Chương 1
Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi bị chính vị hôn thê của mình tuyên bố từ hôn. Giản Ninh chẳng hề che giấu, thẳng thừng nói rằng cô ta đã yêu một người đàn ông khác, ngay trước mặt tất cả những người có mặt tại buổi tiệc.
“Đời người đâu thể chỉ sống dựa vào vài đồng xu lẻng xẻng trong túi.” Giản Ninh cười đầy châm chọc, đồng thời giơ bàn tay đang siết chặt tay người đàn ông bên cạnh lên, như thể muốn công khai cho tôi thấy lựa chọn của cô ta.
Tôi nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Giản Ninh, cảm giác tức giận vốn cuộn lên trong lòng lại dần nguội xuống. Tôi bình thản quay sang phía bảo vệ: “Nếu đã như vậy, hãy mời cô ta ra khỏi nhà tôi. Kể từ hôm nay, cô ấy không còn bất kỳ quan hệ nào với tôi nữa.”
Bước đầu tiên sau khi thức tỉnh khỏi thân phận nam phụ bia đỡ đạn chính là tránh xa nữ chính chỉ biết hút cạn mọi thứ từ tôi, coi tôi như một bàn đạp để cô ta từng bước tiến lên.
Người đàn ông đang nắm tay Giản Ninh lập tức sa sầm sắc mặt. Hắn ngồi trên xe lăn, bàn tay còn lại đều đặn gõ xuống tay vịn bằng kim loại, từng nhịp một phơi bày sự bất mãn đang âm thầm dâng lên.
Nếu người đứng trước mặt họ vẫn là Thời Kha từng vì Giản Ninh mà cắt đứt quan hệ với gia đình, có lẽ hắn còn kiêng dè đôi chút. Đáng tiếc, tôi của hiện tại đã không còn là kẻ ấy nữa.
Tôi giữ nguyên vẻ bình thản, ra lệnh cho bảo vệ đuổi luôn cả Bạc Uẩn đang ngồi trên xe lăn ra ngoài. Tôi thật sự không hiểu trước đây mình đã mắc phải thứ “não yêu đương” quái quỷ nào mà trong nguyên tác, dù bị làm nhục trước mặt mọi người, tôi vẫn cố hạ mình giữ Giản Ninh lại, sau đó còn miễn cưỡng nở nụ cười tiếp đón cô ta.
Bây giờ nhớ lại, tôi chỉ thấy bản thân khi ấy chẳng khác nào một kẻ mất trí. Đúng là xui xẻo đến mức không muốn nhắc lại.
Sau màn náo loạn trong buổi tiệc, không còn ai dám tùy tiện chọc giận tôi. Trước khi gặp Giản Ninh, tôi vốn là một kẻ ngang ngược, chẳng biết sợ trời cũng chẳng ngán đất.
Mẹ qua đời từ khi tôi còn nhỏ, tôi lại là đứa con duy nhất trong nhà. Bố thương chiều tôi hết mực, đúng nghĩa nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng để tôi phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào.
Nếu không phải những ký ức xa lạ đột nhiên tràn vào đầu, lại trùng khớp với mọi sự kiện lớn nhỏ từng xảy ra trong đời, kể cả những chuyện mà chính tôi cũng không còn nhớ rõ, có lẽ tôi tuyệt đối không thể tin được sự thật trước mắt.
Gia đình tôi, cuộc đời tôi, thậm chí cả số phận của những người thân bên cạnh tôi, tất cả chỉ là vài nét bút được tạo ra để làm bệ đỡ cho nữ chính Giản Ninh từng bước tiến lên.
Trong nguyên tác, nhân vật của tôi chỉ xuất hiện trong vài chương ngắn ngủi, thoáng qua đến mức chẳng để lại chút ấn tượng nào. Tôi là một kẻ hách dịch, chuyên bắt nạt người yếu thế, không phân biệt đúng sai, đầu óc chỉ chứa thứ tình yêu mù quáng.
Ngay từ lần đầu gặp Giản Ninh, tôi đã si mê cô ta đến mất phương hướng, thậm chí còn năn nỉ bố chủ động nhắc đến chuyện đính hôn với nhà họ Giản.
Tôi dùng tiền mua vô số trang sức cho cô ta, lại dựa vào các mối quan hệ của gia đình để xây dựng mạng lưới kinh doanh cho cô ta. Vì Giản Ninh, tôi không tiếc trở mặt với người thân, vênh váo khoe khoang tình yêu trước những kẻ yếu thế hơn nhưng gặp người có quyền thế lại sợ hãi không dám thổ lộ.
Dường như mọi khuyết điểm tồi tệ nhất của con người đều bị dồn hết lên người tôi, chỉ nhằm làm nổi bật sự ưu tú và hoàn mỹ của các nhân vật chính.
Cuối cùng, Giản Ninh dựa vào năng lực xuất chúng cùng mạng lưới quan hệ rộng lớn để bước lên đỉnh cao sự nghiệp. Còn tôi và gia tộc lại từng bước suy tàn, rơi vào cảnh sa sút không thể cứu vãn.
Thậm chí, chỉ vì mải miết đuổi theo bóng lưng của cô ta, tôi còn bỏ lỡ cơ hội gặp người cha già đang hấp hối lần cuối. Một cuộc đời như vậy, quả thực chỉ khiến người ta cảm thấy chán chường và đáng thương.
Tôi đỗ xe trong garage của chung cư, đưa tay day thái dương rồi lắc chiếc chìa khóa đang cầm trong tay, chậm rãi đi về phía trước. Một suy nghĩ không ngừng hiện lên trong đầu tôi.
Nếu tôi nhất quyết không bước theo con đường đã được sắp đặt sẵn, liệu kết cục của tất cả mọi người có thể thay đổi hay không?
Tôi còn chưa kịp tìm ra đáp án thì đã nhận thấy trước cửa nhà mình dường như có một người đàn ông đang đứng đợi.
Người đàn ông mang dáng vẻ mệt mỏi và có phần tùy ý, giữa những ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy đỏ. Khi nhận ra tôi anh ta ngẩng đầu, đôi môi mỏng nhả ra một làn khói trắng, khiến đường nét sắc sảo trên gương mặt trở nên mơ hồ.
Cả người anh chìm dưới ánh đèn nhạt của màn đêm, từ tư thế đứng đến ánh mắt đều toát lên vẻ phóng túng và khó nắm bắt.
Tôi lập tức thu lại dáng đi ngông nghênh cúi đầu bước đến trước mặt anh, thái độ cũng trở nên dè dặt hơn hẳn. Tôi nhỏ giọng gọi: “Anh.”
Sở Kỳ dập tắt điếu thuốc trong tay, không đáp lời, chỉ hơi ngẩng cằm về phía cánh cửa ra hiệu cho tôi mở khóa.
Nếu phải nói trên đời này người tôi sợ gặp nhất là ai, Sở Kỳ đứng thứ hai thì tuyệt đối không có người nào đủ tư cách đứng thứ nhất.
Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com
Anh là con nuôi của bố tôi, cũng là một con sói mang sẵn sự tàn nhẫn trong xương máu.
Tôi từ trước đến nay chẳng hiểu gì về công việc của công ty, ngày ngày chỉ biết chìm đắm trong những cuộc vui. Để sau này tôi vẫn có thể tiếp tục sống phóng túng, không phải bận tâm đến bất cứ chuyện gì, bố đã đích thân nuôi dưỡng Sở Kỳ thành người thay tôi gánh vác tất cả.
Nhưng tôi thực sự rất sợ anh.
Sở Kỳ ngả người trên chiếc sofa trong phòng khách, chiếc áo khoác đen dài đã bị anh tiện tay ném vào một góc. Bộ vest đen được cắt may vừa vặn ôm lấy cơ thể làm nổi bật vóc dáng cao lớn và đường nét mạnh mẽ của anh.
Tôi biết anh ghét tôi. Mà anh cũng biết, tôi chưa từng có thiện cảm với anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận