Chương 74

Đứng phía sau lớp kính trong suốt của tầng cao nhất, Thứ Khinh Nhi lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh phía dưới. Từ vị trí ấy, gần như mọi chuyển động trong khu vực tổ chức đều thu trọn vào tầm mắt cô. Ánh nhìn bình tĩnh dừng rất lâu trên hàng ghế danh dự, nơi Châu Kỳ Quân và Châu Quân Hiên đang ngồi cạnh nhau. 

Khóe môi Thứ Khinh Nhi nhếch lên thành một nụ cười khó đoán, không rõ vui mừng hay đắc ý, chỉ để lộ một vẻ bình thản đầy ẩn ý, như thể mọi chuyện đang diễn ra đều nằm trong dự liệu của cô. 

Cùng lúc đó, từ phía dưới khán đài, Châu Quân Minh vô tình ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Thứ Khinh Nhi khá lâu, hàng mày khẽ chau lại. Linh cảm trong anh bỗng dấy lên một điều gì đó rất kỳ lạ, dường như từ đầu đến cuối, trong khi Châu Quân Hiên và Châu Kỳ Quân đều dồn toàn bộ tâm trí vào cuộc đối đầu giữa hai cha con, thì lại quên mất vẫn luôn có một người đứng ở rất xa, lặng lẽ dõi theo từng biểu cảm, từng ánh mắt và từng bước đi của họ.

….

Buổi lễ vẫn diễn ra đúng theo kịch bản, tiếng MC vang lên đều đặn, những tràng pháo tay nối tiếp nhau sau từng phần giới thiệu, khách mời chăm chú theo dõi chương trình trong bầu không khí trang trọng. Đúng lúc ấy, một nhân viên phụ trách sự kiện bất ngờ hớt hải chạy đến bên cạnh Châu Quân Hiên. Anh cúi sát người, ghé rất nhỏ vào tai cô báo cáo: “Sếp Châu… bức tranh đã được chuyển đến.”

Đôi mắt Châu Quân Hiên lập tức mở to vì kinh ngạc. Trong suy nghĩ của cô từ nãy đến giờ đã chuẩn bị sẵn cho tình huống tồi tệ nhất. Cô tin rằng Dư Hà Tuệ vẫn đang bị giữ lại ở căn nhà trong rừng, còn bức tranh chắc chắn cũng không thể xuất hiện. 

Người cô hiểu rõ hơn ai hết là Châu Kỳ Quân, điều ông sợ nhất chưa bao giờ là một bức tranh mà là những ký ức phía sau bức tranh ấy sẽ bị phơi bày trước hàng nghìn người. Thế nhưng giờ đây, khi nghe bốn chữ “đã được chuyển đến”, trong lòng cô như có một cơn sóng dữ cuộn lên, vừa kinh ngạc vừa không dám tin.

Đúng lúc ấy, cánh cổng lớn phía sau sân khấu từ từ mở ra. Giọng nói đầy cảm xúc của MC vang vọng khắp khu vực tổ chức: “Và ngay sau đây, xin trân trọng giới thiệu tác phẩm hội họa đặc biệt được thực hiện riêng cho lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập Tập đoàn Châu Kỳ, tái hiện hành trình hình thành và phát triển của tập đoàn suốt ba thập kỷ qua. Kính mời toàn thể quý vị cùng chiêm ngưỡng.”

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt Châu Kỳ Quân hoàn toàn thay đổi.

Ông gần như cứng người trên ghế.

Đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh bỗng xuất hiện vẻ kinh ngạc hiếm thấy. Bàn tay đang đặt trên tay vịn ghế vô thức siết chặt. Ông không thể hiểu nổi, rõ ràng bức tranh phải đang nằm trong căn nhà ở bìa rừng, vậy vì sao lại xuất hiện ở đây? Là ai đã đưa nó tới? Và Dư Hà Tuệ… đã làm bằng cách nào?

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, sự bình tĩnh trên gương mặt Châu Kỳ Quân xuất hiện một vết nứt rõ ràng. Ông bất giác hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy sân khấu giống như đang chuẩn bị hết tâm sức để đối diện với điều sắp tới.

Tấm vải đỏ khổng lồ chậm rãi được kéo xuống.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, cả sự kiện như đồng loạt nín thở.

Một bức tranh cao bảy mét, dài mười mét hiện ra trọn vẹn trước mắt mọi người. Quy mô đồ sộ của nó khiến ngay cả những người đứng ở rất xa cũng có thể nhìn rõ từng nét cọ, từng mảng màu và từng chi tiết nhỏ nhất. Ánh sáng sân khấu chiếu lên lớp sơn còn mang vẻ tươi mới khiến toàn bộ bức tranh như sống dậy.

Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, người xem đã nhận ra đó không đơn thuần là một tác phẩm hội họa.

Đó là cả một hành trình.

Từ bát canh ngao xanh bốc khói nghi ngút nơi góc tranh, hình ảnh chàng thanh niên trẻ ôm trong mình khát vọng khởi nghiệp, đến những nhà hàng đầu tiên rồi dần phát triển thành cả một tập đoàn lớn mạnh. Thiên nhiên của hòn đảo, sắc xanh của biển, hơi nước bốc lên từ bát canh, ánh đèn nơi thành phố và từng cột mốc phát triển của Châu Kỳ đều được kết nối liền mạch bằng những nét vẽ mềm mại nhưng đầy sức sống.

Điều khiến tất cả bất ngờ hơn cả là bức tranh không hề nhắc đến bất kỳ lời đồn nào xoay quanh công thức bí mật hay người đứng sau thành công của Châu Kỳ. Mọi chi tiết đều được kể bằng sự chừng mực và tinh tế, chỉ tập trung khắc họa tinh thần của người sáng lập, ý chí vươn lên và giá trị mà tập đoàn đã tạo dựng suốt ba mươi năm. Không có sự phán xét, không có bí mật bị phơi bày, chỉ có một câu chuyện được kể bằng màu sắc và cảm xúc.

Khắp khán đài, những tiếng trầm trồ vang lên không ngớt. Có người vô thức đứng bật dậy, có người lặng đi rất lâu.

Thậm chí nhiều vị khách vốn không hiểu nhiều về hội họa cũng cảm thấy sống mũi cay cay. Họ có cảm giác bức tranh trước mắt không chỉ có màu sắc mà còn có cả âm thanh của sóng biển, mùi thơm dịu ngọt của bát canh nóng, vị mặn của gió đại dương và cả mồ hôi, nước mắt của những con người đã gây dựng nên Châu Kỳ từ hai bàn tay trắng.

Tiếng máy ảnh của phóng viên vang lên liên tục, những tràng pháo tay nối nhau không dứt.

Đúng lúc ấy, Châu Quân Hiên như bừng tỉnh sau cơn chấn động. Cô lập tức lấy điện thoại gọi cho thư ký Kim, chỉ sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia đã nhanh chóng bắt máy.

“Dạ sếp Châu… chúng tôi đều an toàn…”

Nghe đến đó, trái tim cô vừa mới thả lỏng được đôi chút.

Nhưng ngay sau đó, giọng thư ký Kim bỗng chùng xuống.

“…chỉ có cô Dư…”

Câu nói còn chưa kịp dứt thì trên sân khấu, MC bất ngờ cất cao giọng: “Xin mời đội kỹ thuật xoay tác phẩm theo phương thẳng đứng.”

Toàn bộ hệ thống nâng tự động chậm rãi vận hành.

Bức tranh khổng lồ từ từ xoay một góc chín mươi độ.

Và ngay trong khoảnh khắc ấy…

Cả hội trường như vỡ òa thêm một lần nữa.

Những tiếng trầm trồ đầy kinh ngạc vang lên khắp nơi. Có người che miệng đến bật khóc, có người đứng lặng như hóa đá. Hàng trăm chiếc máy ảnh đồng loạt hướng về sân khấu, tiếng màn trập vang lên dồn dập đến chói tai.

Ngay cả Châu Quân Hiên cũng hoàn toàn sững sờ.

Điện thoại trên tay vẫn còn áp bên tai.

Nước mắt đã lặng lẽ trào khỏi khóe mắt từ lúc nào.

Đôi mắt cô mở to, không chớp lấy một lần, chỉ chăm chăm nhìn vào phần trung tâm của bức tranh vừa được dựng đứng.

Ở đó, hiện lên hình ảnh một người phụ nữ với mái tóc dài đen óng, gương mặt dịu dàng như ánh nắng đầu xuân. Bà đứng trong gian bếp nhỏ, khẽ mỉm cười bên bát canh ngao xanh đang nghi ngút khói. Màu xanh lấp lánh của những con ngao hòa cùng sắc đỏ của vài lát ớt, làn hơi nước mềm mại quấn quanh gương mặt người phụ nữ, khiến cả không gian như ngập tràn mùi thơm của biển cả. 

Chỉ bằng vài nét cọ, Dư Hà Tuệ đã khiến tất cả những người có mặt dường như thật sự được thưởng thức qua hương vị của bát canh, cảm nhận được hơi ấm của căn bếp nhỏ và đọc được sự dịu dàng, kiên cường của người phụ nữ đang lặng lẽ mỉm cười trong bức tranh ấy.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 74
Đợi em vẽ lại bình minh