Giới thiệu truyện
Thể loại: Cổ Đại,
Sau ba năm bị giam cầm giữa Thiên Tuyết Sơn lạnh giá, ngày phong ấn được giải trừ, người đầu tiên ta nhìn thấy vẫn là Tạ Lan, vị Kiếm tôn cao cao tại thượng, quanh thân phủ đầy khí thế khiến người khác không dám đến gần.
Hắn dắt theo đứa trẻ ta từng đánh đổi nửa mạng sống mới sinh ra, ánh mắt bình thản như thể ba năm đau khổ của ta chỉ là một chuyện không đáng nhắc đến.
“Nếu nàng biết hối cải, nàng vẫn có thể tiếp tục làm thê tử của ta.”
Giọng điệu ấy giống như một sự ban ơn.
Còn đứa con từng nép trong lòng ta, nay lại đứng chắn trước người khác, bất mãn trách móc:
“Vốn là lỗi của mẫu thân! Vì sao người không chịu xin lỗi Vân di?”
Ta nhìn hai gương mặt một lớn một nhỏ giống nhau đến kỳ lạ, trong lòng bỗng không còn đau nữa. Những mong đợi từng khiến ta cố chấp ở lại, đến giây phút ấy cũng hoàn toàn tan biến.
“Không cần đâu.”
Ta mỉm cười, bình thản nhìn Tạ Lan:
“Danh phận thê tử của Kiếm tôn, ta không cần nữa.”
“Tạ Lan, ta nên về nhà rồi.”
Trở về nơi vốn thuộc về ta.
Lần này, ta không cần phu quân, cũng chẳng cần con trai.
Chỉ cần chính mình.
Top Đề Cử
Chưa có ai đề cử truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận