Chương 2
“Về phía nhà họ Giản, cậu định thế nào?”
Sở Kỳ không nhắc đến Bạc Uẩn. Tôi đoán anh đã dùng các mối quan hệ cùng tiền bạc để giải quyết ổn thỏa mọi chuyện bên đó, không để đối phương có cơ hội tiếp tục gây phiền phức.
Bạc Uẩn vốn là nam chính thực sự của cuốn tiểu thuyết. Dù bên cạnh Giản Ninh có vô số người được gọi là “tri kỷ”, cũng chẳng ai có thể lay chuyển vị trí của hắn. Xét về thân phận lẫn địa vị, hắn cũng thuộc hàng nổi bật nhất trong số những kẻ theo đuổi cô ta.
Chỉ tiếc hiện tại câu chuyện mới bắt đầu. Giản Ninh chưa bộc lộ tài năng để thu hút mọi ánh nhìn, còn Bạc Uẩn cũng chưa chính thức tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Bạc. Đối với tôi lúc này, hai người họ hoàn toàn không đáng để bận tâm.
Tôi ngồi bên cạnh Sở Kỳ, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối rồi đáp: “Em không có ý định gì cả.”
Sở Kỳ bật ra một tiếng cười lạnh. Nét cười thoáng hiện trên gương mặt anh chẳng những không khiến bầu không khí dễ chịu hơn, trái lại còn làm sống lưng tôi bất giác căng cứng.
Tôi từng nghe đám bạn xấu kể về sự đáng sợ của Sở Kỳ. Có kẻ từng chế nhạo anh là con chó do nhà họ Thời nuôi dưỡng, kết quả cuối cùng phải quỳ rạp dưới đất, vừa run rẩy bò bằng đầu gối vừa gào lên rằng mình mới là chó, cho đến khi da thịt bê bết máu rồi ngất lịm vì đau đớn.
Sở Kỳ là kiểu người một khi đã ghi nhớ thù hận thì nhất định sẽ trả lại đến cùng. Trước kia, mỗi lần gặp mặt tôi đều chủ động khiêu khích anh, còn bây giờ lại biến thành kẻ ngồi im, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng phải cân nhắc trước sau.
“Anh.”
Tôi lại gọi Sở Kỳ thêm một lần. Trong nguyên tác, gia tộc họ Thời bắt đầu suy bại kể từ sau cái ch//ết của anh. Vì cứu tôi, nửa năm sau Sở Kỳ đã bỏ m//ạng tại bến tàu chuyên dùng để tập kết hàng hóa của nhà họ Thời.
Thế nhưng sau khi được cứu, việc đầu tiên tôi làm lại là tìm bác sĩ cho Giản Ninh, người trước đó bị trói cùng với tôi. Khi ấy, cô ta đã được Bạc Uẩn đưa đi từ lâu, còn cảnh tượng thảm khốc tại bến tàu chỉ là một vở kịch do hai người họ phối hợp dàn dựng.
Toàn bộ hàng hóa trong bến tàu đều là vật phẩm cấm. Nhà họ Thời trở thành kẻ thua cuộc duy nhất, còn những người đứng sau âm mưu lại dễ dàng nuốt trọn miếng bánh béo bở mà gia tộc chúng tôi đã gây dựng.
Sở Kỳ nghiêng đầu nhìn tôi. Đôi mắt anh đen sâu, ánh nhìn sắc bén, mỗi khi quan sát người khác đều vô thức mang theo sự dò xét khiến người đối diện khó lòng che giấu bất kỳ điều gì.
“Anh, em không còn thích Giản Ninh nữa. Cô ta công khai làm nhục em trước mặt mọi người, cho nên em muốn hủy bỏ hôn ước với cô ta.”
Sở Kỳ bật cười, giọng nói nghe không rõ cảm xúc: “Chỉ hủy hôn thôi sao?”
Tôi dè dặt quan sát sắc mặt anh. Trước kia, người nhất quyết đòi cưới Giản Ninh là tôi, bây giờ kẻ khẩn khoản muốn thoát khỏi cô ta cũng vẫn là tôi. Tôi sợ Sở Kỳ vốn không có nhiều kiên nhẫn sẽ nổi giận vì sự thay đổi thất thường này.
Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ anh sẽ không thật sự tức giận với tôi. Dù sao trong tương lai, Sở Kỳ còn có thể hy sinh mạng sống vì đứa em trai này. Có lẽ tôi không nên sợ anh đến mức ấy.
Tôi lặng lẽ dịch người đến gần Sở Kỳ hơn rồi lên tiếng: “Anh, khi nhà họ Giản nhận được lời đề nghị đính hôn, họ chưa từng thể hiện rằng mình miễn cưỡng. Bây giờ Giản Ninh lại đổ toàn bộ lỗi lầm lên đầu em. Trước đây em yêu cô ta như vậy, chỉ cần cô ta nói một câu không đồng ý, em tuyệt đối sẽ không ép buộc.”
Nhận thấy ánh mắt Sở Kỳ càng thêm lạnh lẽo, tôi vẫn cố lấy can đảm nói tiếp: “Hai người họ khiến em mất mặt trước bao nhiêu người. Anh phải giúp em đòi lại công bằng.”
Sở Kỳ nhìn tôi một lúc rồi lấy từ trong túi áo ra một điếu thuốc, kẹp hờ nơi môi. Anh đứng dậy, nhặt chiếc áo khoác nằm ở góc phòng rồi tiện tay phủi qua lớp bụi vốn không hề tồn tại.
“Được. Ở nhà chờ đi.”
Hôn ước giữa tôi và Giản Ninh nhanh chóng được chính thức hủy bỏ. Sở Kỳ xử lý mọi chuyện gọn gàng, hiệu suất cao đến mức chẳng để cho bất kỳ ai có thời gian phản ứng.
Tôi còn đang nằm dài trên giường, đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh táo thì đã bị hàng loạt cuộc gọi từ người bố đang nghỉ dưỡng ở nước ngoài đánh thức.
“Con trai đổi ý, thích người khác rồi à?”
Tôi không dám nói thật chỉ đáp vài tiếng mơ hồ cho qua chuyện. Nếu để người bố vốn luôn bênh vực con trai biết tôi bị Giản Ninh công khai mắng chửi giữa thanh thiên bạch nhật, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa tổng giám đốc Thời sẽ cuống cuồng bắt chuyến bay sớm nhất trở về nước.
Tôi vội vàng chuyển sang chuyện khác, hỏi điều mình quan tâm nhất: “Dạo này sức khỏe của bố thế nào?”
“Khỏe lắm! Không khí ở đây trong lành, thời tiết cũng dễ chịu. Con ở nhà phải nghe lời tiểu Kỳ. Nó là một đứa tốt, nhất định sẽ không để con phải chịu thiệt thòi.”
Đương nhiên tôi biết Sở Kỳ sẽ không hại mình. Trong nguyên tác, anh thậm chí còn sẵn sàng giao cả mạng sống cho tôi.
Nhưng tất cả chỉ vì anh muốn báo đáp ân cứu mạng của bố. Sở Kỳ kính trọng ông, cũng từng hứa rằng sẽ dùng tính mạng để bảo vệ tôi. Còn tình cảm riêng anh dành cho tôi, e rằng chỉ có chán ghét, thậm chí mong tôi cách xa anh càng xa càng tốt.
Cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại cũng nhanh chóng tối đi. Tôi còn đang cố gắng nuốt xuống cảm giác bực bội vô cớ trong lòng thì cánh cửa phòng ngủ bất ngờ bị đẩy mở.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của tôi, Sở Kỳ đứng ngoài cửa, vẻ mặt không mấy kiên nhẫn. Anh liếc xuống chiếc đồng hồ hàng hiệu trên cổ tay, sự khó chịu hiện rõ trong ánh nhìn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận