Chương 56: Lựa chọn

Viên Mạn rời Ký Châu, một mạch đi về phương bắc, lặng lẽ không một tiếng động vượt qua biên thành.
Kinh đô của biên cương, kiến trúc có đôi phần tương tự Đại Tề. Quốc chủ cư ngụ trong hoàng cung nằm ở trung tâm đô thành, còn phủ đệ của hoàng thất và quý tộc thì quây quần xung quanh. Sau khi qua cổng thành tiến vào nội đô, Viên Mạn dần nhận ra, bất kể là lầu thành, phố xá, hay những cửa hiệu hai bên đường tấp nập người qua lại, tất cả đều treo đèn kết hoa, tựa như quang cảnh Tết xuân nơi Đại Tề.
Để tránh bị người khác nhận ra thân phận, nàng không dám mang theo binh khí quen dùng, chỉ đeo bên hông một thanh nhuyễn kiếm. Nàng dạo qua chợ hồi lâu, rồi tìm một khách điếm nhỏ nằm sâu trong con ngõ vắng để nghỉ chân.
Đêm xuống, đèn đuốc khắp thành sáng rực. Viên Mạn thay y phục dạ hành, cải trang xong liền ra ngoài. Đi trên phố, nàng phát hiện khắp nơi đều có binh sĩ tuần tra, từng tốp thay phiên nhau canh gác. Trong lòng nàng càng thêm nghi hoặc. Kinh đô biên cương nàng cũng từng đến, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh giới nghiêm ngặt đến vậy.
Binh lính cảnh giác cao độ, như thể hai quân sắp giao chiến, chỉ cần lơ là một chút là sẽ bị địch tập kích. Viên Mạn ẩn mình trong góc tối, nhìn những đội tuần tra qua lại không ngừng, lòng thầm kinh hãi.
Chẳng lẽ biên cương sắp xảy ra biến loạn?
Mà phủ Vương tử, nơi ngày thường xe ngựa như nước, uy nghiêm tráng lệ, lúc này lại đóng quân dày đặc. Những binh sĩ đứng gác trước cổng mặc quân phục giống hệt đám binh lính nàng vừa gặp trên đường, rõ ràng không phải phủ binh của Vương tử phủ.
Nàng vòng vèo đến cửa sau, nơi ấy cũng được canh phòng nghiêm ngặt. Viên Mạn tựa cả người vào tường, cảm giác như có kẻ bóp nghẹt yết hầu, khiến nàng khó thở.
A Tố đã ở biên cương sáu năm, nơi đây cũng có thế lực riêng của mình, không thể dễ dàng bị người ức hiếp. Huống hồ A Na Huyên càng không dám bạc đãi nàng. Nay nàng bị giam trong Vương tử phủ, chỉ có hai khả năng.
Thứ nhất, A Na đã đăng cơ làm đế, không còn muốn để A Tố trở thành nhược điểm trong tay người khác.
Thứ hai, A Na Huyên đã xảy ra chuyện.
Nhưng A Tố là Công chúa Đại Tề, biên cương dù thế nào cũng không dám ngang nhiên giam giữ nàng như thế. Viên Mạn không nghĩ ra khả năng thứ ba.
Nàng chỉ có một thân một ngựa, nếu xông vào, chưa chắc cứu được A Tố. Nhưng nếu không vào, lòng nàng lại chẳng thể yên.
Chỉ cách một bức tường, bên trong phủ cũng đã biến đổi nghiêng trời lệch đất.
Cửa sổ trong phòng mở hé. Người trong phòng chỉ có thể qua ô cửa nhỏ bé ấy mà nhìn thế giới bên ngoài. Gang tấc mà tựa nghìn dặm. Ánh trăng soi sắc trời xanh thẳm, dưới những hàng cây xa xa mờ mịt là cảnh xuân hoa đang độ nồng.
Dưới khung cửa sổ, Tuần Diệc Tố ngồi trên sàn. Nàng mặc một thân gấm trắng như tuyết, chính là phục sức của Đại Tề. Trên tay áo và gấu váy trắng, từng cánh mai tinh xảo được thêu bằng chỉ hồng nhạt. Mái tóc dài đen như mực chỉ được buộc gọn bằng một cây trâm mắt mèo màu lam sẫm. Dưới ánh trăng bạc, gương mặt trắng ngần càng thêm thanh nhã, cao quý.
Cánh cửa phòng đã lâu không mở, nay dưới ánh trăng nhàn nhạt, chậm rãi hé ra.
Nghe tiếng động, nơi khóe môi Tuần Diệc Tố nở một nụ cười phiêu dật. Nếu có người ngoài nhìn thấy, hẳn sẽ kinh ngạc-nụ cười ấy lại mang theo ý vị giải thoát.
Nhân thế này đẹp biết bao. Núi sông, dòng nước, ánh sáng rực rỡ, phồn hoa xa mỹ, trăm thái nhân sinh nối nhau ùa đến. Ai lại từng nghĩ đến cái ch3t? Dẫu là kẻ ăn mày bên đường, cũng vẫn mơ một giấc mộng trường sinh.
Nàng thu hồi tâm trí, nhìn người đang đứng giữa màn sương hoa phủ đầy đất.
A Na Yên Nhiên một thân hồng y rực rỡ chói mắt. Màu đỏ ấy phô trương mà lại cao quý, vui tươi. Đai ngọc thắt ngang eo, càng tôn lên vóc dáng thẳng tắp, thon dài. Tay áo phất phơ, phong thái ngẩng cao đầu đầy tự tin, khiến ngay cả Tuần Diệc Tố cũng phải khâm phục.
Nàng khẽ cười chua xót.
“Hôm nay Công chúa mặc bộ hồng y này thật đẹp. Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người khác tự thấy mình chẳng bằng.”
“Thật sao? Đã từng cũng có người khen ta như thế, nói rằng hồng y là màu sắc tôn lên phong thái của ta nhất.”
Đã từng…
Khóe môi Tuần Diệc Tố khẽ cong, dường như hiểu được ý vị trong lời nàng, bèn chậm rãi hỏi:
“Người ấy đâu rồi?”
Trong đôi mắt sáng thoáng qua một tia thương cảm khó nhận ra. Ánh sáng rực rỡ vừa rồi chợt tan biến.
A Na Yên Nhiên cảm thấy nơi đáy lòng nhói đau. Nỗi đau ấy từ rất lâu trước đã tồn tại đến tận hôm nay.
Đã từng có người nói với nàng:
Nàng đẹp. Sự rực rỡ của nàng đã tô thêm cho thảo nguyên một sắc xanh sinh động. Nàng giống như con tuấn mã tung vó vui vẻ nhất trên đồng cỏ.
Sau khoảnh khắc trầm mặc, A Na Yên Nhiên nhận lấy chiếc khay từ tay binh sĩ phía sau. Trên khay đặt hai chén rượu.
Nàng đặt khay xuống dưới chân Tuần Diệc Tố.
“Ta vốn muốn giữ ngươi lại thêm vài ngày, nhưng có người đã không chờ nổi nữa.”
Tuần Diệc Tố sững người.
Viên Mạn… cuối cùng vẫn đến.
Bất chấp sứ mệnh của chính mình.
Nhưng nàng đến thì có thể làm được gì? Chỉ một người, sao địch nổi thiên quân vạn mã? A Na Yên Nhiên nắm trọng binh trong tay, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để hai người họ rời đi.
Nàng chậm rãi tựa vào vách tường, mệt mỏi đến mức không còn thừa nổi một tia cảm xúc.
Nàng nhìn hai chén rượu trong vắt như nước suối. Trong lòng lặng lẽ nảy sinh một nỗi thương xót mềm mại của nữ tử. Tâm cảnh như đã tách khỏi cõi đời ấy khiến nàng đưa tay ra, nắm lấy chiếc chén lạnh buốt.
“Ta ch3t rồi, Đại Tề và biên cương ắt sẽ có một trận chiến. Dù Viên Mạn có ch3t, Đại Tề vẫn sẽ phái tân thủ tướng đến. Toan tính của Công chúa, cuối cùng cũng sẽ thất bại.
Ngươi hận Đại Tề, chẳng qua vì Đại Tề ép ngươi hòa thân, khiến ngươi phải chia lìa người yêu. Nhưng ngươi và ta đều hiểu, biên cương chưa từng ép ta đích thân đến đây, cũng như Đại Tề chưa từng ép ngươi phải gả đi.
Điều ngươi nên hận, chỉ có quốc gia của chính mình.
Là bọn họ đã vứt bỏ ngươi.”
A Na Yên Nhiên hơi cúi người, một tay bóp lấy cằm Tuần Diệc Tố. Móng tay đâm sâu vào da thịt. Sắc mắt u ám dần chuyển thành tàn nhẫn.
