Chương 7: Đánh thức

Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh, xanh trong đến thấu tận đáy lòng. Sau cơn mưa, không khí đặc biệt thanh tân, trong đình viện cỏ cây xanh thẫm, bậc ngọc lan can ánh lên sắc biếc non. Khóm trúc non ngoài cửa sổ phía nam sau một trận mưa đẫm nước, lại vươn mình càng nhanh hơn; chỉ qua một đêm, đã cao đến nửa người.
Đêm qua, Tuần Trường Thanh trằn trọc mãi không sao chợp mắt. Sáng dậy, dưới mắt không khỏi lộ ra một quầng thâm nhàn nhạt. Vương phi hỏi han mấy câu, nàng mới đáp rằng giường chiếu ở chùa miếu ngủ không quen, nên nghỉ ngơi không được thoải mái. Hôm nay vốn phải đến Quốc Tử Học, nhưng nhất định không thể trở về kịp, bèn sai người đến Quốc Tử Học xin phép tiên sinh cho nghỉ một ngày.
Mỗi lần Ninh An Quận chúa vào kinh, đều sẽ ghé Kinh Sơn tự trước, sau đó mới vào đế đô thỉnh an Hoàng đế. Đây vốn là lệ thường.
Chỉ khác lần này, hai người không ở lại trong cung, mà lưu lại tại Bình Nam Vương phủ.
Sau khi hồi phủ, ngày nào Tuần Trường Thanh cũng đến Quốc Tử Học. Chuyện bái sư, Vương phi đã từng nhắc với nàng; nàng cũng không từ chối. Hiện giờ ở lại đế kinh vốn chẳng phải kế lâu dài. Huống hồ Hoàng hậu và Thiệu gia ngày ngày dòm ngó Bình Nam Vương phủ, chỉ cần sơ suất một chút là dễ sinh thị phi. Dù có cẩn trọng, e rằng cũng khó tránh khỏi những khúc chiết bất ngờ.
Mấy ngày nay, Vương phi bận rộn lo liệu việc bái sư, nên cũng không có thời gian trò chuyện với Tuần Trường Thanh. Tính kỹ lại, hai người đã mấy ngày chưa gặp mặt.
Việc vặt trong Bình Nam Vương phủ vốn không nhiều. Ngày thường, Vương phi cũng chẳng có việc gì lớn, phần lớn thời gian đều quanh quẩn bên cạnh Tuần Trường Thanh, lâu dần thành thói quen. Hôm nay Tuần Trường Thanh tan học sớm, vừa trở về đã gặp Viên Mạn đến làm khách.
Vương phi đang ngồi xem sổ sách, còn Viên Mạn thì một mình ngồi bên cạnh lải nhải không ngừng. Khi Tuần Trường Thanh bước vào, Vương phi vừa hay xem xong quyển sổ cuối cùng. Hôm nay không được gặp đứa trẻ, trong lòng bà thực sự có chút nhớ nhung.
Xung quanh không có người ngoài, Tuần Trường Thanh liền chạy tới, nhào vào lòng Vương phi. Một màn ấy khiến Viên Mạn ngồi không bên cạnh không khỏi bĩu môi, cười nhạo:
“Tiểu công tử, ngươi sắp tám tuổi rồi, vậy mà vẫn như trẻ tám tháng, dính người như thế. Sau này làm sao cưới được tức phụ?”
Có mẫu phi ở đây làm chỗ dựa, Tuần Trường Thanh quay đầu nhìn nàng một cái, cười đáp:
“Viên tỷ tỷ hung dữ như vậy, sau này ai dám cưới tỷ?”
Đánh rắn phải đánh bảy tấc, quả nhiên, sắc mặt Viên Mạn lập tức thay đổi. Nàng xông tới định bắt lấy Tuần Trường Thanh, đáng tiếc bị Vương phi ngăn lại. Vương phi bật cười nói:
“A Mạn, nó mới tám tuổi, chẳng lẽ ngươi cũng tám tuổi theo sao? Ngày mai còn muốn vào cung nữa đấy.”
Viên Mạn không có chiếu chỉ thì không thể tùy tiện vào cung. Nhưng Bình Nam Vương phi lại có thể tự do ra vào hậu cung. Hôm nay nàng đến, chính là để năn nỉ Vương phi dẫn mình vào cung, cũng coi như giải nỗi tương tư trong lòng.
Huống hồ tiểu công tử của Bình Nam Vương phủ sắp làm lễ bái sư. Lễ này được tổ chức ngay trong phủ, Vương phi chỉ mời vài người thân cận đến xem lễ, mà Tuần Diệc Tố là một trong số đó. Ngày mai Vương phi vốn định vào cung mời nàng. Không biết Viên Mạn nghe được tin từ đâu, liền khóc lóc van nài, nhất quyết đòi theo Vương phi vào cung.
“Vào cung, nhất định phải vào cung! Ngày mai ta không trực ban.” Viên Mạn lúc này mới thu tay lại, tạm thời tha cho Tuần Trường Thanh.
Nhưng Tuần Trường Thanh nép trong lòng Vương phi, tâm trí lại nghĩ đến chuyện khác. Từ câu đùa vừa rồi, nàng chợt nhớ lại kiếp trước, dường như Viên Mạn chưa từng xuất giá. Nàng từng cãi vã đến mức bất hòa với Viên thống lĩnh, sau đó rời nhà, rời kinh. Về sau đi đâu, mãi đến trước lúc ch3t, nàng cũng không biết.
Vì sao lại không thành thân?
Ngày ấy ở tửu quán, nhìn phản ứng của Viên Mạn, nàng mơ hồ nhận ra đối phương dường như thích nữ tử. Với tính tình phản nghịch như vậy, đường tình duyên quả thật khó mà thuận lợi.
Đại phòng Viên gia chỉ có một đích nữ là nàng. Nếu Tuần Diệc Nhiên muốn lôi kéo Cấm Vệ Quân thống lĩnh Viên Khoảnh Danh, thì cách tốt nhất chính là cưới Viên Mạn. Có như vậy, hắn mới có thể yên tâm chờ ngày Hoàng đế băng hà, ngai vàng truyền đến tay mình.
Tuy nói châu ngọc ở trước, gỗ mục ở sau, hai vị hoàng tử còn lại rất khó lọt vào mắt Hoàng đế. Nhưng Tam hoàng tử Tuần Diệc Thù có mẫu tộc là Cốc Lương thị. Mà Cốc Lương thị cũng chính là ngoại tộc của Thái Hoàng Thái Hậu.
Năm xưa, Thái Hoàng Thái Hậu từng mở ra tiền lệ nữ tử xưng đế. Về sau bà thoái vị, truyền ngôi lại cho Tiên đế. Chỉ riêng điều đó cũng đủ thấy thế lực của Cốc Lương thị không thể xem thường, lại càng giống thế tích lũy lâu dài, chờ một ngày bùng nổ.
Chỉ có mẫu phi của Tứ hoàng tử Tuần Diệc Húc xuất thân từ thư hương thế gia, căn cơ khó lòng sánh được với hai vị huynh trưởng phía trước, gần như không đáng nhắc tới.
Dù Đại Tề từng có tiền lệ nữ đế, mà Tiên đế cũng từng là nữ tử, nhưng đó là bởi khi ấy không có nam tự, bất đắc dĩ mới phải như vậy. Triều đại này đã kéo dài hơn ba mươi năm, nữ quan dần dần rút khỏi triều đường. Chuyện công chúa kế vị xưng đế, lại càng là điều không thể.
Thế nhưng, hiện giờ Thái tử vẫn chưa được lập. Khó mà đảm bảo hai vị hoàng tử kia không nuôi dã tâm ngồi lên long ỷ.
Cưới Viên Mạn chính là con đường tắt của Tuần Diệc Nhiên.
Nhưng hắn không cưới.
Không, phải nói là Viên Mạn không muốn gả.
Vậy người mà nàng hết lòng yêu mến, rốt cuộc là ai?
Nhớ đến hôm nay, người ấy nhất định đang ở trong cung. Nếu đoán thấp, có lẽ là một cung nhân nào đó; nếu đoán cao hơn… chưa biết chừng lại là một vị công chúa.
Nghĩ đến đây, Tuần Trường Thanh ngẩng đầu, ánh mắt chân thành, trong lòng vô cùng khâm phục Viên Mạn.
Đến cả con gái của Hoàng đế mà nàng cũng dám yêu.
Những công chúa chưa xuất giá hiện giờ chỉ có hai vị: Ngũ công chúa Tuần Diệc Tố và Lục công chúa Tuần Diệc Sanh.
Ngũ công chúa năm ngoái vừa cập kê, hôn sự vẫn chưa định. Lục công chúa mới mười tuổi, lớn hơn nàng hai tuổi, tuyệt đối không thể cùng Viên Mạn nảy sinh tình ý.
Như vậy, chỉ còn lại một người-
Ngũ công chúa Tuần Diệc Tố!
Sau khi Viên Mạn rời đi, Tuần Trường Thanh cố ý giả vờ không hiểu, hỏi Vương phi:
“Mẫu phi, ngày mai vào cung làm gì vậy?”
Chỉ là lòng hiếu kỳ của trẻ nhỏ mà thôi. Vương phi đâu biết trong đầu nàng đã xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ, liền đáp:
“Ngày mai vào cung, là để mời Ngũ công chúa đến dự lễ bái sư của con.”
Quả nhiên là Tuần Diệc Tố.
Đầu óc Tuần Trường Thanh càng thêm rối loạn. Nàng nghiêng đầu suy nghĩ, nhưng thế nào cũng không nhớ ra kiếp trước Tuần Diệc Tố rốt cuộc có kết cục ra sao. Khi ấy nàng ở xa tận Lăng Vân Sơn, từ trước đến nay chưa từng quan tâm chuyện ở đế kinh. Người sống hay ch3t, làm sao nàng có thể ghi nhớ trong lòng.
Nhưng bây giờ thì khác.
Nàng đang ở trong hoàng thất, nhất định phải có sự cảnh giác.
Mọi chuyện trong đế kinh, thường chỉ cần động một sợi dây là có thể rung chuyển cả khu rừng.
Điều khiến Viên Mạn đau đầu nhất là, sang ngày hôm sau, Bình Nam Vương phi vì có việc đột xuất nên không thể vào cung. Sáng sớm nàng vừa đến Vương phủ, đã nghe tin dữ ấy. Cả người lập tức héo rũ như đóa hoa gặp sương giá.
Tuần Trường Thanh dậy sớm, chuẩn bị ra ngoài đến Quốc Tử Học. Vừa tới cổng, nàng đã gặp Viên Mạn. Hôm qua còn là dáng vẻ phơi phới như gió xuân, chỉ qua một đêm, sao lại thay đổi đến vậy.
Nàng tiến lên hỏi han, lúc này mới biết được nguyên do.
Trong lòng nàng vốn cũng tò mò, muốn biết người Viên Mạn thích có phải thật là Tuần Diệc Tố hay không. Sau một hồi suy nghĩ, nàng nhón chân, vỗ nhẹ lên vai Viên Mạn, ra hiệu nàng cúi xuống. Rồi ghé sát bên tai, nhỏ giọng nói:
“Ta đi cầu mẫu phi. Để ta vào cung mời Ngũ công chúa, được không?”
Lời này quả thật hợp đúng tâm ý Viên Mạn.
Chỉ cần có thể vào cung là được.
Tuần Trường Thanh nay đã tám tuổi, cũng đến lúc nên học cách đối nhân xử thế. Lại thêm Viên Mạn đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối, Vương phi dù không muốn cũng đành gật đầu đồng ý.
Bà dặn Viên Mạn phải phối hợp thật tốt với nàng, lại căn dặn Tuần Trường Thanh rằng vào cung không được nói nhiều, cử chỉ phải đoan chính, ổn trọng, và nhớ trở về sớm.
Tuần Trường Thanh còn chưa kịp đáp lời, Viên Mạn đã thay nàng trả lời. Người trước bất đắc dĩ, sau khi rời khỏi viện của Vương phi liền sai gã sai vặt đến Quốc Tử Học xin nghỉ. Chính mình quay về phòng thay thường phục, Viên Mạn đứng chờ bên ngoài, trong lòng dâng lên nỗi chua xót – nàng làm vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?
Viên gia và Bình Nam Vương phủ vốn giao tình không tệ. Kiếp trước, sau khi nàng trốn đi, Viên Khoảnh Danh liền từ quan, chức Thống lĩnh Cấm Vệ Quân đời mới tự nhiên rơi vào tay người Thiệu gia. Đáng tiếc Viên Khoảnh Danh cốt cách như sắt, khí tiết cương trực, lại vì chuyện nhi nữ mà đau đến thấu tâm.
Thay y phục xong, Tuần Trường Thanh bước ra ngoài, nhìn Viên Mạn, khóe miệng cong lên nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng tinh chỉnh tề, lại mang theo vài phần ngốc nghếch và vẻ ngây thơ của trẻ nhỏ. Nàng kéo tay áo Viên Mạn, hạ giọng nói:
“Viên tỷ tỷ vội vã vào cung như vậy, là muốn gặp cô nương trong lòng sao?”
Sắc mặt Viên Mạn lập tức đỏ lên. Trẻ con không hiểu chuyện, e rằng không biết nữ tử cùng nhau là việc đại nghịch bất đạo. Trong lòng nàng thở dài mấy tiếng, cũng hạ giọng đáp lại:
“Đúng vậy, nhưng ngươi không được ra ngoài nói bậy.”
Tuần Trường Thanh cũng mỉm cười gật đầu, trong lòng lại trĩu nặng thêm mấy phần. Nàng nên làm thế nào, mới khiến Viên Mạn hiểu rõ rằng nữ tử yêu nhau vốn không phải chuyện dễ dàng, huống hồ một người còn là Công chúa – chỉ cần sơ suất một chút, liên lụy chính là cả Viên thị.
Nàng từng nghe Vệ Lăng Từ nói về chuyện cũ của Viên gia. Năm đó Viên gia thế lực như mặt trời ban trưa, vạn dân kính ngưỡng, sau lại có hậu duệ trốn ra biên cương. Khi ấy, Ngưng Nguyên Nữ Đế vừa đăng cơ chưa lâu, trong cơn giận dữ đã diệt cả nhà Viên gia. Trời xanh còn thương, chỉ còn hai mẹ con chạy thoát. Mười lăm năm sau, hậu nhân Viên gia – Viên Tử Thần – tra rõ chuyện năm xưa, rửa sạch oan khuất cho phụ thân. Sau đó Viên Tử Thần có công bình định biên cương, được Nữ Đế và Tiên Đế vô cùng tín nhiệm, mới có Viên gia quyền thế ngút trời như hôm nay.
Chuyện tổ tiên vẫn còn rõ ràng trước mắt. Nếu Viên gia lại chịu thêm một đả kích như vậy, e rằng vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy nổi, bao nỗ lực của tổ tiên cũng hóa thành hư vô.
“Viên tỷ tỷ thích cô nương, có từng nghĩ cha mẹ sẽ đồng ý hay không?”
Tuần Trường Thanh ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt trong trẻo, làn da trắng sứ, khi cười lên, đôi mắt đào hoa lại mang vẻ mê hoặc ngoài tầm tuổi.
Trong lòng Viên Mạn chấn động, thân thể vô thức run lên. Nhìn đứa trẻ tám tuổi trước mắt đang mỉm cười, nàng lại không nói nổi lời nào. Đôi mắt kia có chút quỷ dị – một đứa trẻ tám tuổi, lại thông tuệ đến mức suy nghĩ sâu xa như vậy.
Những lời này nàng đã từng nghĩ qua, không khỏi cười nhạt:
“Ngươi tình ta nguyện, liên quan gì đến người khác?”
Tuần Trường Thanh từ ghế bước xuống, đi đến đóng cửa lại, xoay người nhìn nàng, giọng nói bình tĩnh:
“Chưa nói đến việc ngươi thích cô nương là ai, Viên bá bá quang minh chính trực, xử sự quang minh lỗi lạc. Nếu biết tâm tư của ngươi như vậy, e rằng sẽ đánh ch3t tươi ngươi. Nếu người ngươi thích là nữ tử cao môn, chỉ sợ sẽ liên lụy cả Viên gia. Dù là ngươi tình ta nguyện, nhưng chung quy cũng không được thế gian chấp nhận.”
“Viên tỷ tỷ, nếu Hoàng bá phụ biết được chuyện này, e rằng ngươi và người kia đều không sống nổi. Họa loạn cung đình, mạng ngươi chắc chắn không giữ được, vị kia cũng khó thoát. Vậy Viên bá bá và bá mẫu phải làm sao đây? Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh – nỗi đau thấu tim, ngươi nỡ lòng sao?”
Những lời này thốt ra từ miệng một đứa trẻ tám tuổi, lại càng khiến ý tứ trong đó trở nên sâu sắc khó lường. Chuyện nữ nữ yêu nhau mang lại chấn động quá lớn. Viên Mạn im lặng, trong đầu hiện lên lời cha mẹ từng nói:
“Viên gia hôm nay, quyền thế đã đạt đến đỉnh cao. Thịnh cực tất suy. Đến tay con rồi, không cầu quyền thế nữa, chỉ cầu cả nhà bình an thuận lợi.”
Nàng không thể mang lại vinh quang cho Viên gia, trong lòng đã hổ thẹn, huống hồ nàng lại yêu một vị Công chúa. Dù cha mẹ có đồng ý, Hoàng đế cũng không thể gả con gái cho một nữ nhân. Chuyện này tất thành bê bối. Hoàng gia xưa nay giỏi nhất là gi3t người diệt khẩu, nhất định sẽ liên lụy đến phụ mẫu, gây họa loạn cung đình…
Viên Mạn ngồi yên không nói. Tuần Trường Thanh khẽ thở dài. Nếu nàng thích một nữ tử bình thường thì còn đỡ, nhưng Tuần Diệc Tố là ai? Là Ngũ công chúa của Hoàng đế đương triều, thân phận tôn quý – sao có thể cùng nàng làm chuyện hoang đường như vậy.
Nhìn Viên Mạn, ánh mắt nàng lóe lên, cũng không biết lời mình nói có thích hợp hay không. Đời này nàng sợ rồi, không muốn lại dính vào những tình cảm mong mà không được. Nếu không thể có được, buông tay sớm cũng là chuyện tốt.
Nàng là người đã ch3t một lần, hiểu rõ nỗi khổ trong đó. Không biết Viên Mạn và Tuần Diệc Tố, liệu có thể có được một đoạn tình duyên như vậy hay không.
Chuyến vào thâm cung cũng bị hủy bỏ. Viên Mạn hồn bay phách lạc rời khỏi phòng. Tuần Trường Thanh đứng bên cạnh, nhìn theo bóng lưng nàng. Trước đây, bất luận chuyện gì, Viên Mạn đều khí khái bừng bừng, đau khổ cũng không thể đánh gục. Vậy mà hôm nay, chỉ vài câu nói của nàng đã khiến đối phương như mất hồn, bóng lưng cũng nhuốm vẻ tiêu điều.
Nàng tựa vào cửa, lúc quay đầu, ánh mắt chợt quét đến một bóng áo trắng. Đồng tử khẽ run, nàng lập tức đứng thẳng người, lùi lại mấy bước, không biết những lời vừa rồi có bị nghe thấy hay không.
Vệ Lăng Từ mặc áo trắng thanh nhã, ống tay áo thêu vài nhành trúc xanh. Tóc dài buông rủ như tơ liễu, eo nhỏ mảnh mai, mắt như nước thu, làn da nơi cần cổ dưới ánh nắng càng thêm trong trẻo. Gương mặt thanh tịnh, môi không tô mà đỏ. Ánh mắt kinh ngạc của Tuần Trường Thanh chạm vào mắt nàng, khóe môi nàng hơi cong lên:
“Ban ngày đóng cửa, làm gì vậy?”
Vừa nghe đã biết không phải lời hay. Tuần Trường Thanh làm như không thấy ý cười nhàn nhạt trong mắt nàng, đứng thẳng người, hơi nghiêng sang một bên nhường đường:
“Vệ cô nương vào phòng nói chuyện đi, ta gọi người dâng trà.”
Danh phận thầy trò đã định, nhưng chưa đến lúc cuối cùng, Tuần Trường Thanh vẫn không muốn đổi cách xưng hô.
Sau khi nàng tránh ra, Vệ Lăng Từ vốn không định vào phòng, nhưng vị khách không mời mà đến phía sau lại khiến nàng đổi ý. Khóe mắt liếc về phía cửa, nàng bước nhanh vào phòng. Tốc độ nhanh đến mức khiến Tuần Trường Thanh nhớ tới Lăng Ba Vi Bộ trong thoại bản.
Nàng còn đang kinh ngạc, người ở cửa đã đến gần. Tuần Diệc Nhiên sải bước tiến vào, mặc một thân huyền y mới tinh ôm sát người, không lộ vẻ phô trương của con cháu quý tộc, trái lại toát lên khí chất nho nhã, phú quý. Dung mạo tuấn tú, môi mỏng, mắt sáng như sao. Khi bước vào, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, những sợi tóc mai lay động theo từng bước chân, phong thái tiêu sái, tựa một vị công tử phú quý.
Hắn lướt qua Tuần Trường Thanh đứng ở cửa, trực tiếp bước vào phòng, chào hỏi Vệ Lăng Từ, còn chủ nhân của đình viện lại bị hắn bỏ quên nơi cửa như thể không tồn tại.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7: Đánh thức
Trường Thanh Từ