Chương 45
Hai người trò chuyện rất nhiều, Ninh Trường Nhạc giảng giải vô cùng tinh tế, Cố Nghênh Khê cũng bắt đầu thấu hiểu nỗi lòng chẳng dễ dàng gì của phụ thân nhà mình. Đứa trẻ ngốc nghếch vốn vô ưu vô lự từ trước đến nay, làm sao hiểu được những luồng sóng ngầm mãnh liệt nơi triều đình ấy.
Đã là đêm khuya, bên trong phòng ngủ vẫn sáng rực như ban ngày. Ninh Trường Nhạc chủ động dắt tay Tiểu Càn Quân nhà mình, nắm chặt trong tay, mười ngón đan cài.
“Đừng sợ, Khê Khê nhà ta rất lợi hại, về sau sẽ còn lợi hại hơn nữa.” Ninh Trường Nhạc bỗng nhiên mỉm cười, nhớ lại lúc mình dỗ dành con trẻ cũng dùng giọng điệu này, trong bất tri bất giác thế mà đã nuông chiều người kia đến mức độ này rồi.
Thật hiếm thấy, Cố Nghênh Khê không vì câu nói đó mà nhẹ nhõm hơn. Nàng biết rõ lời này của phu nhân phần nhiều là để an ủi, nhưng nàng không thấy nản lòng. Nàng sẽ trưởng thành, sẽ trở nên lợi hại đúng như kỳ vọng của phu nhân.
“Phu nhân, ta sẽ… bảo vệ tốt… cho các người.” Đối tượng mà đứa trẻ ngốc muốn bảo vệ đã từ một mình Ninh Trường Nhạc biến thành cả gia đình này.
Trước kia, nàng chỉ muốn làm một Tiểu Càn Nguyên tốt nhất của Tĩnh An Hầu phủ, chỉ cần bảo vệ tốt cho phu nhân nhà mình là đủ. Nhưng hiện tại, nàng đã biết chuyện của tám đại thế gia.
Người cần nàng bảo hộ không chỉ có Ninh Trường Nhạc, mà còn có cha mẹ nàng, nhạc phụ đại nhân, và cả Nhất Nhất nhà nàng nữa. Người khác sẽ không vì nàng ngốc mà không bắt nạt nàng, ngược lại, sự yếu ớt của nàng sẽ biến thành thứ vũ khí sắc bén để kẻ khác đâm hướng về phía người nhà nàng.
“Đồ ngốc, có phải mệt mỏi lắm không?” Ninh Trường Nhạc giơ tay vuốt ve gò má của Tiểu Càn Quân nhà mình. Những ngày này vì phải luân phiên thao luyện, nét non nớt, bầu bĩnh trên mặt Cố Nghênh Khê đã biến mất, góc cạnh ngày càng rõ ràng, màu da cũng bị phơi thành sắc lúa mạch khỏe khoắn.
Nàng ấy đang không ngừng ép buộc bản thân phải trưởng thành.
Nghĩ đến đây, Ninh Trường Nhạc liền thấy xót xa, sống mũi cay cay, trong chớp mắt không kìm được mà rơi xuống một giọt nước mắt.
Từ khi thành hôn với nàng, Cố Nghênh Khê luôn tự ép mình phải nhanh chóng lớn lên. Hiện tại vì Hầu phủ phải đối mặt với kẻ thù, áp lực đè nặng lên vai đứa trẻ ngốc lại càng lớn hơn, thế nhưng nàng ấy chưa từng kêu khổ kêu mệt, cũng chẳng bao giờ oán than mình phải chịu bao nhiêu ủy khuất.
Nhưng Ninh Trường Nhạc đau lòng tiễn đưa ah! Vốn dĩ Tiểu Càn Quân nhà nàng có thể cả đời làm một đứa trẻ ngốc vô ưu vô lự, vậy mà giờ đây…
Cố Nghênh Khê ôn nhu nâng lấy gương mặt phu nhân, khẽ dùng chút lực nâng cái đầu đang cúi thấp của nàng lên, rồi hôn đi những giọt nước mắt đang lăn dài kia.
“Không vất vả… Khê… rất hạnh phúc.” Đứa trẻ ngốc dùng đôi môi kia triền miên mơn trớn.
Sao có thể vất vả được chứ? Nếu lúc này có vị thần tiên nào đi ngang qua, nhất định sẽ nghe thấy tiếng lòng của Cố Nghênh Khê: Nàng phải tạ ơn trời đất vì đã gặp được Ninh Trường Nhạc, trên đời này chẳng ai muốn sống một đời mơ màng hồ đồ cả.
Khựng lại nửa khắc, nàng lui thân mình ra, chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt Ninh Trường Nhạc, ánh mắt tràn ngập vẻ kiên định.
“Có phu nhân… chính là… việc may mắn nhất… đời này của Khê.”
Chân thành ái tình.
Kỳ thật Cố Nghênh Khê cao hơn Ninh Trường Nhạc không ít, là khoảng cách chiều cao rất dễ dàng để nhìn xuống nàng. Thế nhưng mỗi khi hai người đối thị, Cố Nghênh Khê luôn cố ý khiến tầm mắt của mình bình tề với Ninh Trường Nhạc.
Cho dù là một hành vi trong lúc vô tình, nhưng chưa một khắc nào nàng khiến Ninh Trường Nhạc cảm thấy bản thân không được tôn trọng.
“Có Khê Khê, tỷ tỷ mới là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.” Ninh Trường Nhạc chủ động duỗi tay, ôm chặt lấy Tiểu Càn Quân nhà mình vào lòng.
Nàng thầm nghĩ, kỳ thật đứa trẻ ngốc hiện tại đã hiểu chuyện như vậy, liệu nàng có thể nói rõ tình ý trong lòng mình cho người ta biết chăng?
Thấy phu nhân nhà mình chủ động nhào vào lòng, Cố Nghênh Khê đương nhiên là thuận theo tự nhiên ôm người đầy cõi lòng. Đôi tay khẽ dùng lực một chút liền bế Ninh Trường Nhạc ngồi vào lòng mình, thoải mái dễ chịu gác đầu lên vai phu nhân.
“Vậy… Viên Viên tỷ tỷ… muốn tạ ơn Khê thế nào đây?”
Đây là cái gì? Đây chính là được đằng chân lân đằng đầu! Chính là cho chút màu sắc liền muốn mở nhuộm phường, cho chút ánh mặt trời liền rực rỡ!
“Hửm? Khê Khê gọi ta là gì cơ?” Ninh Trường Nhạc không quá tình nguyện, có chút kháng cự việc Tiểu Càn Quân gọi mình như thế, nhưng đứa trẻ ngốc hiển nhiên lại xem đây là một loại tình thú.
Nàng ấy thậm chí còn ác liệt phả hơi thở ấm áp vào tai nàng, khẽ lặp lại: “Viên Viên… tỷ tỷ.”
Ninh Trường Nhạc duỗi tay bịt miệng Cố Nghênh Khê lại, vành tai ngứa ngáy không nhịn được mà giật giật hai cái để giảm bớt sự khó chịu này, nàng thầm đoán tai mình có lẽ đã đỏ bừng lên rồi.
“Không được gọi như vậy.”
Bàn tay Cố Nghênh Khê ở bên hông phu nhân vân vê dải thắt lưng, trông có vẻ như đang định giúp Ninh Trường Nhạc cởi áo tháo thắt lưng, cái miệng thì giả vờ ngoan ngoãn: “Vậy gọi là… phu nhân tỷ tỷ?”
“Có thể gọi phu nhân, cũng có thể gọi tỷ tỷ, nhưng không được gọi là phu nhân tỷ tỷ.”
Ninh Trường Nhạc bắt đầu giãy giụa, có chút ý muốn trốn tránh. Cố Nghênh Khê sao có thể cho phép chuyện này xảy ra, nàng ôm chặt lấy người, ép vào một góc đầu giường.
Lưng Ninh Trường Nhạc dán vào khung giường, cảm nhận được hoa văn điêu khắc trên giá giường gỗ cộm vào mình có chút khó chịu liền né về phía trước, thế nhưng lại vô tình tự đưa mình vào lồng ngực của Tiểu Càn Quân.
Cả hai cùng im lặng xuống, không ai nói năng gì nữa, chỉ có tiếng thở dốc dần trở nên dồn dập vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh. Trên giá đèn đầu giường, bấc đèn lẳng lặng cháy, thỉnh thoảng có ngọn lửa nhảy nhót phát ra tiếng ‘tách ba’ khe khẽ.
Tiếng sột soạt cởi áo nhỏ vụn vang lên, vị Tiểu Càn Nguyên họ Cố nào đó bắt đầu bận rộn. Cuối cùng cũng có người không chịu nổi bầu không khí ái muội quá mức nồng đượm lúc này, Ninh Trường Nhạc giữ chặt lấy đôi bàn tay đang tác loạn trên người mình của Tiểu Càn Quân.
“Nàng muốn làm gì?”
Y phục trên người nàng đã bị Tiểu Càn Quân cởi ra hơn nửa, lỏng lẻo khoác trên thân, ánh mắt như tơ, rõ ràng biết còn cố hỏi, lại càng khêu gợi ngọn lửa trong lòng Cố Nghênh Khê cháy rực hơn.
“Khê muốn… làm cái gì… phu nhân còn không biết sao?” Âm cuối ngân cao, giống như chiếc móc câu nhỏ dùng để câu cá, trêu chọc chính là vị Tiểu Càn Nguyên vô cùng không đứng đắn nhưng lại vô cùng đáng yêu này.
Hai người đã thân mật biết bao nhiêu lần, sự kháng cự không mấy kiên quyết kia của Ninh Trường Nhạc càng giống như mún cự còn nghênh hơn. Những phương diện khác không dám nói, nhưng ở chuyện phòng the, Cố Nghênh Khê luôn được coi là một Tiểu Càn Quân vô cùng tròn vai.
Nàng duỗi tay tháo dải thắt lưng trước ngực Ninh Trường Nhạc, dùng môi mình lấp kín đôi môi mềm mại còn định nói chuyện của người dưới thân. Y phục trút bỏ, bờ vai trần lộ ra của phu nhân trắng phát sáng.
“Ưm… đừng… trước tiên… đi dập… ưm… dập đèn đã.”
Ninh Trường Nhạc lúc này thực sự cảm thấy thẹn thùng. Mỗi khi thân mật, nàng đều không muốn hành sự dưới ánh sáng quá rõ ràng, ánh sáng xung quanh luôn khiến nàng vô cùng khẩn trương.
Cố Nghênh Khê là ai chứ? Nàng là người thề phải làm Tiểu Càn Nguyên tốt nhất của Tĩnh An Hầu phủ, đương nhiên là ngoan ngoãn nghe lời phu nhân nhà mình, lưu luyến không rời đứng dậy đem bấc đèn trong phòng thổi tắt từng cái một.
Nhưng trong lòng nàng đã hạ quyết tâm, lần sau, lần sau nhất định phải khiến phu nhân chấp nhận môi trường có ánh sáng, bởi vì nàng thực sự rất thích nhìn dáng vẻ của phu nhân khi thân mật.
Tiếng khóc nức nở không thể kìm nén, đuôi mắt ửng hồng quyến rũ, dáng vẻ bị nàng bắt nạt đến mức toàn thân đỏ bừng run rẩy, còn có cả những dấu vết do chính tay nàng lưu lại trên thân thể trắng ngần như bạch ngọc không tì vết của phu nhân.
Ninh Trường Nhạc đã bắt đầu có dự cảm, mấy ngày kế tiếp e là mình lại bị đứa trẻ ngốc không thành thật này giày vò đến mức toàn thân nhũn ra mất thôi.
Rõ ràng là xin nghỉ để tránh né ám toán, thế mà lại giống như tạo điều kiện thuận lợi cho Tiểu Càn Quân nhà mình ngày ngày làm những chuyện không thể miêu tả kia.
Nàng thực sự rất muốn hỏi Cố Nghênh Khê, tại sao lại ham thích chuyện trên giường đến thế, thậm chí từ khi hai người thành hôn đến nay, kỳ mưa móc của nàng cũng vì vậy mà trở nên ổn định và ngắn lại.
Ba ngày hai bữa là lại tới một lần, vào những ngày đặc biệt mỗi tháng, Ninh Trường Nhạc căn bản không cảm thấy cơ thể có chút gì khó chịu.
Bên trong thân thể nàng vĩnh viễn tràn ngập tín hương Càn Nguyên của đối phương, có đôi khi còn khiến Ninh Trường Nhạc mê muội, không chắc chắn liệu mình có còn kỳ mưa móc nữa hay không.
Hình như vào những ngày đặc biệt, ngoại trừ nhu cầu bản thân tăng lên, khôi phục nhanh hơn chút ra thì cũng không có gì khác biệt lớn cho lắm.
Ninh Trường Nhạc cũng không kháng cự việc làm chuyện thân mật cùng Cố Nghênh Khê, thậm chí mỗi một lần đều cực kỳ hưởng thụ. Nói thật, nàng cũng từ đáy lòng thích việc hành phòng cùng Tiểu Càn Quân nhà mình.
Thế nhưng… tên gia hỏa này thân mật với tần suất cao như vậy, Ninh Trường Nhạc có chút lo lắng, có lẽ Tiểu Càn Quân chỉ là nhất thời mới mẻ mà thôi? Qua cơn nồng nhiệt rồi, liệu có khi nào liền…
Cố Nghênh Khê phát hiện phu nhân nhà mình hôm nay có chút thất thần, nàng dừng động tác lại, lấy lòng hôn lên khóe miệng Ninh Trường Nhạc.
“Sao vậy? Phu nhân… không thoải mái sao?” Cố Nghênh Khê có chút lo lắng, duỗi tay lau đi những giọt mồ hôi mịn trên trán phu nhân, nghiêng người nằm xuống, ôm người vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng Ninh Trường Nhạc để trấn an.
“Không có, chỉ là có chút… không nhập tâm.” Ninh Trường Nhạc vùi đầu vào cổ Tiểu Càn Quân, nàng không biết phải nói thế nào, có lẽ chính là nhất thời có chút yếu lòng.
Nàng hưởng thụ sự si mê của Cố Nghênh Khê dành cho mình, nhưng lại không khống chế được mà lo âu, có lẽ sự xúc động hiện tại của Cố Nghênh Khê đối với nàng đều bắt nguồn từ cảm giác mới mẻ chưa từng trải nghiệm trước đây.
Nếu có một ngày, Tiểu Càn Quân mất đi sự nhiệt tình dành cho nàng, có lẽ bọn họ sẽ không còn thân mật thường xuyên như vậy nữa, lúc đó nàng biết phải làm sao đây?
Ninh Trường Nhạc không biết, nếu như Tiểu Càn Quân không còn thích nàng nữa, nàng biết tự xử thế nào đây.
Trong phòng ngủ vẫn tràn ngập tín hương vị vải của Ninh Trường Nhạc, đó là mùi hương Cố Nghênh Khê quen thuộc và yêu thích nhất, giống như bản năng khắc sâu vào xương tủy, dưới mùi hương này nàng luôn không thể khắc chế được dục vọng quá mức nồng đượm của mình.
Nhưng giờ phút này, nàng cũng từ tín hương mà đọc ra được sự bất an và chua xót của phu nhân nhà mình. Nàng không biết mình đã làm gì khiến phu nhân buồn lòng, chỉ có thể nương theo bản năng, gắt gao ôm chặt Ninh Trường Nhạc vào lòng.
Lực ôm quá mạnh mẽ giam cầm thậm chí khiến Ninh Trường Nhạc cảm thấy một tia đau đớn, nhưng kỳ dị thay, trong sự đau đớn ấy nàng lại cảm nhận được sự để tâm của Tiểu Càn Quân, chậm rãi bước ra khỏi cảm xúc sa sút.
“Phu nhân… Khê… Khê rất… thích phu nhân.”
Cố Nghênh Khê ngập ngừng mở lời, nàng không biết mình nên làm thế nào để nói rõ tâm tư của mình với phu nhân. Nàng cũng mới chỉ làm rõ lòng mình không lâu, rất sợ Ninh Trường Nhạc sẽ hiểu lầm ý của nàng.
“Nàng nói cái gì?” Ninh Trường Nhạc có chút không phản ứng kịp, cẩn thận xác định lại, hy vọng là bản thân hiểu theo đúng nghĩa kia, nhưng lại sợ hãi cái thích của đứa trẻ ngốc không phải là loại thích giống như nàng.
Hơn nữa Cố Nghênh Khê có thực sự hiểu rõ cái thích của mình là loại nào chăng? Trong mắt Ninh Trường Nhạc, Cố Nghênh Khê khẳng định là thích mình, nhưng từ trước đến nay, loại thích này đại khái là loại thích giống như đối với cha mẹ, đối với hài tử, đối với tiểu động vật mà thôi.
Cố Nghênh Khê không thèm xoay xở nữa, nàng phóng thích tín hương Càn Nguyên của mình ra, gắt gao bao bọc lấy phu nhân nhà mình. Chắc hẳn không có gì có thể so với việc tín hương tràn đầy dục vọng lúc này làm câu trả lời rõ ràng và trực quan hơn.
“Ta… ta là nói, ta thích… phu nhân… là loại thích… sẽ đối với phu nhân… sinh ra tình dục… ấy.”
Kỳ thật đứa trẻ ngốc rất sốt ruột, rất không muốn bản thân lúc bày tỏ tâm tư lại vẫn ở trong trạng thái lắp bắp như vậy, thế nhưng có đôi khi càng sốt ruột lại càng nói lắp, cố tình không theo ý nàng.
“Phu nhân… ta hiểu được… sự khác nhau của thích… ta đối với phu nhân… không giống với người khác.”
Lời đã nói ra miệng, Cố Nghênh Khê không muốn bỏ dở nửa chừng, cho dù nói năng gian nan, đứa trẻ ngốc cũng không vì vậy mà lựa chọn từ bỏ.
“Khê Khê, nàng…” Ninh Trường Nhạc giãy giụa, kéo giãn khoảng cách giữa mình và Cố Nghênh Khê. Nàng muốn ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Tiểu Càn Quân để xác nhận mình không nghe nhầm, cũng không hiểu sai ý.
Nàng đã thấy được, đôi mắt luôn giống như mắt nai con kia, lúc này ánh lên toàn là tình yêu khó lòng che giấu, con ngươi đen kịt như có ma lực kéo nàng vào trong đó không thể thoát ra.
Nàng vươn ngón tay, đầu ngón tay đặt lên đuôi mắt Cố Nghênh Khê, có chút ngơ ngác: “Là thích sao? Loại thích muốn đầu bạc răng long, loại thích giữa những người yêu nhau ấy sao?”
Cố Nghênh Khê nắm lấy tay phu nhân nhà mình, cúi đầu thành kính đặt lên đó một nụ hôn.
“Đúng vậy, phu nhân.”
“Muốn… đầu bạc… đến lão.”
“Muốn… sinh sinh… thế thế… không rời… không bỏ.”
“Muốn… giống như… câu nói… phu nhân từng dạy… vậy.”
“Một đời… một kiếp… một đôi người.”
Ninh Trường Nhạc mỉm cười, nụ cười vô thanh nhưng đầy thư thái. Dư âm nồng nhiệt vừa rồi còn chưa hoàn toàn tan hết, trên gò má nàng thậm chí còn vương nét hồng đà của tình dục.
Tiểu Càn Quân nhà nàng sở hữu một mái tóc dài mềm mại đen nhánh, giống như con người nàng ấy vậy, thuần khiết và mềm mại, khi được nắm trong tay liền ngoan ngoãn phục tùng như chủ nhân của nó.
Ninh Trường Nhạc nhẹ nhàng nắm lấy phần đuôi tóc của Cố Nghênh Khê, nơi đó đại khái là do một trận thân mật vừa rồi mà bị mồ hôi thấm ướt, cùng với những sợi tóc của chính nàng quấn quýt lấy nhau, giống như đường sinh mệnh của hai người, đã sớm hòa vào nhau từ lâu, khó lòng chia cắt.
Là nàng đã nghĩ sai rồi, nàng từ trước đến nay luôn mặc định Tiểu Càn Quân chỉ xem nàng như tỷ tỷ, như người nhà. Nàng luôn cho rằng mình khác biệt với người khác, sẽ tôn trọng và thấu hiểu Cố Nghênh Khê, đặt Cố Nghênh Khê ở một vị trí bình đẳng để đối xử.
Thế nhưng kỳ thật nàng cũng chẳng có gì khác biệt cả, nàng xem Cố Nghênh Khê như một bên cần mình dạy dỗ và dẫn dắt. Cho dù nàng có động tâm với đứa trẻ ngốc, nhưng cũng luôn đặt mình ở một vị trí cao hơn, nàng cho rằng mình cần phải dạy cho Cố Nghênh Khê thế nào là yêu.
Nhưng Tiểu Càn Quân nhà nàng lại trưởng thành và hiểu chuyện hơn nàng tưởng rất nhiều, bản năng đã hiểu được cách yêu một người. Trong quan niệm của Cố Nghênh Khê, yêu một người chính là chuyện một đời một kiếp, đời đời kiếp kiếp.
Kết quả là mình còn ở đó lo lắng Cố Nghênh Khê đối với nàng chỉ là nhất thời mới mẻ, còn lo lắng ngày nào đó Cố Nghênh Khê hiểu được ái tình lại đem ánh mắt chuyển dời sang người khác.
Thế nhưng trong lòng Cố Nghênh Khê, chỉ có một mình nàng, cũng chỉ nhận định một mình nàng mà thôi.
“Tiểu Cố tướng quân, liền thích tỷ tỷ như vậy sao?” Nàng vui sướng nhướng mày, đầu ngón tay mát lạnh dừng lại trên xương quai xanh của Tiểu Càn Quân lưu luyến, khi thì sang trái khi thì sang phải vẽ vòng tròn, có chút không đứng đắn.
“Phu nhân… nàng như thế này… giống như… kiểu Khôn Trạch… ăn chơi trác táng… hay trêu hoa ghẹo nguyệt… ấy nha.”
Dáng vẻ không đứng đắn hiếm thấy này của Ninh Trường Nhạc ngược lại khiến Cố Nghênh Khê có chút thẹn thùng. Mỗi khi phu nhân biến thành dáng vẻ cường thế mà ôn nhu như vậy, khí thế trên người đứa trẻ ngốc liền tự chủ động yếu đi vài phần.
“Sao vậy? Tiểu Cố tướng quân không thích tỷ tỷ như thế này sao?” Ninh Trường Nhạc như tìm được món đồ chơi mới mẻ.
Nếu để người khác bắt gặp cảnh tượng này, chỉ sợ đều không rõ hai người bọn họ ai mới là Càn Quân chiếm thế chủ động nữa.
“Không có, không có.” Cố Nghênh Khê liên tục lắc đầu, vội vàng thanh minh: “Không có không thích, phu nhân thế nào… Khê… đều thích.”
“Hừ hừ, thế còn tạm được, nếu dám nói không thích, sau này đừng hòng lại…”
Ninh Trường Nhạc đảo mắt một vòng, nghĩ tới điều gì đó, chủ động xoay người nằm sấp trên người Tiểu Càn Quân. Nhìn dáng vẻ e thẹn ngoan ngoãn kia của nàng ấy, tâm tính ham chơi liền trỗi dậy.
“Khê Khê có muốn thử xem… tư thế trên đồ sách kia không?” Nàng nói đầy ẩn ý, ghé sát vào tai Tiểu Càn Quân nhà mình, nhỏ giọng nói về một tư thế nào đó ở trang thứ 36 trên đồ sách.
Đôi mắt nai con của Cố Nghênh Khê chợt trợn tròn, bên trong chứa đựng một vũng ngân hà bị đánh vỡ, tinh quang lay động, rõ ràng mang theo cảm xúc khiếp sợ.
“Thế nào? Có muốn thử không?”
“Nhưng… nhưng có… có thể sao?” Cố Nghênh Khê nói lắp càng thêm lợi hại, vừa khiếp sợ lại vừa hưng phấn. Tư thế này nàng đã nghĩ tới từ lâu rồi, chỉ là trước kia phu nhân luôn không đồng ý mà thôi.
“Có thể, nhưng mà…” Ninh Trường Nhạc cố ý kéo dài giọng điệu, khơi gợi dục niệm của Tiểu Càn Quân lên, rồi lại để người ta lơ lửng giữa chừng.
“Nhưng… nhưng… nhưng mà… cái gì cơ?”
Tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một vang lên, Cố Nghênh Khê cảm thấy cổ họng mình lúc này có chút khô khốc, nhìn Ninh Trường Nhạc đang nằm sấp trên người mình, hai cơ thể dán chặt vào nhau không ngừng nóng lên.
Nhiệt độ cơ thể Ninh Trường Nhạc từ trước đến nay vốn thiên thấp, thân mình quanh năm mát lạnh mỗi khi được Cố Nghênh Khê ôm vào lòng tổng sẽ khiến nàng cảm thấy như mình đang ôm một khối nhuyễn ngọc trơn láng, thoải mái.
Thế nhưng lúc này, theo nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao của Tiểu Càn Quân phía dưới, ngay cả Ninh Trường Nhạc cũng cảm giác được cơ thể tiếp xúc với nàng ấy cũng bị kéo theo nóng bừng lên.
“Nhưng mà, nàng phải nghe lời ta, ta bảo động thế nào, Khê Khê chỉ được động thế ấy.” Ninh Trường Nhạc nhếch môi, tinh quang lóe lên trong mắt.
“Có làm được không? Tiểu Cố tướng quân ~”
Nàng cúi đầu ghé sát, môi chạm sát môi, là một khoảng cách mấp máy sắp hôn mà chưa hôn. Cố Nghênh Khê tận lực khắc chế dục vọng muốn chủ động đón nhận đôi môi đỏ mọng kia, bởi vì phu nhân nhà mình đã nói rồi, phải nghe lời, không được tự mình lộn xộn.
“Đương nhiên.” Cố Nghênh Khê nghe thấy chính mình trả lời như vậy.
Sau đó, hết thảy đều không giống nữa. Trong bóng tối lờ mờ, bóng dáng trắng muốt kia lay động trên người nàng, giống như cành liễu vừa yếu ớt lại vừa cứng cỏi đung đưa trong gió, thu hút toàn bộ ánh nhìn của Cố Nghênh Khê.
Nàng cam nguyện bị phu nhân nhà mình khống chế, phối hợp giao ra quyền chủ động.
Cố Nghênh Khê nhớ tới phu nhân nhà mình có một chiếc bộ diêu bằng phỉ thúy, mỗi lần phu nhân cài chiếc bộ diêu ấy, theo từng bước đi, những hạt châu rủ xuống sẽ nhẹ nhàng lắc lư, có đôi khi Cố Nghênh Khê sẽ nghịch ngợm duỗi tay giữ lấy không cho nó lộn xộn.
Cảnh tượng lúc này có chút tương đồng, nhưng lại có chút không quá giống. Dù sao Cố Nghênh Khê cũng rất tích cực phối hợp, sức lực Ninh Trường Nhạc nhỏ, tư thế như vậy thực sự quá tiêu hao thể lực, chẳng mấy chốc liền mềm nhũn người, không còn dùng được sức nữa.
Cố Nghênh Khê đành phải ngoan ngoãn hỏi một câu: “Phu nhân… ta có thể… động không?”
Không đợi được câu trả lời của phu nhân, đứa trẻ ngốc tự mình vùi đầu khổ làm, nàng cảm thấy có đôi khi cũng không thể quá nghe lời được.
Chuyện như thế này không cần thiết chuyện gì cũng phải trưng cầu ý kiến của phu nhân, dù sao Cố Nghênh Khê giờ cũng đã được coi là một Tiểu Càn Quân có khá nhiều kinh nghiệm rồi.
Hơn nữa, nàng cũng đã hỏi qua, phu nhân tuy rằng không nói lời nào, nhưng phản ứng theo bản năng đã đưa ra câu trả lời rõ ràng cho Cố Nghênh Khê, đó là sự vui sướng, là tán đồng, hay là cổ vũ.
Chịu không nổi, thực sự chịu không nổi, chẳng thể trách ai được, Ninh Trường Nhạc chỉ có thể tự trách mình đã đánh giá sai khả năng chịu đựng của bản thân, thành ra chỉ trong một thời gian ngắn, Ninh Trường Nhạc liền không chịu nổi sự kịch liệt như vậy.
Nàng rất mệt, nhưng Tiểu Càn Quân nhà nàng hiển nhiên đang lúc hứng khởi, không biết mệt mỏi là gì. Ninh Trường Nhạc chỉ kịp để lại một câu: “Nhớ kỹ… bế ta đi tắm… rồi mới…”, lời còn chưa dứt, chính nàng đã mơ màng ngủ thiếp đi, mất đi ý thức.
Nàng còn nhớ rõ có rất nhiều lần tỉnh dậy phát hiện trên người dính dớp khó chịu, đứa trẻ ngốc có đôi khi dây dưa quá mức, cuối cùng dứt khoát cứ thế ôm lấy thân thể đẫm mồ hôi của nàng mà ngủ.
Ninh Trường Nhạc thích sạch sẽ, không chấp nhận được việc mình mang theo một thân đầy mồ hôi đi ngủ, nhưng có đôi khi chính nàng cũng không xoay chuyển được kết quả này, chỉ có thể dặn dò trước với Tiểu Càn Quân nhà mình.
Vì thế cuối cùng, Cố Nghênh Khê mãn nguyện ôm phu nhân nhà mình tiến vào trong phòng ấm, chịu thương chịu khó tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho Ninh Trường Nhạc, một bên còn đang dư vị.
Mẫu thân đưa cuốn đồ sách thật không tồi, mỗi một tư thế bên trong đều mang lại cho nàng trải nghiệm mới mẻ, điều quan trọng nhất chính là phu nhân nhà nàng thế mà lại phá lệ bằng lòng chủ động cùng nàng nếm thử các tư thế khác.
Đứa trẻ ngốc đã bắt đầu mong đợi lần sau phu nhân sẽ lại bằng lòng cùng nàng trải nghiệm thêm nhiều tư thế nữa trên cuốn đồ sách nhỏ kia.
Dù sao cũng đã xin nghỉ, ngày hôm sau không cần phải đi luân phiên đương trị, Cố Nghênh Khê ôm phu nhân nhà mình thoải mái dễ chịu ngủ đến khi mặt trời lên cao. Việc này đã làm khổ Cố Tinh Dập, người từ sáng sớm tinh mơ đã mong ngóng được nhìn thấy mẫu thân của mình.
Đứa nhỏ từ sớm đã biết mẫu thân hôm nay được nghỉ không cần đi đương trị, còn đang mong chờ sớm có thể gặp được mẫu thân, kết quả…
Ăn xong bữa sáng liền bắt đầu chờ a chờ, chờ đến khi ăn bữa trưa, lại chờ a chờ…
Mãi cho đến khi đứa nhỏ không tình nguyện đi ngủ trưa, Cố Nghênh Khê lúc này mới mở mắt ra, mà phu nhân nhà mình vẫn đang ngủ say trong lòng.
Cố Nghênh Khê có chút kỳ lạ, trước đây không phải không có lúc giày vò lợi hại hơn, mỗi lần phu nhân tuy rằng sẽ ngủ nhiều hơn chút, nhưng từ trước đến nay đều tỉnh sớm hơn Cố Nghênh Khê.
Nàng cẩn thận hồi tưởng lại một chút, hôm qua kỳ thật cũng chỉ giày vò có đâu đó một hai ba bốn lần thôi mà…
Càng nghĩ càng có chút ngượng ngùng, có lẽ vẫn là do mình quá không biết tiết chế, dù sao hiện tại cũng không phải thời kỳ đặc biệt, Ninh Trường Nhạc thể lực không theo kịp là chuyện bình thường.
Cố Nghênh Khê chỉ ngoan ngoãn nằm im không động đậy, duy trì tư thế ôm phu nhân nhà mình, không giống như Ninh Trường Nhạc, mỗi lần tỉnh lại việc đầu tiên luôn là muốn gọi đứa trẻ ngốc thức giấc, để báo thù việc bị đối phương bắt nạt cả một đêm.
Kỳ thật ở những phương diện mà Ninh Trường Nhạc không chú ý tới, Cố Nghênh Khê đều đang nỗ lực chăm sóc nàng, thậm chí có thể gọi là dung túng nuông chiều.
Khi Ninh Trường Nhạc mơ màng mở hai mắt ra, đập vào mắt chính là ánh mắt ôn nhu tràn ngập tình yêu của Tiểu Càn Quân nhà mình.
“Khê Khê…” Giọng nàng có chút khàn khàn, thậm chí có chút ngứa ngáy, không nhịn được mà ho khan hai tiếng.
“Hửm? Phu nhân… sao vậy?”
Cố Nghênh Khê cảm thấy có gì đó không ổn, phu nhân nhà mình vừa mở miệng đã mang theo giọng mũi nặng nề, lại nghe thấy Ninh Trường Nhạc ho khan, tức khắc liền khẩn trương lên.
“Hình như… có chút không thoải mái… có lẽ… bị nhiễm lạnh rồi?” Ninh Trường Nhạc cũng cảm giác được điều bất thường, khi ho khan kéo theo cả vùng họng có vài phần đau đớn.
“Ta cho người đi mời đại phu.”
Vào những lúc cuống cuồng thế này, đứa trẻ ngốc lại quên mất việc nói lắp, vội vội vàng vàng đứng dậy vớ đại một bộ y phục mặc vào, vừa mở cửa liền gọi người mau đi mời đại phu.
Dáng vẻ hớt hải kia làm người ở ngoài cửa sợ khiếp vía, cả Hầu phủ đều bị nàng làm cho gà bay chó sủa. Rất nhanh tin tức đã truyền đến tai Dương Uyển Dửu, bà còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, liền bế theo đứa cháu ngoan nhà mình chạy tới Tùng Khê Viện.
Vừa mới bước chân vào cổng viện đã nghe tiếng la lớn: “Có chuyện gì vậy? Trường Nhạc làm sao vậy?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận