Chương 105: Ly gián

Nhật Hàm nhìn thấy ở trên người Tuần Trường Thanh một thứ tình yêu cố chấp đến lạ. Rõ ràng yêu đớn đau đến thế, vậy mà vẫn khăng khăng gìn giữ. Nàng chỉ cảm thấy người ấy thật đáng yêu, nên không kìm được mà cúi xuống hôn khẽ lên môi nàng một cái.
Người đã mệt mỏi đến cực hạn bị động tác rất đỗi nhỏ bé ấy đánh thức. Tuần Trường Thanh khẽ nâng tay, mơ màng nhìn nàng. Ánh mắt ấy mông lung mà ngây thơ, chẳng hề giống một bậc đế vương. Điều đó khiến Nhật Hàm nghĩ rằng, nếu nàng không phải Hoàng đế, hẳn sẽ là một đứa trẻ vô cùng hồn nhiên và lãng mạn. Chỉ tiếc, thân phận này đã hủy hoại tất cả những điều tốt đẹp ấy.
Nhật Hàm biết, khi đại quân khải hoàn trở về, cũng chính là lúc sư phụ nàng-Đường Mạt-rời đi. Trong lòng sư phụ vốn chẳng có Đại Tề. Mọi thứ tuyệt đẹp mà Tuần Trường Thanh vẫn hằng nghĩ đến, thực ra chỉ là ảo tưởng; sau lớp mặt nạ kia là một gương mặt đáng sợ đến lạnh người.
Nàng đi đến phòng trà, rót một chén trà ngon, rồi quay lại chính điện. Tiểu Hoàng đế đã tỉnh, đang ngơ ngác nhìn nàng. Trong tay nàng ấy đã nắm chặt ngự bút, cất tiếng hỏi:
“Vệ Lăng Từ đã đến chưa?”
Nàng nhớ rõ, Vệ Lăng Từ nói đêm nay sẽ vào cung ở cùng nàng. Thế nhưng cửa cung sắp đóng, cớ sao vẫn chưa thấy người đâu.
Nhật Hàm đặt chén trà tỉnh thần trước án, nhìn vị quân vương si tình cố chấp đến tận cùng này, không khỏi khó hiểu mà hỏi:
“Tiểu bệ hạ, vì sao người lại yêu thích Vệ đại nhân đến vậy? Thậm chí còn không muốn nạp thêm Hoàng phu?”
Ngủ một lát, Tuần Trường Thanh cảm thấy khoan khoái hơn nhiều. Nàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, hàng mày giãn ra. Chờ đợi người mình mong nhớ, vốn là một chuyện đẹp đẽ. Nàng mỉm cười, đáp:
“Ta thích nàng ấy, nàng ấy cũng thích ta. Nếu đã như vậy, hà tất còn cần người khác chen vào? Trẫm chỉ cần một mình nàng ấy là đủ.”
Nhắc đến Vệ Lăng Từ, nụ cười trên môi Tuần Trường Thanh rạng rỡ vô cùng, khiến Nhật Hàm không biết phải nói gì thêm. Nàng khom người, lặng lẽ lui ra.
Nàng vốn không thích những quy củ chốn cung đình, nhưng vì phụng mệnh sư phụ nên đành miễn cưỡng ở lại. Giờ sắp phải rời đi, nàng lại cảm thấy nơi này không đáng sợ như lời người đời vẫn đồn đại. Hoàng đế cũng có tình. Chỉ tiếc, tình càng sâu, lại càng dễ trở thành tai họa.
Đèn nến trong điện Thiên Thu sáng suốt một đêm. Cung nhân trực đêm hầu hạ đến mỏi mệt. Đến lúc Hoàng đế thượng triều, tinh thần của không ít người đã sa sút, trái lại Hoàng đế lại thần thái sáng láng.
Trong buổi lâm triều, các đại thần tâu rằng đại quân chỉ còn nửa tháng nữa là sẽ về đến kinh thành, việc phong thưởng nên chuẩn bị từ sớm.
Tuần Trường Thanh tựa vào long ỷ, quầng mắt hơi thâm. Trong đầu nàng vẫn chỉ nghĩ đến chuyện đêm qua Vệ Lăng Từ vì sao đột nhiên không đến. Chẳng lẽ bị chuyện gì cản trở? Tâm trí rối bời, đến mức khi Đường Mạt gọi nàng, nàng cũng không nghe rõ.
Đường Mạt bước lên vài bước, nhìn rõ vẻ mặt nàng. Tuy tinh thần vẫn ổn, nhưng mi mắt cụp xuống, rõ ràng là chưa nghỉ ngơi. Nàng liếc sang Nhật Hàm, người sau khẽ lắc đầu. Đèn đuốc điện Thiên Thu sáng trưng cả đêm, tiểu Hoàng đế quả thật đã thức trắng.
Nàng lại cất tiếng hỏi:
“Bệ hạ, việc phong thưởng nên xử lý thế nào?”
Tuần Trường Thanh chợt hoàn hồn. Bắt gặp ánh mắt quan tâm của Đường Mạt, nàng hơi có chút ngượng ngùng, rồi nói:
“Chuyện phong thưởng, chờ Vệ Lăng Từ dâng danh sách công lao lên rồi hãy bàn.”
“Bệ hạ, đại quân theo lệ nên dừng lại ở ngoài thành năm mươi dặm. Chủ tướng nếu muốn vào thành, cần phải tháo bỏ binh khí.”
Người lên tiếng là Binh bộ Thị lang.
Tuần Trường Thanh ngồi thẳng dậy, quan sát người kia. Làn da ngăm sạm, tuổi chừng ba mươi, hẳn là từ trong quân đội từng bước leo lên chức vị Binh bộ Thị lang. Nàng nhận lấy tấu chương Nhật Hàm đưa tới, liếc nhìn một lượt. Chữ viết không hề cẩu thả, lại mạch lạc rõ ràng, có lý có cứ. Nàng không ngờ một người xuất thân dân dã mà văn bút lại xuất sắc đến vậy.
Nàng khẽ cười, nhưng nụ cười lạnh nhạt:
“Năm mươi dặm ngoài thành? Trẫm nhớ những năm trước, đại quân chỉ dừng cách mười dặm. Còn việc chủ tướng tháo binh khí mới được vào thành, trẫm chưa từng nghe qua. Khanh đây là sợ các nàng mang binh tạo phản sao?”
Vốn là lời nói rất hàm súc, nhưng qua miệng Hoàng đế lại trở nên trực diện đến mức không ai biết phải tiếp lời ra sao. Tựa như một câu bông đùa, nhưng trong đó lại ẩn chứa cái lạnh hiếm thấy giữa ngày xuân. Dọa cho Binh bộ Thị lang không dám hé môi thêm nửa lời.
Tuần Trường Thanh ngồi trên cao, gương mặt phủ một tầng lạnh lẽo. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến quần thần trong lòng run sợ. Cả triều không ai dám lên tiếng. Binh bộ Thị lang đứng giữa điện, càng không biết nên tiến hay lui, bị uy nghi nhàn nhạt của nữ đế dọa đến mồ hôi túa khắp người.
Hoàng đế cầm tấu chương hắn dâng lên, từng chữ từng câu đều vang dội đầy uy lực:
“Từ ty, tiên đế tại vị ba mươi năm, ngươi theo Bình Nam Vương chinh chiến Tây Nam hơn mười năm. Sau này khi Tần Lập được phong Hữu tướng, chức Thị lang bỏ trống, tiên đế mới đề bạt ngươi lên vị trí ấy. Tiên đế tin ngươi, trẫm cũng nên tin ngươi. Nhưng hôm nay, trong tấu chương của ngươi lại viết ra những lời như thế. Trẫm muốn hỏi, ly gián quan hệ quân thần, phải chịu tội gì? Kẻ lòng dạ bất chính như vậy, trẫm tuyệt đối không dùng.”
Có người tốn không ít tâm tư, hao phí biết bao tinh lực, mới viết ra bản tấu chương ngầm mang dụng ý khác này. Đơn giản là muốn nhắc nhở Hoàng đế phải đề phòng Vệ Lăng Từ công cao át chủ, nảy sinh lòng phản loạn.
Tuần Dực đứng đối diện Đường Mạt. Đối với việc Hoàng đế đột nhiên chất vấn, nàng không hề cảm thấy bất ngờ. Vốn dĩ nàng đã thiên vị Vệ Lăng Từ. Nay Vệ Lăng Từ lập công hiển hách, trong triều lại có người của mình. Nếu sau này còn tiến vào hậu cung, dựa vào Hoàng đế nắm giữ triều chính cũng là chuyện hết sức bình thường.
Bởi vậy, Tuần Dực không đứng ra cầu tình.
Đường Mạt nhìn Bình Nam Vương đang tỏ vẻ nắm chắc phần thắng. Nàng càng lúc càng không hiểu nổi suy nghĩ của ông ta. Lẽ nào ông ta không biết đạo lý thịnh cực tất suy? Hoàng đế bắt giữ Tuần Diệc Bạch, lại trục xuất hoàng tử Tây Phiên, vốn là để cảnh cáo ông ta: đừng tiếp tục nuôi dưỡng những ý nghĩ không nên có đối với ngôi vị hoàng đế.
Chẳng bao lâu sau, Cấm Vệ quân đã lôi Binh bộ Thị lang ra ngoài. Tiếng quát tháo từ bên ngoài vọng vào. Đường Mạt nghe mà chỉ muốn bịt tai lại. Trượng trách triều thần vốn là chuyện các triều đại đều có. Thời tiên đế, cảnh Ngự sử bị đánh bằng trượng cũng chẳng phải hiếm. Chỉ là hôm nay tận mắt chứng kiến, nghe tiếng gậy nện xuống da thịt, nàng bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn không tên.
Tiểu Hoàng đế đã nhẫn nhịn suốt bấy lâu, rốt cuộc cũng muốn ra tay; bất cứ vị Hoàng đế nào cũng không cam lòng làm con rối trong tay kẻ khác. Lần này là lần đầu tiên nàng lời lẽ sắc bén đến vậy, thần sắc nghiêm nghị, hình phạt cũng là nặng nhất: bãi miễn quan chức, vĩnh viễn không được bổ dụng.
Sau buổi lâm triều, bên trong điện Hàm Nguyên có phần lạnh lẽo, tiêu điều.
Đường Mạt vẫn chưa rời đi, trái lại còn lưu lại. Nàng nhìn thiếu nữ đang vò nhẹ mi tâm, khẽ thở dài một tiếng:
“Bệ hạ đêm qua không nghỉ ngơi tốt sao?”
Rõ ràng là dáng vẻ cả đêm chưa chợp mắt, lại thêm lúc lâm triều bị quấy nhiễu đến phiền lòng, nàng thực sự có chút không chống đỡ nổi, tựa người vào đó, ánh mắt nhìn người cũng lộ vẻ mơ hồ. Một vị Hoàng đế quyền cao chức trọng, đến cả hôn sự của chính mình cũng phải hao tâm tổn trí như vậy, nàng bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Nàng có thể ngăn cản triều thần dâng tấu lên Thái hậu, nhưng làm sao ngăn được Tuần Dực không tiếp tục nhúng tay vào chuyện liên quan đến Vệ Lăng Từ – quả thực quá khó.
Còn có chuyện của Viên Mạn và Tuần Diệc Tố, nàng đã đáp ứng Viên Mạn sẽ thay nàng ban hôn. Nay chỉ có thể để chính mình lập hậu trước, rồi mới ban hôn, như vậy hoàn cảnh của Viên Mạn mới có thể khá hơn đôi chút.
“Hôm qua tấu chương nhiều hơn một chút, nên ngủ hơi muộn. Đường khanh, tấu chương ngươi dâng trẫm đã xem qua. Ngươi vào triều chưa đầy ba năm, vì sao lại vội vã rời đi?”
Đúng vậy, lý do Đường Mạt hôm nay lưu lại chính là để từ quan. Những gì nàng có thể làm đều đã làm, thế lực của Tuần Dực trong triều nay không còn như trước. Ngoài thân phận thân vương và mười mấy vạn đại quân Tây Nam, những thứ khác đều không đáng lo.
“Bệ hạ hẳn cũng biết, thần chỉ vì nhận ủy thác của Vệ đại nhân nên mới đến đây phụ tá ngài. Thiên hạ vốn không có buổi tiệc nào không tan. Nay Đại Tề chính trị thanh minh, bốn bể yên bình, ngài lại là minh quân, thần không có lý do gì tiếp tục ở lại.”
Đường Mạt là người có địa vị chính trị cao trong triều đình, cũng là kẻ xoay chuyển càn khôn. Nhưng nàng lại khác với những người khác – nàng nắm quyền, song không ham quyền, thậm chí đôi khi còn chán ghét quyền lực.
Tuần Trường Thanh chưa từng tìm hiểu sâu về thân thế của Đường Mạt. Một người sống trên đời, ít nhiều đều có thân quyến, nhưng Đường Mạt thì không. Nàng không kết giao, không leo cao, suốt ba năm qua ra vào đều một mình, khiến người ta khó hiểu. Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy trên người Đường Mạt có một loại thần bí. Nhưng đã là quân chủ, không nên suy đoán hay dò xét bí mật của thuộc hạ.
Gạt bỏ những ý nghĩ hư vô ấy, Tuần Trường Thanh biết người hiền khó giữ, liền mỉm cười nói:
“Ngươi đã giúp trẫm rất nhiều, không biết trẫm có thể giúp ngươi điều gì không?”
“Thần chỉ một thân một mình, không thiếu vàng bạc, cũng không cầu gì khác, không cần bệ hạ giúp đỡ.” Đường Mạt khẽ cúi người, từ chối vừa phải, không quá mức.
Lời từ chối ấy lại khiến Tuần Trường Thanh không biết nói gì. Đường gia không phải danh môn vọng tộc, trong triều cũng không có danh vọng. Nay Đường Mạt quan cao chức trọng mà vẫn không cầu gì, thật khiến nàng khó hiểu. Nhưng lời đã nói ra thì không thể thay đổi.
“Vậy đi, hiện tại không thiếu, sau này tất sẽ có lúc thiếu. Lời hứa này trẫm giữ lại cho ngươi – chỉ cần ngươi mở miệng, trẫm nhất định giúp ngươi.”
Đường Mạt gật đầu đáp lại. Khi ra khỏi điện Hàm Nguyên, nàng nhìn thấy Nhật Hàm. Người sau lập tức bước nhanh theo, hưng phấn nói:
“Sư phụ, người định đi đâu? Về Giang Nam sao? Tiểu bệ hạ đêm qua không ngủ, dường như đang phiền lòng chuyện lập hậu. Người không đợi nàng lập hậu, đại hôn xong rồi mới rời đi sao?”
Giang Nam là nơi ở cũ của Đường Mạt. Nhật Hàm từng ở Giang Nam hai năm, sau đó đến Đệ Nhất Lâu, quen biết Vệ Lăng Từ, đã bảy tám năm chưa từng rời khỏi đế kinh. Nay cuối cùng cũng có thể trở về chốn cũ, cũng là một chuyện vui.
Đường Mạt đứng dưới bậc bạch ngọc ngoài điện, nhìn cành lá xanh biếc, lại nghĩ đến Tuần Trường Thanh.
Tuần Trường Thanh giống như những chiếc lá xanh kia. Khi nàng vừa tới đây, tính tình mềm mại, làm việc luôn nghĩ đến đại cục; nhưng trong xương lại có sự cứng cỏi giống như Tuần Dực. Lâu dần, nàng lại cảm thấy đứa trẻ này không giống Tuần Dực, mà càng giống sư phụ của nàng – Vệ Lăng Từ.
Tuần Dực không phải là một người cha tốt, nhưng lại là công thần có lợi cho triều đình. Có lẽ những năm qua vì bận rộn triều chính, luôn nghĩ đến tương lai của Bình Nam Vương phủ, hy vọng Hoàng đế nhớ tình thân mà trọng dụng hắn. Nhưng Tuần Trường Thanh không còn là đứa trẻ non nớt, nàng có suy nghĩ riêng, có người mình thích.
Tuần Dực lo rằng Vệ Lăng Từ sẽ nắm giữ triều chính, nhưng những việc hắn làm chẳng phải cũng như vậy sao?
Nàng đứng lặng hồi lâu, tiện tay hái một chiếc lá, nhìn bầu trời âm u, rồi quay đầu nhìn bậc bạch ngọc đã được cung nhân lau chùi không vương một hạt bụi. Nơi đó vừa rồi còn nhuốm máu tươi, cũng báo cho nàng biết rằng chuyện Tuần Trường Thanh lập hậu – đã không còn ai có thể ngăn cản.
Tuần Dực cố chấp lễ pháp, bảo thủ, cổ hủ ngoan cố – e rằng càng không thích hợp với triều đình đang cuộn trào tiến lên như hiện nay. Nếu hắn còn phản đối, giữa hai cha con sớm muộn cũng sẽ có ngày trở mặt thành thù, mà ngày ấy lại không phải điều Đường Mạt muốn thấy.
Tử Tấn đã ch3t, nhưng nàng vẫn chưa dám nói cho Hoàng đế biết. Khi nàng phát hiện cô gái ấy trong Thiên Lao, nàng chợt hiểu ra vì sao tiểu Hoàng đế lại sủng tín nàng đến vậy. Đến ch3t vẫn không tiết lộ bí mật của Hoàng đế, thà ch3t cũng không muốn trở thành phiền toái cho nàng.
Nàng mạo hiểm lừa dối Hoàng đế, giấu kín chuyện này, chỉ mong Hoàng đế sẽ không oán hận Tuần Dực. Bởi một khi Hoàng đế căm hận Tuần Dực, tất sẽ liên lụy toàn bộ Vương phủ – bao gồm cả mẫu thân sinh ra nàng, Liễu Oánh.
Mưa xuân từng đợt gào giăng, xé toạc bầu trời bằng những tia chớp lạnh lẽo. Trăm hoa trong cơn phong vũ mà úa tàn, chỉ kẻ đủ ngoan cường mới có thể tiếp tục sinh tồn.
Trong Thiên Thu điện vắng lặng, chẳng thấy một bóng người. Thanh Mộc nhìn tẩm điện trống không, biết ngay tiểu bệ hạ lại lén xuất cung. Nàng đích thân dẫn người canh giữ nơi này. Ngoài kia mưa gió dữ dội đến thế, nghĩ cũng biết sẽ chẳng có ai chọn lúc này để cầu kiến bệ hạ.
Tuần Trường Thanh dẫn theo Nhật Hàm, theo lối cũ đi vào từ cửa sau. Vừa bước vào, nàng đã được báo rằng Vệ đại nhân không có ở phủ.
Nàng hơi buồn bực. Tiêm Vân và muội muội vẫn đang ở trong phủ, Vệ Lăng Từ tuyệt đối không thể không có mặt, trừ phi nàng ấy không muốn gặp mình. Nhưng vì sao lại không muốn gặp nàng?
Tuần Trường Thanh không còn là thiếu nữ chưa cập kê, thích gì làm nấy như trước. Nay nàng là Hoàng đế, hiểu rằng mọi việc đều phải bắt đầu từ việc tìm ra nguyên nhân sai lầm. Nàng không hiểu vì sao Vệ Lăng Từ tức giận, nhưng nếu đã giận đến mức không chịu gặp nàng, thì đó tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Nghe tiếng mưa rơi, nàng đứng lặng ngoài thư phòng rất lâu. Nàng biết Vệ Lăng Từ đang ở bên trong. Màn mưa mênh mang lúc hoàng hôn càng khiến sắc trời thêm phần âm u trĩu nặng, tâm trạng nàng cũng theo đó mà chùng xuống.
Nước mưa mang theo hơi lạnh của ngày xuân. Tuy không rét buốt như mùa đông, nhưng tạt lên người vẫn khiến da thịt se lạnh. Nhật Hàm thấy nàng đứng mãi trước cửa không nói lời nào, bèn khuyên:
“Bệ hạ, hay là hồi cung trước đi. Đợi Vệ đại nhân trở về, người lại đến cũng chưa muộn.”
Y phục của mọi người đều khá mỏng manh, cứ đứng hứng gió thế này, sớm muộn cũng nhiễm phong hàn.
Tuần Trường Thanh nhìn sắc trời mờ mịt trong màn sương. Trong Hàm Nguyên điện còn chất đống tấu chương. Vệ Lăng Từ không chịu gặp nàng, chi bằng trở về trước, tránh để cả hai bên đều chậm trễ.
Chỉ là nàng vẫn không sao nghĩ ra, rốt cuộc mình đã chọc giận Vệ Lăng Từ ở chỗ nào. Chẳng lẽ là vì hôm ấy nàng nổi nóng với nàng ấy? Nhưng sau đó nàng đã viết thư xin lỗi, Vệ Lăng Từ cũng đồng ý vào cung, vậy vì sao lại thay đổi…
Tuần Trường Thanh ngoái đầu nhìn lại cánh cửa thư phòng. Cửa đóng kín mít, không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Nàng khẽ thở dài, cảm giác u ám trong lòng chẳng hề vơi đi chút nào. Nhận lấy chiếc ô từ tay Tiêm Vân, nàng lên xe ngựa từ cửa sau, quay trở về cung.
Khi xe đi ngang qua cổng lớn Bình Nam Vương phủ, nàng vén màn xe lên. Tòa vương phủ này từng mang đến cho nàng biết bao niềm vui, nhưng cũng chất chứa không ít bất hạnh. Người nơi đây, ai nấy đều từng căm ghét nàng. Ngay cả con ngựa của nàng, họ cũng chưa từng buông tha. Sau khi nàng ch3t, ngay cả con ngựa nàng tặng cho Vệ Lăng Từ cũng tuyệt thực mà ch3t.
Khi ấy, nàng đã nghĩ: đến loài ngựa còn nặng tình như thế, huống chi là con người? Nàng chỉ muốn sống sót, cũng chưa từng làm điều gì có lỗi với họ. Vậy cớ sao họ lại đối xử với nàng như thế?
Mãi đến sau khi đăng cơ, nàng mới hiểu. Quyền thế có thể khiến tất cả mọi người phát điên. Những tranh đấu nơi hậu viện, suy cho cùng cũng chỉ vì nàng nắm trong tay quá nhiều thứ thuộc về Vương phủ, khiến lòng người sinh ra đố kỵ.
Buông màn xe xuống, xe ngựa lăn bánh trở về hoàng cung.
Nàng vừa bước vào điện, lập tức bị đám cung nhân vây quanh, thay cho nàng bộ y phục đã ướt sũng. Thanh Mộc sai người mang tới một bát trà gừng xua lạnh. Nàng uống hết một bát, lại cảm thấy đầu nặng chân nhẹ. Bèn cho lui tất cả, tự mình tựa vào giường mềm, định chợp mắt một lát.
Nào ngờ, cái chợp mắt ấy lại biến thành một giấc ngủ say.
Bên ngoài sấm chớp cuồng nộ, mưa gió gào thét như điên. Mà nàng dường như đã đi đến một nơi xa xăm từ rất lâu trước kia. Giữa cõi hỗn độn mờ mịt, nàng vén màn mây sương, thấp thoáng nhìn thấy Lăng Vân Sơn.
Trong lầu các đã tồn tại suốt bao năm ấy, cây mai khiến người ta chán ghét kia vẫn còn đó. Nàng dừng bước trước gốc mai, mơ hồ nghe thấy từ trong thư phòng vọng ra tiếng tranh cãi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 105: Ly gián
Trường Thanh Từ