Chương 2: Công tử Tuần Trường Thanh

Kinh đô Đại Tề, từ xưa đã là chốn đế vương. Dòng lục thủy uốn quanh, men theo chân thành là con sông hộ thành khúc khuỷu quanh co. Trên mặt nước, thuyền hoa lững lờ trôi, ung dung nhàn nhã.
Phong cảnh kiều diễm, lầu son gác tía san sát nối nhau. Mưa bụi mịt mờ, chim én chao liệng. Trên những con phố rộng rãi, xe tứ mã phi vun vút, xe mui chạm mây nối đuôi không dứt. Phồn hoa thịnh thế, quả đúng là nơi Đại Tề đã an nghỉ dưỡng sức suốt bao năm qua.
Ở một góc phố khuất, có một tửu quán. Trước cửa người qua lại không nhiều, lại lệch khỏi con đường chính, thế nhưng bên trong đại sảnh lại chật kín khách khứa. Tiếng người huyên náo, tiểu nhị chạy tới chạy lui không ngơi nghỉ. Trên vai khoác chiếc khăn trắng, trong tay xách ấm trà, không ngừng châm thêm trà nóng cho những vị khách mới đến.
Trong một góc đại sảnh dựng một chiếc đài gỗ. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên đó. Tiên sinh kể chuyện là một lão giả ngoài bảy mươi, kiến thức uyên bác, râu bạc dài tới tận thắt lưng. Đôi mắt sáng quắc như có thể nhìn thấu lòng người. Ông đưa mắt nhìn khắp đám đông đang vừa uống rượu vừa ăn thịt, rồi khẽ hắng giọng.
Ông cất giọng hào sảng:
“Lần trước chúng ta nói đến chuyện Nữ Đế bình định biên cương. Trong đó, Viên gia Thiếu tướng quân công lao không nhỏ. Nhưng đúng vào lúc đại quân khải hoàn hồi triều, lại có một vị Vương gia họ Tuần dẫn binh ép cung. Chư vị đoán xem, kết cục ra sao?”
Ông cố tình treo khẩu vị của mọi người. Một nam tử đã ngà ngà men rượu tiện tay vốc một nắm đậu phộng ném về phía tiên sinh kể chuyện, trợn mắt quát lớn:
“Lão già, mau nói đi! Lần nào cũng bày trò câu người như thế. Không nói thì cút xuống, hại lão tử đến một ngụm rượu cũng nuốt không trôi!”
Người bên cạnh cũng cười ầm lên phụ họa. Việc làm ăn của tửu quán này náo nhiệt như vậy, phần lớn đều nhờ vị lão tiên sinh kể chuyện kia. Từ chuyện lý thú phố phường, chiến sự các nước, cho đến chuyện hoàng gia bí sử, ông đều kể vô cùng đặc sắc, khiến người nghe lưu luyến quên về.
Trên lầu, bên lan can, có một tiểu công tử đang nằm sấp. Khuôn mặt trẻ con non nớt, trên người mặc gấm vóc quý giá, vừa nhìn đã biết xuất thân bất phàm. Mái tóc đen dày được buộc gọn trên đỉnh đầu. Đôi bàn tay nhỏ trắng mịn như bánh bao mới hấp đang nắm chặt lan can gỗ lê sẫm màu. Đôi môi mím chặt, như đang giận dữ. Đôi mắt đen láy trừng trừng nhìn tiên sinh kể chuyện dưới lầu. Trong cơn tức giận, quanh người lại phảng phất khí độ quý phái, khiến người khác không dám khinh thường.
Thị nữ bên cạnh không hiểu vì sao nàng tức giận. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ, hẳn chỉ toàn là chuyện vui chơi. Vì thế nàng nhỏ giọng đề nghị:
“Tiểu Quận chúa, người muốn nghe kể chuyện sao? Nô tỳ đưa người xuống dưới nhé. Ở đây xa quá, nghe không rõ đâu.”
Đứa trẻ đang tựa bên lan can ấy, chính là ái nữ của Bình Nam Vương Đại Tề – Tuần Trường Thanh.
Mới chỉ là một hài tử năm, sáu tuổi, ngũ quan còn chưa nảy nở hết, hai má tròn trịa đáng yêu. Vốn dĩ chẳng thể gọi là không giận mà uy. Thế nhưng chỉ một ánh mắt quét qua, lại mang theo vài phần lệ khí hoàn toàn không thuộc về tuổi tác của nàng. Thị nữ quả thật bị dọa đến mức giật mình, vội vàng sửa miệng:
“Tiểu Quận chúa… không… Tiểu công tử…”
Tuần Trường Thanh rũ mắt. Mấy ngày trước, khi nàng mở mắt tỉnh lại, trong đầu vẫn ngập tràn làn nước sông lạnh buốt. Không một tia ấm áp. Nước sông tràn vào miệng, xộc thẳng xuống phế phủ, làm lạnh cả dòng máu ấm áp trong người, càng khiến trái tim đang đập kia như đông cứng lại.
Nàng không biết sau khi mình nhảy xuống, Vệ Lăng Từ đã thế nào. Chẳng lẽ thật sự đã gả cho Hoàng đế, trở thành mẫu nghi thiên hạ?
Vệ Lăng Từ, từ đầu đến cuối, quả nhiên chỉ là một tên lừa gạt khốn kiếp!
Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo non nớt của Tuần Trường Thanh lập tức nhăn lại thành một cục. Đúng lúc ấy, trước mắt nàng bỗng phủ xuống một bóng đen. Một ngón tay chọc nhẹ vào má nàng. Một giọng nói trong trẻo, mang theo ý cười vang lên:
“Tiểu công tử, ngồi đây trầm tư như thế, chẳng lẽ lại đang nghĩ xem lát nữa sẽ đi đâu chơi sao?”
Đột nhiên có bóng người xuất hiện, khiến nàng giật mình lùi lại phía sau. Đến khi nhìn rõ người trước mắt mặc y phục đỏ, nàng lại âm thầm mắng chính mình không phân biệt nổi thực tại với mộng cảnh. Người đứng trước mắt – Bình Nam Vương phi – chính là mẫu thân nàng, là Công chúa hòa thân từ biên cương, nhỏ hơn phụ thân nàng – Bình Nam Vương – hơn mười tuổi, làm kế thất.
Đường đường là Công chúa, cành vàng lá ngọc, vậy mà phải hòa thân sang nước khác, lại làm kế thất cho người, nàng cũng không hiểu khi xưa mẫu thân rốt cuộc đã nghĩ gì. Dù chỉ là nước phụ thuộc, cũng không nên tự chà đạp bản thân đến mức này.
Huống hồ phụ thân nàng – Bình Nam Vương Tuần Dực – quanh năm trấn thủ Tây Nam, rất hiếm khi trở về. Phần lớn thời gian, đều là mẫu thân nàng một mình chống đỡ cả Bình Nam Vương phủ. Thân phận cao quý là Vương phi, nhưng lại cô độc, quạnh quẽ.
Trong mộng, nàng nhớ rằng mẫu thân đã sớm quay về biên cương, từ đó về sau chưa từng trở lại, cũng không có bất kỳ tin tức nào. Trước khi nàng nhảy sông, thậm chí còn không biết mẫu thân là sống hay ch3t. Kiếp này, nàng nhất định phải trân trọng người hơn nữa.
Tuần Trường Thanh vóc dáng không cao, còn Bình Nam Vương phi A Na Yên Nhiên lại là người biên cương, lớn lên trên thảo nguyên, cưỡi ngựa bắn cung đều tinh thông, thân hình cao gầy. So với nàng – đứa trẻ năm tuổi – chiều cao thậm chí còn chưa đến eo của mẫu thân.
Vương phi đến Đại Tề đã bảy năm, y phục và trang sức đều mang phong cách Đại Tề. So với người Tề, nàng chỉ cao hơn một chút, ngoài ra hầu như không còn khác biệt.
Tuần Trường Thanh tự nhận mình đã sống hai đời, nhưng trước mặt Vương phi, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Huống hồ những chuyện trong mộng không biết thật giả, nàng không thể tùy tiện nói ra, tránh khiến mẫu thân lo lắng. Trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp đã lâu không có, nàng khẽ nhích từng bước nhỏ lại gần A Na Yên Nhiên, mím môi cười nói:
” Mẫu phi, con chỉ là không muốn nghe người kia kể chuyện, toàn là bịa đặt thôi.”
A Na Yên Nhiên ở trong phòng nghe được nửa câu, hàng mày liễu giãn ra, ánh mắt vô cùng dịu dàng. Nàng nắm tay con, dắt xuống lầu, từ tốn giải thích:
” Cũng không hoàn toàn là giả. Quả thực tằng tổ mẫu của con đã bình định biên cương, điều này không thể nghi ngờ. Con còn nhỏ, đương nhiên không hiểu chuyện năm xưa.”
Kiếp trước, nàng mơ mơ màng màng ở trên Lăng Vân Sơn gần mười năm, học được ăn chơi hưởng lạc. Mãi đến khi bị bắt, nàng mới biết bản thân thực ra chỉ là một công tử bột vô học, triều chính, quân sự, dân tình đều chẳng liên quan gì đến mình.
Cũng chỉ vì Vệ Lăng Từ bảo vệ nàng quá mức chu toàn. Tên lừa đảo đáng ghét…
Tuần Trường Thanh mím môi không nói, lặng lẽ theo sau Vương phi. Khi ra đến cửa, từ xa có một thanh niên mặc huyền bào, đầu đội kim quan bước tới. Nàng bĩu môi, trốn ra sau lưng mẫu thân, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức – đều là di chứng của những hình phạt.
Nhị hoàng tử Tuần Diệc Nhiên là con trai thứ hai của đương kim hoàng đế, do Hoàng hậu sinh ra. Bề ngoài khiêm tốn ôn hòa, nhưng là con của Đế Hậu, lòng dạ tàn nhẫn. Những hòa thuận bên ngoài, e rằng đều là giả vờ.
Tuần Diệc Nhiên cưỡi ngựa trắng, phong độ ung dung. Nhìn thấy xe ngựa của Bình Nam Vương phủ, hắn chớp mắt, liền trông thấy Tuần Trường Thanh đang trốn sau lưng Vương phi. Hắn nhảy xuống ngựa, ném roi cho tùy tùng, mỉm cười tiến đến. Sau khi hành lễ với Vương phi, hắn liền đưa tay kéo Tuần Trường Thanh lại.
Bất chấp nàng giãy giụa không muốn, hắn xoay nàng tại chỗ hai vòng, cười nói:
” Trường Thanh, thức ăn trong Bình Nam Vương phủ tốt quá nhỉ, muội lại béo lên rồi. Cẩn thận không ai thèm cưới. Hôm nay còn mặc đồ nam, đây là định đi dụ dỗ nhà ai, lừa về làm con dâu nuôi từ bé sao?”
Con dâu nuôi từ bé… nàng suýt nữa đã trở thành con dâu nuôi từ bé của Vệ Lăng Từ, đáng tiếc người ta không muốn.
Vừa được thả xuống, nàng liền chui vào lòng Vương phi, quay đầu nhìn hắn một cái. Không thể đắc tội hắn, nàng đành uyển chuyển nói:
” Nhị ca là trưởng, muốn cưới thì cũng nên là huynh cưới trước, muội còn nhỏ.”
Tuần Diệc Nhiên cười cười, rồi cáo biệt với Vương phi, ngữ khí ôn hòa, thái độ khiêm nhường.
Sau khi lên xe ngựa, Tuần Trường Thanh im lặng không nói. Vương phi nhìn nàng rõ ràng vẫn là một đứa trẻ, nhưng lại mang vẻ già dặn như ông cụ non, không khỏi bật cười trêu:
” Hôm nay con sao vậy? Nhất định phải mặc bộ đồ này, giả làm con trai. Lúc nãy gặp Nhị ca con lại còn lúng túng. Sao thế, trước đây hắn chọc giận con à?”
Biểu hiện của nàng rõ ràng đến vậy sao?