“Thì đã sao?
Biên cương hiện đã nằm trong sự khống chế của ta. Báo thù, cần phải từ từ mà làm. Ta sẽ để thiết kỵ của mình giẫm nát từng tấc đất Đại Tề.
Còn Tuần Dực thì sao? Hắn là Chiến thần của Đại Tề, nhưng nội loạn đã đủ khiến hắn không thể phân thân.”
Tuần Diệc Tố vốn định đáp lại rằng nàng chỉ đang mơ tưởng viển vông. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc cũng chỉ là cuộc tranh chấp bằng lời nói, nên nàng lại nuốt những lời ấy vào trong.
Nàng cúi nhìn dung nhan tiều tụy phản chiếu trong làn rượu trong suốt.
Nếu Viên Mạn nhìn thấy, nhất định sẽ mắng nàng không biết quý trọng thân thể mình.
Một giọt lệ rơi xuống chén, hòa lẫn cùng rượu.
A Na Yên Nhiên nhìn giọt lệ ấy, khẽ cười. Nụ cười kia mang theo vẻ bí hiểm khó dò.
“Hai chén rượu, hai sự lựa chọn.
Chén trong tay ngươi là độc tửu. Nhưng cái ch3t sẽ không đau đớn.
Còn chén đặt trên khay kia, sau khi uống vào, sẽ khiến ruột gan đứt đoạn, dung nhan hủy hoại hoàn toàn.”
Tuần Diệc Tố khẽ cau mày, nắm chặt chén rượu trong tay. A Na Yên Nhiên thấy thần sắc chán ghét của nàng, đôi mày thanh tú khẽ nhướng, lạnh lùng nói:
“Ngươi uống chén rượu trong tay, kẻ đang bồi hồi ngoài kia – Viên Mạn – xông vào tất sẽ bị vạn tiễn xuyên thân. Còn nếu ngươi uống chén rượu dưới đất, Viên Mạn sẽ mang thi thể của ngươi đi. Ngươi muốn ta phải đưa hai thi thể các ngươi cùng nhau trở về, hay để Viên Mạn mang thi thể ngươi hồi Đại Tề? Tự mình chọn.”
Dung nhan của nữ tử, chính là căn bản để tồn tại. Ch3t rồi lại bị hủy dung, e rằng chẳng còn ai nhận ra. Tay trái Tuần Diệc Tố chậm rãi vuốt ve gò má mình, ánh mắt bỗng nhiên dịu lại vài phần-A Mạn hẳn sẽ nhận ra nàng, sẽ không ghét bỏ nàng.
Thực ra, A Mạn, một mình ngươi hành sự, so với hai người do dự không quyết, vẫn tốt hơn nhiều.
Tuần Diệc Tố buông chén rượu trong tay, ngược lại nâng chén rượu đặt trên đất lên. Dưới ánh trăng ngưng tụ trong màn đêm, nàng dường như nhìn thấy trên chiến trường, Viên Mạn trong bộ giáp trụ, thân là nữ tử mà khí khái cân quắc, còn mạnh mẽ hơn cả nam nhi.
Nàng ngoảnh đầu, nhìn thẳng A Na Yên Nhiên, khóe môi khẽ cong lên, tựa như cười nhạo, lại như khuyên nhủ:
“Ta không hối hận. Công chúa, sẽ có một ngày ngươi hối hận. Tình này, vượt qua sinh tử. Một người đã ch3t, dung nhan còn có ý nghĩa gì?”
Dứt lời, nàng ngửa đầu uống cạn chén độc tửu, quyết tuyệt, không hối.
Chén rượu bỗng rơi xuống nền lạnh. Tuần Diệc Tố đau đớn co quắp trên đất, ánh mắt mơ hồ, khẽ nói:
“Người hòa thân vốn vô tình… ngươi và ta, sai chỉ vì tình quá sâu mà thôi.”
Ánh mắt A Na Yên Nhiên như mũi tên, chăm chăm nhìn người đang đau đến muốn lăn lộn trên đất, giọng lạnh lẽo:
“Viên Mạn nhìn thấy thi thể biến dạng, tất sẽ không còn để tâm đến ngươi. Cái ch3t của ngươi, chẳng qua chỉ thành toàn cho nàng đi tìm niềm vui mới.”
Tuần Diệc Tố khẽ mỉm cười, không đáp. Trong bụng như bị đao cắt, như có vạn con kiến cắn xé-địa ngục trần gian cũng chỉ đến thế này mà thôi. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nàng từ đầu đến cuối không nói thêm lời nào.
Thân thể đau đớn như bị vô số bàn tay xé thành từng mảnh, rơi rụng khắp căn phòng ẩm lạnh vô tình.
A Na Yên Nhiên nhìn người trước mắt vẫn quật cường, thần sắc thoáng hoảng hốt, lùi lại vài bước, bỗng xoay người, ánh mắt lạnh lại, hạ lệnh:
“Lập tức rút khỏi đây, không được để lại một ai.”
Đám binh lính rút đi, trong phủ càng thêm tĩnh lặng.
Ngoài tường, một thân ảnh lao vào, chạy một mạch xuyên qua tiền viện và khu vườn bách hoa đang nở rộ. Mọi cảnh sắc trong mắt nàng đều trở nên ảm đạm, phai mờ.
Viên Mạn dựa theo bản đồ tìm đến gian phòng của Vương phi. Cửa phòng mở sẵn, nàng lần theo ánh trăng nhàn nhạt mà tiến vào. Sợ kinh động người khác, nàng không dám thắp đèn, chỉ nhẹ bước dò dẫm, nhưng trong phòng không một bóng người, cũng không thể gọi tên A Tố, chỉ đành lần mò từng tấc bài trí.
Dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy bóng người áo trắng nằm bên cửa sổ. Nàng hoảng hốt tiến lên, nâng người trên đất dậy, giọng run rẩy:
“A Tố… A Tố, đáp ta một tiếng…”
Không có hồi đáp.
Gương mặt vốn trầm tĩnh của Viên Mạn càng thêm u ám. Nàng run run đưa tay đặt lên hơi thở của A Tố-khí tức mong manh như có như không khiến nàng càng thêm sợ hãi.
Nàng vội móc lọ thuốc trong ngực, đổ ra một viên, nhét vào miệng nàng, vừa lẩm bẩm:
“A Tố ngoan, mau mở miệng nuốt đi… A Tố, ta đưa ngươi trở về, gặp mẫu phi của ngươi, chúng ta sẽ thành thân như bao người khác… Ngươi đã mong chờ lễ bái đường từ lâu… ta đã chuẩn bị giá y, còn có động phòng… A Tố ngoan, ăn thuốc rồi sẽ có tất cả những điều đó…”
Viên Mạn khẽ thở, nhưng Tuần Diệc Tố dường như không nghe thấy, vẫn lặng im trong lòng nàng. Hồi lâu, chỉ còn tiếng thở dốc của Viên Mạn, viên thuốc trong tay vẫn không thể khiến nàng nuốt xuống.
Nàng hoảng loạn, bỗng thấy nơi khóe mắt A Tố còn vương nước mắt. Trong khoảnh khắc, nỗi sợ hãi biến mất, nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc A Tố, đôi mắt mờ sương bỗng khựng lại.
Nàng nuốt viên thuốc vào miệng mình, cúi xuống, tìm đôi môi nhợt nhạt của nàng, nhẹ nhàng ngậm lấy. Đầu lưỡi cạy mở hàm răng, chậm rãi nghiền nát viên thuốc, rồi truyền hết sang miệng nàng. Đầu lưỡi vẫn lưu lại nơi khóe môi, sau một hơi thở dài, nàng thì thầm:
“Đây là thuốc ngươi đưa cho ta, nói là có thể cứu mạng… giờ ta trả lại ngươi…”
Nàng ôm chặt A Tố, sợ hãi tột cùng mất đi người trước mắt. Nỗi đau như lưỡi kiếm sắc cắt đứt tia lý trí cuối cùng. Đầu lưỡi nàng lại một lần nữa tiến vào, khuấy động trong miệng nàng, vị đắng của thuốc lan tràn-chỉ mong A Tố có thể nuốt xuống.
Nuốt xuống… thì còn hy vọng, phải không?
Đôi mắt trong suốt dần trở nên u ám.
Tuần Diệc Tố không có lấy một phản ứng. Viên Mạn vẫn ôm nàng, như cây tùng xanh đứng lặng trong phòng. Nàng chậm rãi đứng dậy, trong khoảnh khắc, một giọt lệ rơi vào miệng, hít sâu một hơi-giọt lệ ấy thật đắng.
Ta không biết ngươi đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng ta chỉ biết, ta yêu ngươi.
Đời này không thể có được, ta sẽ thủ bên ngươi cả đời. Kiếp sau, ta sẽ đến sớm hơn, ta sẽ cầu xin bệ hạ-dù bị vạn người phỉ nhổ, ta cũng không tiếc.
Ánh đèn rực rỡ như điểm xuyết bầu trời, ngân hà sao rơi.
A Tố, ta ngày ngày ở bên ngươi, được không?
A Tố, ta đã chuẩn bị giá y, còn tìm bà mối-dẫu không có lệnh cha mẹ, cũng có thể coi như danh chính ngôn thuận.
A Tố, ta đã mời rất nhiều bằng hữu đến dự lễ…
Ngoài Vương phủ, trên con đường lớn, xuất hiện hai con ngựa.
A Na Yên Nhiên quay lại, ngồi trên lưng ngựa. Đôi mắt lạnh lẽo như băng chợt lóe lên một tia biến sắc.
Thuộc hạ bên cạnh bỗng hỏi:
“Công chúa, cứ thế thả cho Viên Mạn đi sao?”
A Na Yên Nhiên kẹp chặt bụng ngựa giữa hai chân. Nàng không còn vẻ hung hăng dọa người như khi đối diện Tuần Diệc Tố ban nãy nữa; trong mắt lúc này chỉ còn ánh nhu hòa đặc hữu của nữ tử.
“Ả ta đã không còn là thủ tướng biên thành, gi3t cũng vô ích. Chỉ cần Tuần Diệc Tố ch3t đi, sẽ không còn ai biết ta đang ở biên cương. Điều ngươi cần làm là chiêu binh luyện mã, sớm ngày khởi binh, công phá biên thành.”
Viên Mạn, Tuần Diệc Tố… đoạn đường còn lại, các ngươi hãy tự mình bước tiếp. Nếu không đi nổi, cũng đừng oán hận ta.

Bầu trời Đế Kinh mây đen vần vũ. Tà phong hiu hắt, chẳng mang đến nổi một tia mát lạnh, trái lại vô cớ khiến lòng người thêm nặng nề, bức bối.
Trước cửa Hình bộ, chiếc trống kêu oan lại bị người gióng lên. Dân chúng vây quanh xem náo nhiệt, chỉ thấy một phụ nhân tay dắt hai đứa trẻ, vừa khóc vừa kêu oan thảm thiết. Một mình mang con trai con gái đến cáo trạng, trông chẳng khác nào những màn kịch thường thấy: kiện một vị quan nào đó bỏ vợ cưới người khác, coi thường vương pháp.
Cảnh tượng náo nhiệt như thế, những kẻ thích xem chuyện đương nhiên chen chúc vào nghe ngóng. Ai ngờ sau khi nghe xong đơn trạng của phụ nhân trên công đường, ai nấy đều thấy cụt hứng. Không phải chồng nàng bỏ nhà theo người khác, mà là đã mất tích mấy ngày; hơn nữa, trong thôn còn có mấy nam đinh khác cũng đồng loạt mất tích, bặt vô âm tín.
Người mất tích, vốn chỉ cần báo lên quan phụ mẫu địa phương là được, đâu cần kinh động đến Hình bộ. Nhưng phụ nhân lại nói, quan địa phương chẳng buồn để tâm, bất đắc dĩ lắm, dân làng mới góp tiền lộ phí, đưa nàng lên tận Đế Kinh cáo trạng.
Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Nhưng chẳng biết vì sao lại kinh động đến cả bệ hạ. Hình bộ không thể không tiếp nhận vụ án này, lập tức phái người đi điều tra.
Mưa xuân sấm động, nói đến là đến.
Tuần Trường Thanh từ trong cung bước ra. Nàng không mang theo ô, lại chẳng thể chờ mưa tạnh, đành sai người chuẩn bị xe ngựa hồi phủ. Dù có cẩn thận đến đâu, giày cũng vẫn bị ướt.
Mấy ngày gần đây, nàng liên tục bị bệ hạ giữ lại trong cung, không thể trở về Vương phủ. Không gặp được Vệ Lăng Từ, quả thật khó mà chịu nổi. Bởi vậy, người còn chưa vào Vương phủ, nàng đã quay đầu đến thẳng Quận chúa phủ.
Vệ Lăng Từ thấy giày nàng ướt sũng, liền sai người mang nước nóng tới, bảo nàng tắm rửa trước để xua tan hàn khí; lại sai người sang Vương phủ lấy quần áo sạch cho nàng thay.
Sau một hồi bận rộn, sắc trời dần dần tối sầm lại.
Tuần Trường Thanh ngồi trên giường của Vệ Lăng Từ, khoác một lớp trung y mỏng. Nàng tự tay lau mái tóc còn ướt nơi đuôi tóc. Gò má đỏ hồng, đôi mắt hoa đào cong cong thành một đường khi cười, rồi kể cho Vệ Lăng Từ nghe chuyện trong cung:
“Chuyện phụ nhân kia đến cáo trạng, ta vừa nghe đã đoán ngay là kiệt tác của sư thúc. Ta chỉ thuận miệng nói một câu trước mặt bệ hạ, lập tức thu hút sự chú ý của người. Sau đó, người liền hạ lệnh cho Hình bộ điều tra rõ vụ này.”
Vệ Lăng Từ nhận chén trà gừng từ tay Tiêm Vân, cẩn thận thổi nguội, rồi mới đưa cho nàng, không khỏi hỏi:
“Ngươi đã nói thế nào?”
Trà gừng hơi cay, nóng rát cổ họng. Tuần Trường Thanh vừa nhấp một ngụm, liền cảm thấy hơi nóng trong người càng bốc lên mãnh liệt. Vị cay xộc thẳng lên đầu lưỡi, nàng liền lè lưỡi, tự lấy tay quạt quạt cho mình, rồi đáp:
“Ta chỉ nói một câu: ‘Dân vi quý, xã tắc thứ chi.'”
Triều đình hiện nay đã là cảnh gió lay cỏ động. Dưới vẻ yên bình kia là một vòng xoáy mà Hoàng đế đang dốc sức đè nén.
Hoàng hậu chính là trung tâm của vòng xoáy ấy. Bị giam cầm quá lâu, Tuần Diệc Nhiên càng ngày càng nôn nóng. Trên triều, hắn đã nhiều lần bị Hoàng đế quở trách. Gần đây, Thiệu gia cũng hành động vô cùng kín đáo. Tuần Trường Thanh mơ hồ đoán rằng điều này có liên quan đến Mục Trần.
Từ Khác chẳng biết đã đi đâu. Còn Vương Bình Quân thì bị hắn đuổi khỏi Lăng Vân Sơn, như chó nhà có tang mà lang bạt khắp nơi.
Tuần Trường Thanh vì chuyện bị hạ thuốc mà đã sớm ghi hận hắn. Nay nắm được cơ hội, nàng đương nhiên không dễ dàng buông tha. Nàng sai người phế bỏ võ công của hắn, rồi ném vào khu rừng phía sau núi Lăng Vân để nuôi sói. Sống hay ch3t, tất cả đều tùy vào số mệnh của hắn.
Dĩ nhiên, chuyện này không thể nói cho Vệ Lăng Từ biết, để tránh nàng phải lo lắng.
Sau khi trở thành người nắm quyền ở Lăng Vân Sơn, Mục Trần gần như dốc toàn bộ nhân lực và vật lực vào việc tìm kiếm quặng sắt. Người đông thế mạnh, ắt sẽ có kết quả.
Tuần Trường Thanh so với trước kia đã thận trọng hơn rất nhiều. Hoàng đế thường xuyên triệu nàng vào cung. Hai người thỉnh thoảng lại bàn luận đôi câu về những đại sự trong kinh.
Tuy Tuần Trường Thanh tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện của Hoàng hậu, nhưng nàng vẫn mơ hồ cảm nhận được ý định phế hậu của bệ hạ ngày một rõ ràng. Chính vì thế, nàng mới cố ý thả chút tin tức cho Tuần Diệc Nhiên, như thêm củi vào lửa, khiến tình thế càng thêm nóng bỏng.
Ở bên ngoài, nàng hành sự cẩn trọng, kín kẽ. Nhưng trước mặt Vệ Lăng Từ, nàng vẫn luôn là dáng vẻ ngây ngô chẳng hiểu chuyện.
Chén trà gừng mới uống được một ngụm đã bị nàng đặt xuống. Bề ngoài thì ngoan ngoãn, nhưng đôi mắt lại chớp liên hồi, cứ đảo quanh phía sau lưng Vệ Lăng Từ, khiến nàng ấy phải trừng mắt trách:
“Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì? Trà gừng không uống, trung y cũng chẳng chịu mặc cho đàng hoàng.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 56: Lựa chọn
Trường Thanh Từ