượng chàng đã làm thế nào để vượt qua bốn mươi chín ngày với nỗi đau xuyên thấu xương tủy ấy.

“Nương tử hôn ta một cái thì sẽ không còn đau nữa.” Thanh Hành lập tức đưa mặt đến gần, chóp mũi chạm vào mũi nàng, ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ đặt trên gương mặt trước mắt.

Nàng đưa tay véo má chàng, sau đó ngẩng đầu, đặt môi lên giữa chân mày rồi từ từ hạ xuống, cuối cùng dừng lại trên môi chàng. Thanh Hành nhắm mắt, lưu luyến cảm nhận hơi ấm quen thuộc, bàn tay giữ lấy tay áo nàng như sợ chỉ cần buông lỏng, nàng sẽ lại biến mất.

Chàng cọ môi mình vào môi nàng, giọng nói mang theo sự thỏa mãn: “Quả nhiên không còn đau nữa. Chỉ cần có nương tử bên cạnh, dù phải chịu bao nhiêu khổ sở, đối với ta cũng không còn là khổ.”

Ánh nến tiếp tục lay động trong căn phòng, hương mai tỏa ra từ những nhành hoa trang trí quanh cửa, hòa vào hơi ấm giữa hai người. Không gian bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở cùng nhịp tim gần sát nhau.

Chiếc đuôi hồ ly của Thanh Hành từ phía sau quấn lấy nàng, lớp lông mềm cọ qua da mang đến cảm giác nhồn nhột. Nàng đưa tay vuốt dọc theo chiếc đuôi ấy, ngay sau đó cổ tay đã xuất hiện một dấu răng mờ do chàng để lại.

“Nhìn ta.” Thanh Hành cúi xuống, vùi mặt vào cổ nàng. “Hứa với ta, từ nay đừng bao giờ rời xa ta nữa.”

Nàng bật cười, đưa cổ tay đến gần môi chàng thêm một lần. “Được.”

Từ nay về sau, hai người cùng sống, cùng chết, bên nhau không rời. Năm dài tháng rộng, đời đời kiếp kiếp, chẳng còn điều gì có thể chia cách họ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Lá Thư Gửi Sơn Thần