Tuần Trường Thanh ngẩng đầu nhìn mẫu thân, mở to mắt, ánh mắt chợt sáng lên, như thể vô tội nói:
” Mẫu phi, trong Vương phủ chỉ có hai chúng ta. Sau này con muốn giả làm nam nhi, như vậy sẽ tiện hơn… đợi con lớn rồi, con sẽ bảo vệ người.”
Giọng nói non nớt, khó mà tin được. Nhưng dáng vẻ nàng phồng má trợn mắt lại đáng yêu ngây thơ. Ánh mắt A Na Yên Nhiên khẽ động, sâu thẳm mà lạnh lẽo, rồi hạ mi cười nói:
” Tùy con, con vui là được. Phụ vương con không ở kinh thành, chỉ cần con bình an là tốt rồi.”
Dưới gối Bình Nam Vương không chỉ có mỗi Tuần Trường Thanh. Chính phi sinh hai con trai, chưa đến tuổi trưởng thành đã theo ông đến Tây Nam học tập quân sự, lăn lộn trong quân doanh.
Tuần Dực không phải người si tình. Hậu viện có trắc phi, tuy không có con trai thứ, nhưng có vài thứ nữ, đều đã xuất giá, không còn sống trong Vương phủ.
A Na Yên Nhiên xuất thân biên cương, tính tình hào sảng, nuôi dạy con cái cũng tùy tâm. Nếu không, kiếp trước đã không để nàng theo Vệ Lăng Từ lên Lăng Vân Sơn, một đi là mười năm.
Đi dạo bên ngoài nửa ngày, sắc mặt Tuần Trường Thanh lộ vẻ mệt mỏi. Nàng mới tỉnh lại chưa bao lâu, có lẽ vì cơ thể vẫn còn đau, cũng có thể vì ý thức chưa kịp thích ứng, nàng chỉ muốn tìm một người để dựa vào.
Nàng nhích lại gần, nắm lấy vạt áo mẫu phi. Vương phi tự nhiên hiểu ý.
A Na Yên Nhiên mỉm cười, ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói:
” Mệt thì dựa vào ta nhắm mắt lại, đừng ngủ, dễ nhiễm lạnh.”
Xe ngựa chậm rãi tiến vào Bình Nam Vương phủ – một tòa phủ đệ nguy nga hùng vĩ. Tước vị Bình Nam Vương là hai mươi năm trước do đương kim hoàng đế phong cho. Mẫu thân của Tuần Dực là Trưởng Công chúa Tuần Kỳ Hoan.
Năm đó, bà đoạt vị, mở ra tiền lệ nữ đế. Vốn là Trưởng Công chúa, không có huynh đệ, chỉ có một muội muội song sinh là Tuần Kỳ An. Nhưng bà không muốn kế vị, mà nhường lại hoàng vị cho em.
Sau khi nữ đế thoái vị, Tuần Kỳ An kế vị, nhưng chỉ vài năm đã băng hà. Dưới gối chỉ có một con trai là Tuần Tử Khiêm, thuận lý thành chương, ấu chủ đăng cơ. Thái Hoàng Thái Hậu phụ chính vài năm, triều chính ổn định, thiên hạ thái bình.
Tuần Kỳ Hoan nắm trong tay một nửa binh lực Đại Tề, lại mang thân phận Đại Trưởng Công chúa, có công phò tá ấu chủ. Sau khi Thái Hoàng Thái Hậu qua đời, bà dâng trả binh quyền. Nhưng hoàng đế lại giao binh quyền cho Tuần Dực, phong Bình Nam Vương phủ. Huynh hữu đệ cung, quân thần hòa thuận.
Một đoạn chuyện xưa, lưu truyền thiên cổ!
Những điều này, nàng đều nghe từ miệng Vệ Lăng Từ. Người đó lớn hơn nàng mười ba tuổi. Mẫu thân nàng là Ninh An Quận chúa Vệ Hiểu, tuy không có thực quyền, nhưng có phong ấp riêng, quanh năm ở Giang Nam, ít khi về kinh. Nhưng người ngoài, nhìn mọi chuyện lại rất rõ ràng.
Vệ Lăng Từ từng nói:
” Chủ nhỏ, quốc gia bất ổn. Bình Nam Vương công cao chấn chủ, nếu không sớm thu liễm, e rằng hoàng đế sẽ nghi kỵ trước.”
Khi đó nàng vừa cập kê, chỉ cười cho qua. Công thần sao lại bị đế vương nghi kỵ?
Nhưng sau khi bị bắt, nàng mới hiểu tâm tư của hoàng đế Tuần Diệc Nhiên. Binh quyền trong tay Bình Nam Vương đã uy hiếp đến hoàng vị của hắn. Đế vương xưa nay đa nghi, đều như vậy!
Sau khi vào phủ, Tuần Trường Thanh dính chặt vào người Vương phi. Cơn đau thấu xương lại dâng lên, khiến nàng bước đi khó khăn.
Vương phi thấy nàng như vậy thì yên tâm hơn. Mấy ngày nay lời nói hành vi của nàng đều có phần khác thường, không giống một đứa trẻ năm tuổi, thường nói ra những lời kinh người. Nay lại như bình thường, dính lấy nàng không chịu đi, bà cúi người ôm nàng vào trong, cười nói:
” Lớn thế này rồi còn làm nũng, mẫu phi sẽ ghét bỏ con đấy.”
” Mẫu phi sẽ không đâu. Con là do mẫu phi sinh ra, huyết thống tương liên, mẫu phi sẽ không ghét bỏ con gái của mình.”
Đứa trẻ, lúc cần làm nũng thì vẫn phải làm nũng. Nếu không, người thân cận sẽ cho rằng nàng bị quỷ nhập. Tuy nàng mới năm tuổi, nhưng cộng thêm mười lăm năm kiếp trước… đã là hai mươi tuổi…
Hình như còn lớn hơn cả Vệ Lăng Từ…
Tuần Trường Thanh tựa đầu lên vai mẫu thân, thở dài một hơi. Kiếp này, nàng không muốn gặp lại vị sư phụ bạc tình kia nữa.
Nghe hai chữ “huyết thống tương liên”, A Na Yên Nhiên khẽ nhíu mày không dễ nhận ra, rồi lại thản nhiên cười:
” Đúng vậy, mẫu phi có ghét phụ vương con, cũng không ghét tiểu công tử Tuần Trường Thanh của chúng ta.”
Trong Bình Nam Vương phủ chủ tử không nhiều. Thực sự có thể gọi là chủ nhân chỉ có A Na Yên Nhiên và Tuần Trường Thanh. Hai vị trắc phi ngày thường chỉ ở trong viện của mình, rất ít ra ngoài, gặp mặt cũng khó.
Trong phòng đã chuẩn bị trà nóng và điểm tâm. Vương phi đặt nàng lên nhuyễn tháp, vỗ đầu nàng, cười hỏi:
” Ăn chút điểm tâm không? Còn sớm mới đến bữa tối.”
Tuần Trường Thanh lắc đầu. Từ khi tỉnh lại, nàng không thích ăn đồ lạnh nữa. Trong lao ngục, ngày nào cũng là cháo nguội cơm lạnh, đến nước nóng cũng chưa từng được uống một ngụm, khiến nàng sợ hãi.
Dù điểm tâm có nóng, vào miệng cũng không bằng cháo nóng.
Mấy ngày nay tính tình nàng thay đổi lớn, Vương phi dĩ nhiên nhận ra. Bà sai người mang một bát cháo thịt nóng hổi đến, kèm theo điểm tâm.
Tuần Trường Thanh ngồi trên ghế, chân quá ngắn không chạm đất, đung đưa hai cái, đưa tay nhỏ cầm thìa, khuấy bát cháo nóng, vui vẻ ăn.
Bên tai là tiếng Vương phi phân phó hạ nhân.
Trong đầu nàng lại suy tính: có nên lừa mẫu phi đến Tây Nam hay không. Như vậy có thể biết phụ vương có thật sự mưu phản hay bị vu oan, quan trọng hơn là tránh gặp Vệ Lăng Từ.
Tóm lại – nàng không muốn bái Vệ Lăng Từ làm sư phụ!

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2: Công tử Tuần Trường Thanh
Trường Thanh Từ