Chương 35
Càn Nguyên của Sở gia đều là những kẻ hiếu chiến. Từ năm đó Thái Tổ lập nên Sở thị hoàng triều cho đến nay, huyết mạch Càn Nguyên của Sở thị từ trên xuống dưới đều chung một khuôn đúc ra.
Sở thị hoàng triều lập quốc gần trăm năm, từ thời Thái Tổ đến Tiên hoàng, chiến sự liên miên không dứt, đối ngoại chinh chiến, đối nội bình loạn. Mãi đến hai năm đầu khi đương kim Hoàng thượng vừa đăng cơ, khói lửa chiến tranh mới xem như được dập tắt.
Trải qua ba đời người chinh chiến sa trường, đánh đổi bằng biết bao tâm huyết và mạng sống của bấy nhiêu con người, mới đổi lấy được cuộc sống thái bình, an yên như ngày hôm nay.
Kim thượng cũng là người từng đi ra từ chiến trận. Tiểu vương gia Sở Tri Quyến vốn rất kính yêu vị hoàng tỷ mẫu nghi thiên hạ này của mình, ngặt nỗi nàng lại chẳng mấy thông minh. Bản thân nàng cũng tự biết mình không có tài trí, kẻ khác đều xem thường nàng.
Vì vậy, dù biết rõ có rất nhiều kẻ tiếp cận, nịnh nọt mình chỉ vì nàng là muội muội ruột thịt cùng mẫu thân với Kim thượng, nàng vẫn sẵn lòng làm chỗ dựa cho họ. Bởi ít nhất, những kẻ đó còn dành cho nàng sự tôn sùng ngoài mặt.
Kẻ đi theo sau lưng Sở Tri Quyến là thứ tử của Bạch gia, tên gọi Bạch Án. Khắp Vân Đô Thành này thường gọi gã là Bạch nhị thiếu. Ỷ vào việc lão cha mình lắm tiền nhiều của, gã thường xuyên làm càn, ức hiếp dân lành. Sau khi bấu víu được vào thế lực của Tiểu vương gia Sở Tri Quyến, gã lại càng thêm phần ngang ngược.
Thế nhưng gã này lại có một điểm tốt, đó là rất biết cách làm việc. Trong việc thiết lập và duy trì các mối quan hệ nhân mạch, gã đặc biệt có ngón nghề. Những vị quan lớn kia chung quy cũng chỉ thích hai thứ: hoặc là tiền tài, hoặc là mỹ nhân. Kẻ ham tiền, gã liền dâng tặng thật nhiều ngân lượng; kẻ thích mỹ nhân, gã liền đưa tới những Khôn Trạch mỹ mạo do chính tay mình nuôi dạy.
Xuân Phong Lâu danh tiếng lẫy lừng khắp Vân Đô Thành, ngoài mặt chính là sản nghiệp của gã. Nói là “ngoài mặt”, bởi lẽ tự bản thân gã cũng không thể gánh vác nổi một mối làm ăn lớn đến nhường này. Người trong cuộc đều ngầm hiểu, Xuân Phong Lâu này có một phần cổ phần của Tiểu vương gia Sở Tri Quyến. Bạch Án chủ động chia lợi nhuận của Xuân Phong Lâu thành nhiều phần, mỗi năm đều định kỳ dâng tặng cho Tiểu vương gia và mấy vị nhân vật quyền thế khác.
Chính vì vậy, những mối làm ăn của gã đều thuộc các ngành nghề hái ra tiền nhất: thanh lâu, tửu quán, sòng bạc, đấu thú trường, và cả những mối làm ăn ngầm không thể đưa ra ánh sáng, thảy đều nhận được sự che chở của không ít người. Suy cho cùng, các phủ quan tước không thể tự mình kinh thương, nhưng lại có thể mượn việc nâng đỡ Bạch gia để vơ vét tiền tài.
Trước đó, kẻ về báo tin có nhắc đến cái tên Cố Nghênh Khê, Bạch Án lập tức nhớ ra ngay đây chính là Thế nữ của Tĩnh An hầu phủ. Dẫu sao thì những ngày gần đây, Tĩnh An hầu phủ có thể coi là tiêu điểm khiến không ít người phải chú ý và bàn tán.
Chuyện này quả thực khó giải quyết. Lần trước về lời đồn đại của Ninh Trường Nhạc, Bệ hạ còn đích thân hạ chỉ bảo Đại Lý Tự Khanh đi điều tra rõ ràng, vì thế mà bắt giam không ít quan quyến để đánh gậy, tất cả đều là để đòi lại công đạo cho vị Tĩnh An hầu này.
Nếu thật sự phải cứng đối cứng, gã chẳng qua cũng chỉ là con trai của một thương hộ nhỏ nhoi, chắc chắn không thể đụng vào Thế nữ của hầu phủ. Hơn nữa, lần này lại là người của gã ra tay trước.
Trong lòng gã tuy thầm hận tên cầm đầu kia lại dám động đến Thế nữ của Tĩnh An hầu để rước lấy phiền toái lớn này, nhưng chân cũng không dám chậm trễ, lập tức đi thỉnh Tiểu vương gia Sở Tri Quyến ra mặt.
Chuyện này chỉ có để vị Tiểu vương gia này ra tay mới bình định được nhanh nhất. Có điều, Cố Nghênh Khê kia cũng thật là không biết điều, mối làm ăn này nhìn thì không lớn, nhưng một ngày thu vào có thể bằng thu nhập cả mấy năm của một gia đình bình thường.
Sở Tri Quyến vừa liếc mắt đã thấy Cố Nghênh Khê và Ninh Trường Nhạc đang đứng cùng nhau. Chẳng vì lý do gì khác, ngoại hình của hai người này quả thực quá mức xuất chúng. Nàng những năm nay loại mỹ nhân nào mà chưa từng thấy qua, vậy mà hai người kia tuy mang vẻ đẹp khác nhau, nhưng đều là dung mạo hiếm có trên đời.
Đối với Ninh Trường Nhạc, nàng còn có thể hiểu được. Dẫu sao Ninh Trường Nhạc tuy rất đẹp, nhưng toàn thân lại toát ra khí chất lạnh lùng như băng tuyết, khiến người ta nhìn vào liền không dám đến gần, một vẻ đẹp quá đỗi xa cách.
Nhưng còn Cố Nghênh Khê, Sở Tri Quyến nhìn chằm chằm vào người này. Nàng ấy đang mỉm cười dịu dàng với Khôn Trạch bên cạnh, khắp người đều tỏa ra cảm giác đơn thuần vô hại, trên đời thật sự có một Càn Nguyên như vậy sao?
Nàng nhấc chân bước tới, nhưng vừa mở miệng lại quên mất những lời chất vấn mà mình đã chuẩn bị sẵn trong lòng dọc đường đi.
“Ngươi… ngươi là Cố Nghênh Khê?”
Trên đường tới đây, nàng đã nghe Bạch Án kể rằng Thế nữ của Cố hầu gia ỷ vào thân phận, không chỉ ngăn cản họ làm ăn bình thường mà còn ra tay đả thương người. Vừa rồi từ xa nhìn thấy người nằm la liệt khắp đất, nàng đã tin lời Bạch Án nói.
Nhưng hiện tại nhìn thấy bản thân Cố Nghênh Khê, nàng lại có chút không chắc chắn. Một người trông thuần hậu lương thiện như thế này, lại biết ỷ thế hiếp người sao?
Hơn nữa, chẳng phải người ta bảo Cố Nghênh Khê là một kẻ ngốc sao?
Nàng từng gặp Cố Nghênh Khê khi còn rất nhỏ, khi ấy Cố Nghênh Khê cũng còn là một đứa trẻ. Cố Nghênh Khê lớn hơn nàng ba tuổi, lúc đó Cố Nghênh Khê trông như thế nào nhỉ?
Hình như là khi Phụ hoàng còn tại thế, năm đó vào dịp thu săn, Hoàng tỷ bế nàng khi ấy còn nhỏ xíu đi chơi, từ xa đã bắt gặp Cố hầu đang ôm nữ nhi của mình. Cố Nghênh Khê lúc bấy giờ là một đứa trẻ như tạc bằng phấn bằng ngọc, rụt rè trốn trong lòng Cố hầu, bẽn lẽn chào hỏi các nàng.
Rõ ràng tuổi lớn hơn mình, nhưng khi nói chuyện lại không được lanh lẹ cho lắm, cứ dùng chất giọng mềm mại mà gọi nàng là “muội muội”.
Sở Tri Quyến liền híp mắt cười, đáp lại một tiếng “Tỷ tỷ tốt”, thế mà lại khiến vị tỷ tỷ lớn hơn mình ba tuổi kia đỏ bừng cả mặt, vội vàng vùi đầu trốn ngược vào lòng phụ thân mình.
Sau này, à, sau này Sở Tri Quyến không còn gặp lại Cố Nghênh Khê nữa, chỉ nghe thấy những lời bàn tán khắp Vân Đô Thành về một vị Thế nữ ngốc nghếch. Năm này qua năm khác, nàng cũng dần quên mất vị tỷ tỷ đã gặp thời thơ ấu.
Bất chợt nhìn lại, phảng phất như thời gian quay ngược, vị tỷ tỷ mềm mại gọi “muội muội” năm nào, cùng với Càn Nguyên cao ráo, gương mặt thanh tú trước mắt này bỗng trùng khớp lên nhau một cách kỳ diệu.
Cố Nghênh Khê vốn rất gia giáo, những năm nay tuy không học được kiến thức gì khác, nhưng về mặt lễ nghi tư thái thì tuyệt đối không dễ để người ta nhìn ra điểm bất thường, đây cũng là điều mà Dương Uyển Dửu luôn kiên trì dạy bảo. Cho dù nữ nhi nhà mình không được thông minh, thì cùng lắm trước mặt người ngoài cứ ít nói một chút, khi không lên tiếng vẫn có thể có vài phần uy nghiêm dọa người.
“Ta là Cố Nghênh Khê, ngươi là…?”
Được rồi, xác nhận rồi, quả thật vẫn là vị tỷ tỷ xinh đẹp đã gặp ở kỳ thu săn năm đó không sai. Bao nhiêu năm trôi qua, cách nói chuyện vẫn cứ là cái kiểu chậm rãi như vậy.
Sở Tri Quyến hiếm khi có tâm trạng tốt, liền thu lại điệu bộ ngang ngược hống hách ngày thường.
“Ta là Sở Tri Quyến, chúng ta khi nhỏ từng gặp qua, ngươi còn nhớ không? Tỷ tỷ.”
Cái tên Sở Tri Quyến này thì Cố Nghênh Khê không có ấn tượng, dẫu sao năm đó cũng chỉ chào hỏi qua loa, nhưng đối với cách xưng hô “tỷ tỷ” kia, Cố Nghênh Khê lại nhớ rõ.
Trí nhớ của tiểu ngốc tử từ trước đến nay luôn rất tốt, một phần cũng nhờ nàng chẳng mấy khi gặp gỡ ai, thế nên rất nhanh đã từ trong góc ký ức lôi ra được một đoạn ký ức đại khái năm mình sáu bảy tuổi được phụ thân bế đi thu săn.
Trong khung cảnh đó, có một tiểu oanh nhi môi hồng răng trắng cười đến mức sáng bừng, hướng về phía mình nói: “Tỷ tỷ tốt~”.
Khi ấy Cố Nghênh Khê nhát gan, không biết phải đáp lại sự nhiệt tình của người khác thế nào, bèn chọn cách vùi đầu vào lòng phụ thân.
“Ta nhớ ra rồi, muội muội tốt, ngươi… lớn rồi.”
Ninh Trường Nhạc nhìn Tiểu Càn Quân nhà mình lại đang nỗ lực hàn huyên với người khác, nàng đảo mắt, không ngờ hai người này lại là cố nhân, hơn nữa xem chừng ấn tượng của Cố Nghênh Khê dành cho vị Tiểu vương gia này cũng khá tốt. Bởi lẽ, nếu Tiểu Càn Quân nhà nàng mà ghét ai, nàng ấy rất hiếm khi chịu mở lời.
“Đây là… phu nhân nhà ta.” Cố Nghênh Khê tự nhiên cũng không quên giới thiệu Ninh Trường Nhạc đang đứng bên cạnh mình cho Sở Tri Quyến biết.
Dẫu sao ngày thường nàng xem người khác hàn huyên giao lưu, đôi bên đều sẽ lịch sự tự giới thiệu trước. Phu nhân là phu nhân của nàng, vậy nên khi tự giới thiệu thì giới thiệu phu nhân một chút, cái logic này hẳn là không có bất kỳ vấn đề gì.
Sở Tri Quyến lúc này mới quay sang nhìn Ninh Trường Nhạc, vẫn giữ thái độ rất mực hòa nhã mà lên tiếng:
“Vậy bổn vương xưng hô một tiếng tiểu tẩu tử, Cố thiếu phu nhân chắc không phiền lòng chứ?”
“Tạ Tiểu vương gia nâng đỡ, thiếp thân nào dám nhận cái danh xưng này.”
Ninh Trường Nhạc không ngờ vị Tiểu vương gia trong truyền thuyết vốn vô cùng kiêu căng phách lối này lại có thể thân thiện với các nàng đến vậy, xem ra là được hưởng sái hào quang từ Tiểu Càn Quân nhà mình rồi. Nàng có chút tò mò đánh giá hai người trước mặt.
Sở Tri Quyến tuổi còn nhỏ, tuy là một Càn Nguyên nhưng vóc dáng vẫn chưa nảy nở hết, thế nên lúc này nhìn qua thậm chí còn thấp hơn Ninh Trường Nhạc là một Khôn Trạch một chút.
Bị phu nhân nhà mình dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá, Cố Nghênh Khê cảm thấy không tự nhiên chút nào, ánh mắt của phu nhân giống như đang nói cảm giác giữa nàng và Sở Tri Quyến có mối quan hệ mờ ám gì đó vậy.
“Nếu bổn vương đã gọi Càn Quân nhà ngươi một tiếng tỷ tỷ, thì gọi ngươi một tiếng tiểu tẩu tử cũng là lẽ đương nhiên, không cần phải khách sáo với bổn vương.”
Sở Tri Quyến phẩy tay ra chiều không bận tâm, quay đầu nhìn lại tình hình trong sân, thấy Bạch Án đang đứng phía sau nàng, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Nàng không bảo gì, chỉ ra lệnh cho người của gã mau chóng đứng dậy.
Sau đó, nàng lại quay sang nhìn Cố Nghênh Khê:
“Tỷ tỷ, không biết những kẻ không có mắt này đã đắc tội ngươi thế nào?”
Trong lòng Bạch Án thầm kêu ‘Hỏng rồi’, gã đã cảm nhận được tín hương Càn Nguyên của Sở Tri Quyến đang khóa chặt lấy mình, bên trong rõ ràng biểu lộ sự phẫn nộ trong lòng chủ nhân lúc này.
“Bọn họ… bắt nạt… tiểu bằng hữu, ta ngăn cản… bọn họ… động thủ.” Cố Nghênh Khê nghiêng đầu nhìn qua, thấy phu nhân nhà mình không có ý định mở miệng giải thích, đành phải tự mình chủ động lên tiếng nói rõ với Sở Tri Quyến.
Chỉ là tiểu ngốc tử hễ thoát khỏi một số tình huống đặc thù nào đó là lại khôi phục dáng vẻ nói lắp. Ninh Trường Nhạc bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng lẽ ngày nào cũng phải để người ta bắt nạt mình thì Tiểu Càn Quân nhà nàng mới có thể lo lắng mà nói năng lưu loát sao?
Nhưng Sở Tri Quyến cũng nghe đã hiểu. Nàng nhìn đứa nhỏ đang được Ninh Trường Nhạc dắt tay, gật gật đầu, lộ ra một nụ cười thiện ý. Nhất Nhất lại sợ hãi rụt người vào lòng Ninh Trường Nhạc.
Đứa nhỏ sắp sợ ch3t khiếp rồi, vừa rồi nàng nghe được tiếng lòng từ trên người vị tỷ tỷ kia, đối diện thì cười dịu dàng vô cùng, nhưng trong lòng lại đang nói gầm lên rằng về nhà phải đánh ch3t hết lũ khốn kiếp này.
Sở Tri Quyến cũng không để tâm đến thái độ của đứa trẻ đối với mình. Khi Nhất Nhất dịch chuyển, nàng cũng nhìn thấy xiềng xích trên chân con bé, trong lòng càng thêm phần giận dữ.
Nàng biết Bạch Án thường mượn danh nghĩa của mình để làm càn, xem ở chỗ mỗi năm gã cống nạp không ít tiền tài cho vương phủ, nàng mới không thèm so đo. Chỉ cần không phải chuyện quá mức càn rỡ, nàng đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Hoàng tỷ nói nàng không hiểu chuyện, cho nên nàng một lòng muốn làm nên chút đại sự nghiệp để Hoàng tỷ công nhận năng lực của mình.
Nàng tự mình nuôi dưỡng ám vệ của vương phủ, việc này vô cùng tốn kém ngân lượng, nàng lại không thể đi tìm Hoàng tỷ đòi tiền. Nhưng nàng lại quyết tâm muốn dưỡng ra một đội ám vệ có thực lực hùng mạnh về mọi mặt, từ tình báo cho đến ám sát, để Hoàng tỷ phải nhìn mình bằng con mắt khác.
Thế nhưng điều đó không có nghĩa là nàng có thể dung túng cho Bạch Án có quá nhiều hành vi vượt quá giới hạn. Dù sao nàng cũng là muội muội ruột của Hoàng thượng, thanh danh của bản thân có tệ một chút cũng không sao, nhưng nếu kém đến mức khiến thiên nộ nhân oán thì tuyệt đối không được.
Hơn nữa, nàng nhìn Cố Nghênh Khê trước mắt, nàng vẫn rất thích vị tỷ tỷ này. Ánh mắt đối phương nhìn nàng luôn bình thản và hữu hảo như vậy, không có kính sợ cũng chẳng có nịnh nọt. Nàng muốn có được một người bạn chân chính, và nàng cảm thấy Cố Nghênh Khê là một lựa chọn rất tốt.
“Tỷ tỷ và tiểu tẩu tử đều đã chịu kinh hãi rồi, hai người cứ về phủ trước đi, chuyện còn lại cứ giao cho bổn vương xử lý là được.”
Cố Nghênh Khê không đáp lời, chỉ quay đầu nhìn phu nhân nhà mình. Chuyện này liền không phải là việc tự nàng có thể định đoạt.
Ninh Trường Nhạc nhìn Sở Tri Quyến một cái, đối phương đã có ý muốn dàn xếp ổn thỏa, các nàng đương nhiên không tiện nắm thóp không buông, chỉ là nghĩ đến Nhất Nhất ở phía sau, vì thế nàng mở miệng hỏi:
“Đứa nhỏ này liệu còn thân nhân nào trên đời không?”
Tuy rằng nàng đại khái đã đoán được lai lịch của Nhất Nhất, đứa trẻ có cha mẹ người nhà hẳn là không đến mức lưu lạc đến nông nỗi này. Chỉ thấy những tên sai vặt kia kẻ nhìn ngươi, người nhìn ta, thảy đều lắc đầu.
Lại đi hỏi thăm tình hình trước đó, thì chỉ biết đối phương là bị cha mẹ nuôi bán đi, nhiều hơn nữa cũng không rõ. Ninh Trường Nhạc không còn cách nào khác, cũng không thể bỏ mặc đứa trẻ ở đây, đành phải chọn cách mang về hầu phủ trước.
Trước khi đi, nàng cố ý bảo người cởi bỏ xiềng xích trên chân Nhất Nhất. Nhìn thấy đôi bàn chân trần của Nhất Nhất có không ít vết thương, thậm chí còn có những vết phồng rộp do hôm nay không ngừng chạy trốn mài ra, Ninh Trường Nhạc không khỏi xót xa.
Nhưng sức lực của nàng khá yếu, không thể bế đứa trẻ trong thời gian dài, chỉ đành bảo Cố Nghênh Khê bồng Nhất Nhất lên.
Sở Tri Quyến nhìn hai người ôm đứa nhỏ cùng hộ vệ của hầu phủ rời đi. Lúc này, hộ vệ hầu phủ vừa đi báo quan mới dẫn theo nhóm người của Phủ Doãn vội vã đi tới. Cố Nghênh Khê chỉ tay về phía sau ra hiệu đã có người xử lý, thị vệ hầu phủ liền đi theo Cố Nghênh Khê cùng trở về Tĩnh An hầu phủ.
Phủ Doãn vội vã bước đến trước mặt Sở Tri Quyến, trong lòng còn thầm nghĩ thật đúng là xui xẻo, sao một chuyện lại vừa dính dáng đến Tĩnh An hầu phủ, lại vừa có liên quan đến vị Tiểu vương gia trước mắt này, thật đúng là khó nhằn.
Lúc này mặt Sở Tri Quyến lạnh lùng như sương, Bạch Án ở một bên sợ tới mức mặt mũi cắt không còn giọt máu, run rẩy cầm cập. Gã là người hiểu rõ nhất tính tình của vị Tiểu vương gia này âm trầm bất định đến nhường nào.
“Thân là Phủ Doãn của Vân Đô Phủ, Vân Đô Thành có kẻ hại ch3t mạng người, dùng mạng sống của nữ đồng vài tuổi để trục lợi, ngươi thế mà lại nhìn như không thấy?”
“Bổn vương thấy cái chức Phủ Doãn này ngươi cũng không cần làm nữa.”
“Vương gia bớt giận, hạ quan thực sự không hề hay biết chuyện này, tuyệt đối không có chuyện dung túng bao che!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận